“Tôi không sao, chỉ là hôm qua bị nhiễm lạnh một chút thôi, không cần lo lắng.” Chu Lạc Lạc khẽ cười.
Hạ Giai Thành bỗng khựng người lại, ánh mắt vừa liếc ra ngoài cửa sổ liền thu về, trừng mắt nhìn cô, gắt gỏng quát lên: “Ai mẹ nó lo cho cậu chứ! Đừng có tự mình đa tình được không?”
“Ừ ừ ừ.”
“Thái độ này của cậu là sao đấy? Tôi nhắc lại lần nữa, tôi không hề lo cho cậu!”
“Được được được...”
...
Giờ nghỉ trưa, Hạ Giai Thành và Cao Trạch vừa ăn trưa xong liền chậm rãi đi đến “căn cứ bí mật” của bọn họ trong trường.
Thực ra gọi là “căn cứ bí mật” thì cũng không hẳn, chỉ là một chỗ mà Hạ Giai Thành và Cao Trạch tình cờ phát hiện ra hồi lớp mười, nằm ở một góc bị lãng quên trong khuôn viên trường.
Nơi này ngày thường gần như không có ai lui tới, ngay cả cô lao công cũng chưa từng đến.
Lúc đầu, hai người bọn họ cũng chỉ vô tình tìm ra nơi này, về sau cảm thấy nơi này vắng vẻ, yên tĩnh, nên thỉnh thoảng vào buổi trưa hoặc những lúc trốn học lại đến đây nghỉ ngơi.
Trước đó, Cao Trạch còn nói muốn chuyển hẳn một cái ghế sofa đến, về sau bị Hạ Giai Thành mắng tỉnh ra, nên đổi sang khiêng hai chiếc ghế gỗ tới thay thế.
Cao Trạch vừa vào đến “căn cứ”, liền lập tức ngồi phịch xuống ghế, nhanh tay móc từ túi ra một bao thuốc và bật lửa. Sau đó, cậu ta lóng ngóng rút một điếu thuốc, châm lửa một cách ngay ngắn, rồi từ tốn rít một hơi.
Hạ Giai Thành không ngồi lên ghế, chỉ khoanh tay đứng tựa vào thân cây lớn bên cạnh, ánh mắt dừng lại nơi khoảng đất trống phía xa, trong mắt tràn đầy trầm tư.
Cao Trạch đang ngậm điếu thuốc trong miệng, hai tay cầm điện thoại, chuẩn bị đánh một ván game để gϊếŧ thời gian.
Thế nhưng trò chơi còn chưa kịp bắt đầu, cậu ta đã nghe thấy Hạ Giai Thành cách đó không xa đột nhiên lên tiếng: “Hà Nguyên Châu là ai?”
“Hà Nguyên Châu?”
Cao Trạch nghĩ ngợi hai giây, vì đang ngậm thuốc nên nói chuyện có chút không rõ, cậu ta giơ tay trái lên lấy điếu thuốc xuống, rồi mới trả lời: “Không phải là hội trưởng hội học sinh trường mình sao? Con trai út nhà họ Hà, hiện đang học lớp 12, nghe nói thành tích cũng ổn lắm, hình như còn được tuyển thẳng vào đại học Q.”
Nghe đến đây, lông mày Hạ Giai Thành lập tức chau lại, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bực bội khó hiểu.
Nhà họ Hạ vốn có nền tảng vững chắc, tuy nhiều năm giữ vị trí cao trong xã hội nhưng lại rất hiếm khi xuất hiện tại các sự kiện công chúng.
Hạ Giai Thành là con trưởng nhà họ Hạ, nhưng trong giới cũng chẳng mấy ai biết được thân phận thật sự của anh, mà bản thân anh cũng chẳng buồn bận tâm đến những mối quan hệ rắc rối ấy. Dù vậy, trong lòng vẫn nắm được chút thông tin.
Nhà họ Hà thì khác, lịch sử không dài. Ban đầu nổi lên nhờ kinh doanh bất động sản, cũng xem như có chút nền tảng. Vài năm gần đây lại bắt đầu nhúng tay vào ngành giải trí, đầu tư liền mấy dự án lớn, làm ăn thuận buồm xuôi gió, cũng dần dần có tiếng nói trong giới.
Trước kia, những chuyện vặt vãnh như vậy, Hạ Giai Thành vốn không mấy quan tâm, vì anh ghét tất cả những gì mà họ “Hạ” mang lại cho mình.
Trong mắt anh, nhà họ Hạ chưa từng là điểm tựa để dựa vào, ngược lại còn là một gánh nặng. Gia tộc đời đời theo nghề y, nên từ lúc sinh ra, vận mệnh của anh đã bị người khác định sẵn.
Anh ghét bị người ta chỉ trỏ sắp đặt, ghét bị bó buộc, càng bắt đi về hướng đông, anh lại càng cố tình đi về hướng tây!
Thế nhưng không hiểu vì sao, hiện tại khi biết được thân phận của người tên “Hà Nguyên Châu” kia, anh lại bất giác cảm thấy may mắn vì mình họ Hạ.
Hạ Giai Thành lại nhớ đến bức thư tình viết tay với những dòng chữ mượt mà như nước chảy, đặc biệt là chữ ký ở góc thư.
Ba chữ “Hà Nguyên Châu” ngay ngắn, rõ ràng như một dấu ấn khắc sâu trong tâm trí anh, mãi không xua tan được.
Phía trước là đội trưởng đội bóng rổ, phía sau lại thêm một hội trưởng hội học sinh.
Hừ, Chu Lạc Lạc, cậu cũng thật có bản lĩnh đấy.
“Anh, sao tự nhiên lại hỏi đến cậu ta thế?” Cao Trạch cảm thấy khó hiểu. Trước nay Hạ Giai Thành chưa từng quan tâm đến chuyện trong trường, ngay cả tên bạn cùng lớp còn chẳng buồn nhớ, thế mà hôm nay lại phá lệ hỏi thăm thân phận của Hà Nguyên Châu.
“Thấy cậu ta ngứa mắt.”
Cao Trạch: “...”
Không phải chứ anh? Vừa nãy còn không biết là ai, mà giờ đã thấy ngứa mắt rồi?
“Anh à, thôi đi, tuy nhà họ Hà không thể so với nhà họ Hạ, nhưng nếu anh mà đánh cậu ta, e là bác Hạ sẽ đánh chết anh mất!” Cao Trạch nói, tưởng rằng Hạ Giai Thành định đi đánh người nên vội vàng can ngăn.
Không phải cậu ta nhát gan, mà là vì ba của Hạ Giai Thành, rõ ràng là một bác sĩ cầm dao mổ cứu người, thoạt nhìn giống như mấy vị tiên sinh nho nhã thời xưa, vậy mà động tay đánh người thì phải nói là cực kỳ tàn nhẫn!
Cao Trạch đã từng tận mắt chứng kiến cảnh đó. Mặc dù bình thường anh Hạ của cậu ta ra ngoài vẫn luôn giữ nguyên tắc “có thể động tay thì tuyệt đối không nói nhảm”, nhưng về đến nhà thì chưa bao giờ dám phản kháng lại ba mẹ.
Mỗi lần bị đánh, anh đều giữ bộ mặt lạnh tanh, để mặc cho roi giáng xuống người mà không rên lấy một tiếng.
Về sau Cao Trạch mới biết, hồi trẻ bác Hạ từng bị ông nội Hạ gửi vào quân ngũ rèn luyện vài năm, dù sau này làm bác sĩ đã thu liễm rất nhiều, nhưng trong xương cốt vẫn toát lên khí chất của một người lính.
Với bệnh nhân thì dịu dàng chu đáo, còn với con trai thì nghiêm khắc đến đáng sợ.
Đây cũng chính là điều mà Cao Trạch khâm phục Hạ Giai Thành nhất, mặc dù mỗi lần đều bị đánh đến lưng bầm tím xanh đỏ, nhưng anh chưa bao giờ oán thán nửa lời, cũng chưa từng kêu lấy một tiếng “đau”.
Tuy Hạ Giai Thành có phần hoang dã, nhưng trong những chuyện lớn thì chưa bao giờ phạm sai lầm, cũng chưa từng trốn tránh trách nhiệm.
Có lúc rõ ràng không phải lỗi của anh, thế nhưng Hạ Giai Thành cũng chẳng nói nhiều, cứ thế nhận hết về mình. Dù ngày thường hay bị anh bắt nạt, nhưng không thể phủ nhận rằng anh Hạ thật sự là người rất trượng nghĩa.
“Hừ...”
Hạ Giai Thành không phục mà bĩu môi, ban đầu vốn chẳng định đánh người, nhưng nghe Cao Trạch nói vậy, tay lại bắt đầu ngứa ngáy.
Cao Trạch có thể cảm nhận được tâm trạng bực bội của Hạ Giai Thành, nhưng cậu ta thật sự sợ thủ đoạn của bác Hạ, đành bất lực vò tóc hỏi: “Không phải... anh à, người ta rốt cuộc chọc gì giận anh chứ?”
“Cậu ta mắt mù.” Hạ Giai Thành gắt lên, rồi bực bội đá mạnh một cú vào hòn đá bên chân.