“...”
Lời của Triệu Chí Thành vừa dứt, bầu không khí lập tức rơi vào ngưng trệ, như thể có một đàn quạ đen bay ngang trước mắt.
Đầu óc cậu ta thoáng tỉnh táo lại, lúc này mới sực nhớ: Hạ Giai Thành đến cả lên lớp còn chẳng cần, thì sao có thể chịu tham gia mấy hoạt động của trường? Vậy mà mình còn dám rủ cậu ta đăng ký đại hội thể thao, chẳng phải là tự tìm đường chết sao!
Sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, Triệu Chí Thành đang nghĩ xem nên cầu xin thế nào mới có “cơ hội sống” cao hơn, không ngờ lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì bên tai đã vang lên giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm của Hạ Giai Thành: “Còn những hạng mục nào?”
Lần này thì đầu óc Triệu Chí Thành hoàn toàn ngừng hoạt động, ngay cả đám bạn học xung quanh đang vểnh tai hóng chuyện cũng trợn tròn mắt, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
Cả lớp lập tức yên lặng, Chu Lạc Lạc ngồi ở góc cũng nhận ra có gì đó không đúng, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Giai Thành.
Bầu không khí trong lớp trở nên quái dị, Hạ Giai Thành cảm nhận được sự kinh ngạc của mọi người xung quanh, sắc mặt liền tối sầm lại, trong lòng bắt đầu hối hận vì hành động bốc đồng vừa rồi.
Anh mẹ nó đúng là đầu óc bị chập mạch mới đi hỏi cái câu đấy!
Sắc mặt anh khó coi đến mức không thể tả, vừa định xoay người rời đi thì thấy Triệu Chí Thành hớn hở nói: “Có có có! Còn nam 5000 mét với 1000 mét chưa có ai đăng ký, nhảy cao cũng đang thiếu người!”
“...”
Ánh mắt Triệu Chí Thành thật sự quá nóng rực, nhìn anh chẳng khác nào đang nhìn một vị cứu tinh.
Hạ Giai Thành giật giật khóe môi, cảm thấy hơi mất tự nhiên. Nghĩ lại trước đây trong lớp, ai mà chẳng tránh anh như tránh tà, đâu có ai từng dùng ánh mắt kiểu này nhìn anh.
“Vậy thì 1000 mét với nhảy xa đi.” Hạ Giai Thành nói, chẳng thèm để ý tới ánh mắt kinh ngạc xung quanh, gương mặt lại trở về dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.
“Được!” Triệu Chí Thành kích động đến mức tay cũng khẽ run, nhưng lại sợ Hạ Giai Thành bất chợt đổi ý, liền vội vàng ghi tên anh vào phiếu đăng ký.
“Còn một hạng mục 5000 mét nữa, bạn học Hạ có muốn thử không? Thật ra số người đăng ký không nhiều, chỉ cần chạy xong là chắc chắn có hạng rồi!”
Có lẽ vì hôm nay bị kí©h thí©ɧ quá nhiều, đầu óc Triệu Chí Thành hơi nóng lên, thậm chí còn chủ động gợi ý thêm cho Hạ Giai Thành.
Hạ Giai Thành khẽ nhướng mày, chợt nhớ tới ai đó đang trốn trong góc trường chơi game, bèn thản nhiên nói: “5000 mét để cho Cao Trạch, cậu ta nói cậu ta muốn chạy.”
Nghe vậy, Triệu Chí Thành lập tức không nói thêm lời nào, nhanh chóng ghi tên Cao Trạch vào hạng mục “5000 mét” trên phiếu, gương mặt tràn đầy vẻ hân hoan.
Bên kia, Cao Trạch ở “căn cứ bí mật” bất ngờ hắt xì một cái, tay cũng run theo, thế là lỡ tay nộp luôn một mạng.
“Vãi chưởng!”
...
Chu Lạc Lạc nhìn Hạ Giai Thành vừa ngồi xuống, khóe môi hơi cong, giọng nói mang theo ý trêu chọc: “Sao tự nhiên lại muốn đăng ký tham gia đại hội thể thao vậy?”
Hạ Giai Thành giả vờ thản nhiên, từ trong túi móc ra điện thoại, hờ hững mở miệng: “Có ý kiến gì à? Vì lớp giành vinh quang, không tốt sao?”
Đây vốn là lời cô đã nói vào buổi sáng, giờ lại bị anh dùng đáp trả lại.
Chu Lạc Lạc hơi sững người, rồi đáy mắt dần thoáng qua nét cười nhàn nhạt: “Được thôi, mong rằng đến lúc đó cậu có thể vào top ba, kiếm thêm điểm cho lớp.”
“Hừ.”
Hạ Giai Thành khẽ cười lạnh: “Top ba? Ông đây mà đã tham gia thì phải lấy hạng nhất.”
“Lời đừng nói quá sớm, kẻo đến lúc bị vả mặt thì không hay đâu.”
“Cậu không tin?” Hạ Giai Thành ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Chu Lạc Lạc lóe lên một tia hiếu thắng mãnh liệt.
Chu Lạc Lạc không đáp, chỉ giữ nụ cười lịch sự như thường.
“...”
Hạ Giai Thành thật sự sắp tức điên rồi. Người này bị sao vậy? Chẳng lẽ nhìn anh không nghiêm túc thì thật sự coi anh là gà mờ chắc?
Ánh mắt thoáng qua một tia hung ác, Hạ Giai Thành lạnh giọng: “Đến lúc đó nhớ mở to cái mắt chó của cậu ra mà...”
Lời còn chưa dứt, Hạ Giai Thành đột nhiên nghiêng người tới gần, khoảng cách giữa hai người bỗng chốc rút ngắn.
Chu Lạc Lạc có thể thấy rõ ánh sáng trong đáy mắt anh, hoang dại như chính màu tóc kia.
“... Mà nhìn cho kỹ, tôi sẽ đứng ở ngay chính giữa bục nhận giải.”
...
Ngày đầu tiên của đại hội thể thao chính thức bắt đầu, Cao Trạch bị nhét cho một phiếu số báo danh thì mới biết hóa ra bản thân phải tham gia thi đấu, mà lại còn là... chạy 5000 mét?
Cao Trạch nắm chặt phiếu số báo danh, cậu ta ngẩn ngơ nhìn Triệu Chí Thành trước mặt, đang định truy hỏi xem là thằng ngu nào ở sau lưng chơi xỏ mình thì lại thấy đối phương kích động mở miệng: “Thật sự rất cảm ơn các cậu đã tham gia đại hội thể thao! Vì lớp mà cống hiến!”
Cao Trạch: "???"
Các cậu?
Vài giây sau, Cao Trạch trợn to hai mắt, tuy khó mà tin nổi, nhưng nghe ý trong lời của Triệu Chí Thành thì hình như chỉ có một khả năng duy nhất...
“Anh Hạ cũng tham gia?” Cao Trạch nuốt nước bọt, có cảm giác vừa tìm được đường sống trong chỗ chết.
Suýt chút nữa... chỉ suýt chút nữa thôi, cậu ta đã mắng anh Hạ là thằng ngu rồi. Nếu mà thật sự lỡ mồm, chắc hôm sau cũng khỏi cần đi học nữa.
Triệu Chí Thành nhìn phản ứng của Cao Trạch, lúc này mới bừng tỉnh.
Bảo sao... Cao Trạch lại đột ngột đăng ký hạng mục 5000 mét, hóa ra là bị Hạ Giai Thành đẩy xuống hố.
Nhưng hết cách rồi, tên đã ghi vào danh sách, mà người gài bẫy cậu ta lại chẳng phải ai khác, chính là Hạ Giai Thành, nên Cao Trạch có muốn thoái lui cũng không được.
Ánh mắt Triệu Chí Thành nhìn đối phương mang theo vài phần thương hại và đồng cảm, nhưng cũng chẳng dám biểu lộ gì nhiều.
Dù sao thì Cao Trạch trong trường cũng thuộc dạng không thể dễ trêu chọc, nếu chẳng may lỡ lời, sau này ở trường cũng chẳng dễ sống.
Vì thế cậu ta chỉ cẩn trọng mở miệng an ủi: “Bạn học Hạ đăng ký nhảy cao với chạy 1000 mét đều mệt hơn đó, với lại hình như còn phải đối đầu với mấy học sinh thể thao chuyên rèn luyện.”
“...” Mặt mày Cao Trạch đen sì, im lặng không nói.
Cậu ta không lo cho Hạ Giai Thành, mà cậu ta lo chính mình!
Đừng tưởng bình thường Hạ Giai Thành chẳng mấy khi học tiết thể dục, suốt ngày mang dáng vẻ lười nhác, nhưng Cao Trạch biết rất rõ anh rốt cuộc mạnh cỡ nào!
Gia giáo nhà họ Hạ nghiêm khắc, cha Hạ lại từng là bộ đội, từ nhỏ đã đem những bài huấn luyện trong quân đội áp dụng vào người Hạ Giai Thành: Từ võ cận chiến, quyền anh, bơi lội cho đến súng ống, cái gì cũng đều học.
Không những thế, tổ trạch* nhà họ Hạ lại nằm trên núi, mỗi lần đến kỳ nghỉ hè hay đông, Hạ Giai Thành đều chạy bộ trên núi quanh tổ trạch, lên xuống không dưới mười cây số. Với anh mà nói, chạy một nghìn mét căn bản chẳng là vấn đề gì.
*Tổ trạch: Nơi thờ cúng tổ tiên, hoặc nơi an nghỉ của tổ tiên.
Nhưng cậu ta thì khác! Hạ Giai Thành người ta rõ ràng có tám múi với cả cơ bụng chữ V, còn cậu ta chỉ là một tên du côn chính hiệu. Đừng nói năm nghìn mét, ngay cả tám trăm mét thôi cũng đã thấy mệt rồi!
Anh Hạ sao lại phải chơi khăm cậu ta thế này? Chẳng lẽ dạo gần đây cậu ta đã làm chuyện gì chọc giận anh rồi sao?