Không phải chứ... Hiện tại rõ ràng cậu ta đã ngoan ngoãn biết điều, ngay cả số lần trốn học cũng giảm đi nhiều. Hơn nữa, cho dù thật sự làm sai chuyện gì, theo tính anh Hạ trước kia thì chẳng phải đã sớm trả đũa thẳng mặt rồi sao? Sao lại dùng cái kiểu giở trò sau lưng này chứ!
Năm nghìn mét đó! Thà trực tiếp ăn một trận đòn còn thấy sảng khoái hơn!
“Nếu như tôi không chạy thì sao?” Cao Trạch mặt cứng ngắc, trong đầu đã hiện ra cảnh mình chạy quanh sân vận động, mệt đến giống như con chó.
Triệu Chí Thành nghe vậy, sắc mặt căng thẳng, suy nghĩ chốc lát rồi mở miệng: “Thế cũng được, để tôi nói với anh Hạ một tiếng...”
Cao Trạch trợn tròn mắt, thấy cậu ta quay đầu định lên tiếng liền vội vàng đưa tay bịt miệng lại, sợ đến mức lưng túa mồ hôi lạnh.
“Nói cái gì mà nói! Tôi chỉ đùa thôi mà cậu cũng tin à! Không phải chỉ là năm nghìn mét thôi sao, chẳng lẽ ông đây lại sợ chắc?” Cao Trạch tức giận nói, không ngờ tên Triệu Chí Thành bình thường nhìn hiền lành thật thà, đến lúc này đầu óc lại xoay chuyển nhanh hơn ai hết!
Đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi, dám mang anh Hạ ra uy hϊếp cậu ta! Nhưng khổ nỗi, lại uy hϊếp được thật...
Chuyện này mà để anh Hạ biết, nếu may mắn thì bị đánh một trận rồi không phải chạy cũng coi như xong. Nhưng với tính khí của anh Hạ, chín phần mười là ăn no đòn xong vẫn phải lê xác ra chạy năm nghìn mét...
Nếu đã biết trước kết quả thì việc gì phải tự rước một trận đòn vô ích?
Triệu Chí Thành rất lanh trí, lập tức hiểu được ý của Cao Trạch, liền nháy mắt ra hiệu ngầm với cậu ta rồi điên cuồng gật đầu.
Cao Trạch bĩu môi, buông tay ra, nhìn nụ cười "thật thà" của Triệu Chí Thành, cậu ta bật cười lạnh: “Cậu cũng có bản lĩnh đấy, dám chơi trò này với tôi.”
“Không dám, không dám! Tôi nào dám giỡn với cậu?”
Lưng Triệu Chí Thành lập tức cứng lại, trong lòng hoảng loạn, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh, giọng nói còn mang vài phần dụ dỗ: “Hơn nữa, làm vận động viên thì có phúc lợi đó nha. Nữ thần Lạc Lạc của chúng ta chính là nhân viên hậu cần, đến lúc đó nói không chừng còn có cơ hội tiếp xúc thân mật với nữ thần nữa đó.”
Âm cuối kéo dài đầy trêu chọc, cũng khiến lòng dạ Cao Trạch thoáng xao động.
“Cậu nói Chu Lạc Lạc làm hậu cần?” Cao Trạch ngạc nhiên hỏi lại.
“Đúng vậy chứ còn gì! Đến lúc đó nữ thần sẽ đích thân đưa nước cho, nghĩ mà xem, năm nghìn mét này có phải là không lỗ không?” Triệu Chí Thành nháy mắt, còn cố tình huých cánh tay cậu ta một cái.
Cao Trạch quả thật có chút động lòng, cái loại động đến long trời lở đất.
Nhưng sau khi bình tĩnh lại, cậu ta lại cảm thấy có gì đó sai sai... Chu Lạc Lạc làm hậu cần? Anh Hạ tham gia thi đấu? Mẹ nó sao lại trùng hợp thế này?
...
Mỗi năm, lễ khai mạc đại hội thể thao đều cực kỳ hoành tráng, bởi vì không có nhiều hoạt động có thể tập hợp cả ba khối lại cùng nhau, mà đại hội thể thao là một trong số đó.
Mỗi lớp đều dốc hết sức để biểu diễn thật nổi bật trong lễ khai mạc, coi như mở màn thật tốt cho những cuộc thi tiếp theo.
Đây là lần đầu Chu Lạc Lạc tham gia một sự kiện có quy mô lớn thế này, tâm trạng tự nhiên phấn chấn hơn hẳn, ngay cả nụ cười quen thuộc trên gương mặt cũng ngọt ngào hơn thường ngày, khiến bao nhiêu nam sinh, nữ sinh dưới khán đài rung động.
Điều này, Hạ Giai Thành tất nhiên nhìn thấy rõ. Dù mỗi lần thấy cô cười rạng rỡ với người khác thì sẽ tiện miệng châm chọc mấy câu, nhưng không hiểu sao, khi nhìn thấy gương mặt tươi sáng kia, tâm tình anh cũng nhẹ nhõm hẳn lên.
Lớp bọn họ chuẩn bị tiết mục khai mạc là kịch nói, Vương Tình đã bí mật chọn ra vài người tập luyện đã lâu, cuối cùng cùng cả lớp xếp đội hình diễn xuất, hiệu quả cũng không tệ.
Chu Lạc Lạc mỗi lần tập luyện đều rất nghiêm túc, tuy cô không đóng kịch, chỉ đứng trong đội hình cho đủ số lượng, nhưng chuyện đó cũng không ngăn cản sự nhiệt tình của cô.
Hạ Giai Thành thật sự không hiểu, Chu Lạc Lạc này tại sao luôn nhiệt tình với những việc nhàm chán như thế chứ.
Nhưng khó hiểu hơn nữa là, chính anh tại sao cũng đi theo làm những chuyện nhàm chán giống hệt như vậy.
Năm ngoái khi diễn ra đại hội thể thao, Hạ Giai Thành với Cao Trạch coi như được nghỉ hai ngày, trực tiếp về nhà chơi game. Đừng nói khai mạc, ngay cả lúc tập luyện cũng chẳng hề thấy bóng dáng.
Cao Trạch cũng không tài nào hiểu nổi, vì sao anh Hạ năm nay lại nhiệt tình với đại hội thể thao như vậy, không chỉ tham gia thi đấu mà ngay cả lễ khai mạc cũng chịu đi lên sân khấu? Rõ ràng cậu ta còn nhớ năm ngoái anh Hạ đã nói thế này.
Hạ Giai Thành: “Khai mạc? Đi cái rắm! Như thằng ngu đi qua đi lại cho mấy con lừa trọc đó nhìn, tao bị bệnh chắc? Mấy con lừa trọc đó xứng à?”
Vậy nên... Bây giờ là tình huống gì đây?
Cao Trạch cảm thấy hình như cậu ta đã mơ hồ tìm ra được chân tướng sự việc, nhưng sự thật đó quá mức kinh khủng, đến mức khiến cậu ta theo bản năng mà phủ nhận ý nghĩ này.
Thế nhưng, sau khi đi loanh quanh trong sân vận động suốt hơn một tiếng cùng Hạ Giai Thành, Cao Trạch cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mệt rã rời mở miệng hỏi: “Anh Hạ, có phải anh... thích nữ thần lớp mình rồi không???”