“Hà Nguyên Châu đi đường va vào anh à?” Cao Trạch hỏi.
“Hừ, cậu ta cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga!”
Cao Trạch: Sao tự dưng bản thân lại chẳng nghe hiểu anh ấy đang nói gì thế này???
“Ờ... Vậy rốt cuộc cậu ta là cóc ghẻ hay là thiên nga?” Cao Trạch càng lúc càng mơ hồ.
Tâm trạng của Hạ Giai Thành vốn đã chẳng tốt đẹp gì, giờ lại thấy cái vẻ mặt ngây ngốc của Cao Trạch, liền tức giận đến mức không kìm được.
“Muốn chết hả?”
Cao Trạch sợ đến mức điếu thuốc trên tay cũng cầm không vững, rơi thẳng xuống đất. Cậu ta ngẩn ra nhìn gương mặt âm trầm đến đáng sợ của anh Hạ, bản năng sinh tồn lập tức dâng cao, hoảng hốt mở miệng: “Cóc ghẻ! Cóc ghẻ! Cái tên Hà Nguyên Châu đó chính là con cóc ghẻ mắt mù!”
“Chậc.” Nghe vậy, sắc mặt Hạ Giai Thành mới dịu đi đôi chút, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bực bội khó chịu.
“Anh, nếu tâm trạng không tốt thì làm một điếu đi?”
Cao Trạch nhìn Hạ Giai Thành bước đến bên ghế, ngồi phịch xuống. Khoảng cách gần khiến cậu ta cảm nhận rõ luồng khí lạnh toát ra từ người Hạ Giai Thành, sợ đến mức vội vàng lôi bao thuốc và bật lửa trong túi ra, bày ra dáng vẻ “giao nộp vũ khí” để đầu hàng.
Hạ Giai Thành cúi đầu liếc nhìn thứ trong tay Cao Trạch, rồi nhíu mày, giọng điệu mang theo chút ghét bỏ: “Không cần, thứ này cậu cũng bớt đυ.ng vào đi.”
“Ôi dào, em có hút thường xuyên đâu, hơn nữa anh không thấy thế này trông ngầu lắm sao?”
Cao Trạch trước đây hay xem mấy bộ phim giang hồ, ai nấy đều ngậm điếu thuốc, thoạt nhìn oai phong khiến cậu ta ngưỡng mộ không thôi.
Nhưng dù phụ huynh trong nhà thường mắt nhắm mắt mở cho qua những trò quậy phá ở trường, thì riêng chuyện hút thuốc lại quản rất chặt, không cho đυ.ng vào trước khi đủ tuổi.
Nhưng chuyện này cũng chẳng ngăn nổi cái sự ngứa ngáy trong lòng Cao Trạch, cậu ta vẫn tự mình ra siêu thị mua thuốc và bật lửa, rồi lén hút vài điếu.
“Ngầu cái rắm!”
“Anh, thế là anh không hiểu rồi. Thỉnh thoảng làm một điếu, tâm trạng cũng thoải mái hơn.” Cao Trạch nói, cũng mặc kệ Hạ Giai Thành có muốn hay không, trực tiếp nhét bật lửa và bao thuốc vào túi áo anh.
Trước đây, Cao Trạch cũng không phải chưa từng khuyên Hạ Giai Thành thử một lần, nhưng lần nào anh cũng dứt khoát từ chối.
Thế mà hôm nay, chẳng hiểu vì sao Hạ Giai Thành lại để mặc cho cậu ta làm vậy. Nhìn túi áo đồng phục phồng lên, ánh mắt anh dần trở nên sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì...
...
Sắp hết giờ nghỉ trưa, Hạ Giai Thành mới quay lại lớp. Còn Cao Trạch vẫn ở “căn cứ bí mật” chơi game, hoàn toàn không có ý định về học.
Trước đây, anh cũng chẳng mấy hứng thú với việc lên lớp, nhưng không hiểu sao gần đây lại vô thức chẳng còn muốn trốn học nữa.
Lúc trước, anh luôn cảm thấy việc lên lớp hoàn toàn là lãng phí thời gian, mấy kiến thức vặt vãnh thầy cô giảng, anh chỉ cần xem qua một lần là nắm được gần hết, cần gì phải nghe họ trên bục “lải nhải lặp đi lặp lại”?
Nhưng hiện tại, Hạ Giai Thành đến lớp không phải vì nghe thầy cô lải nhải, mà là cảm thấy so với nghe thầy cô giảng, thì việc ngắm cô bạn cùng bàn giả vờ chăm chú nghe giảng còn thú vị hơn nhiều.
Còn vài phút nữa mới vào học, bầu không khí trong lớp vẫn ồn ào náo nhiệt.
Tuy rằng lúc Hạ Giai Thành vừa bước vào vẫn còn mang theo chút lạnh lùng, nhưng chẳng bao lâu sau đã trở lại dáng vẻ bình thường.
“Còn ai muốn đăng ký không nào! Làm vận động viên là có thể được bạn Chu phục vụ tận tay đó nha! Cơ hội có một không hai, lỡ mất là không còn đâu. Mọi người mau tranh thủ đi!”
Trong lớp, Triệu Chí Thành hô to, thành công khiến bước chân của Hạ Giai Thành đang đi về chỗ ngồi khựng lại giữa chừng.
Hạ Giai Thành đút hai tay vào túi quần, gương mặt không chút cảm xúc khẽ sững lại, rồi liếc mắt nhìn về phía nữ sinh đang ngồi ở góc lớp.
Triệu Chí Thành là lớp phó thể dục, nên giọng nói dĩ nhiên không nhỏ. Câu vừa nãy cậu ta hô, người đứng ngoài hành lang cũng nghe thấy, huống hồ là Chu Lạc Lạc đang ngồi trong lớp.
Thế nhưng, với tư cách là người được nhắc đến, Chu Lạc Lạc vẫn cứ ngồi yên tại chỗ đọc sách, hoàn toàn không có ý định phản bác.
Lông mày Hạ Giai Thành lập tức chau lại, trong lòng thầm nghĩ: Phục vụ tận tay? Là cái quỷ gì vậy?
Triệu Chí Thành vẫn đang hô hào, tay còn vung vẩy tờ phiếu đăng ký, trông chẳng khác nào mấy nhân viên tiếp thị ngoài đường.
Năm ngoái, các hạng mục thi đấu của lớp họ đăng ký chưa đến một nửa, nên kết quả xếp hạng dĩ nhiên là ở cuối bảng.
Là lớp phó thể dục, năm đó cậu ta năn nỉ hết người này đến người khác trong lớp mà vẫn không ai chịu đăng ký, cuối cùng đành tự mình ghi tên tham gia mấy hạng mục liền.
Cũng chẳng còn cách nào khác, lớp bọn họ không có lấy một học sinh chuyên thể thao, còn các lớp khác thì ít nhất cũng có vài người.
Cho nên tham gia mấy cuộc thi thể thao kiểu này gần như chỉ để làm bia đỡ đạn cho người ta, vừa mất mặt vừa mệt, mọi người không muốn tham gia cũng là chuyện bình thường.
Nhưng năm nay thì khác rồi! Cậu ta đã mời được nữ thần làm hậu cần, số người đăng ký tăng vọt, các hạng mục thi đấu gần như đều kín hết, chỉ còn lại mấy môn khó là chưa ai chọn.
Triệu Chí Thành hô hào một hồi mà vẫn chẳng thấy ai đáp lại, đang định bỏ cuộc thì quay đầu liền chạm phải một đôi mắt lạnh lẽo. Cậu ta giật mình, ngồi phịch xuống ghế, trên mặt vẫn còn nguyên dáng vẻ kinh ngạc chưa kịp thu lại.
“Bạn học... bạn học Hạ”
Triệu Chí Thành: Má ơi... vị đại gia này sao lại đột nhiên đi tới đây? Chẳng lẽ là do vừa nãy bản thân hô to quá, chọc giận cậu ta rồi?
Hạ Giai Thành mím chặt môi, im lặng đứng đó, sắc mặt hơi u ám.
Thấy vẻ mặt của Hạ Giai Thành, Triệu Chí Thành cảm giác có lẽ bản thân hôm nay tiêu chắc rồi, không kìm được nuốt một ngụm nước bọt, vừa định ôm đầu kêu “Đánh người đừng đánh mặt”, thì lại nghe thấy đối phương bất ngờ lên tiếng.
“Cậu vừa nói câu đó là có ý gì?”
Triệu Chí Thành nhất thời chưa kịp phản ứng, ngây ra hai giây rồi yếu ớt hỏi: “Câu... câu nào cơ?”
“Chậc...”
Chỉ thấy giữa chân mày và khóe mắt của đối phương thoáng hiện lên chút bực bội, bản năng sinh tồn lập tức khiến đầu óc Triệu Chí Thành hoạt động trở lại, vội vàng nói: “À à à! Tôi biết rồi, tôi biết rồi!!”
“Bạn học Hạ muốn hỏi chuyện của Chu Lạc Lạc đúng không? Là như vậy, lần này đại hội thể thao bọn tôi mời Chu Lạc Lạc làm hậu cần, nên vận động viên sẽ được hưởng đãi ngộ bạn học Chu đích thân phục vụ. Thế nào, bạn học Hạ có muốn đăng ký tham gia không?”