Hạ Giai Thành do dự vài phút, cuối cùng vẫn là tình cảm chiến thắng lý trí. Ngay lúc anh vừa định mở miệng hỏi thăm tình hình sức khỏe của Chu Lạc Lạc thì đột nhiên có người chen ngang: “Lạc Lạc! Cậu có thể giúp tôi một chuyện được không?”
Thật vất vả mới lấy hết dũng khí để hỏi, lời nói cứ thế bị nuốt ngược trở lại, sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi. Chút xúc động vừa rồi cũng vì người khác chen ngang mà bị phá tan sạch sẽ.
Mẹ kiếp rốt cuộc là ai đấy? Không có mắt à! Không thấy là anh đang định nói chuyện à!!!
Hạ Giai Thành nhíu chặt mày, trừng mắt nhìn nữ sinh đang đứng cạnh bàn Chu Lạc Lạc. Chỉ thấy nữ sinh ấy mặt hơi ửng đỏ, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô, hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn chết người từ “Hạ ma vương".
Hạ Giai Thành: Từ bao giờ mà sự tồn tại của anh lại thấp đến vậy chứ?
“Chuyện gì vậy?” Chu Lạc Lạc mỉm cười dịu dàng với nữ sinh kia, khiến đối phương càng thêm thẹn thùng, đỏ cả mặt.
Hạ Giai Thành - người hoàn toàn bị xem như không khí bỗng cảm thấy hơi buồn bực. Anh liếc sang Chu Lạc Lạc bên cạnh, nụ cười gần như mang tính “chuyên nghiệp” kia trong mắt anh lại càng đặc biệt chói mắt.
Thực tế, Hạ Giai Thành ghét cô cũng không phải không có lý do. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã biết Chu Lạc Lạc không phải dạng người tốt lành gì.
Từng cái nhíu mày hay nụ cười của cô đúng là rất đẹp, nhưng lại chẳng chân thật. Giống như mỗi lần cô cười, nhìn thì đẹp thật, nhưng lại chẳng hề mang chút hơi ấm nào.
Anh không hiểu tại sao cô gái này ngày nào cũng phải giữ cái vẻ dịu dàng, tử tế ấy?
Cô thực sự muốn cười sao? Cứ cười mãi thế này không thấy mệt à? Mặt thì tái nhợt đến mức đó rồi còn cố cười, có gì đáng cười đâu chứ?
“Là... là thế này... trường mình sắp tổ chức đại hội thể thao, vào ngày cuối cùng sẽ có một buổi biểu diễn văn nghệ toàn trường. Mỗi lớp đều phải chuẩn bị một tiết mục, đến lúc đó thầy cô sẽ chấm điểm, mà điểm này sẽ được tính vào tổng điểm thi đua của lớp.”
Nữ sinh dừng lại hai giây, rồi tiếp tục nói, giọng điệu có phần căng thẳng hơn: “Năm... năm ngoái lớp bọn mình biểu diễn dở nhất, đứng bét toàn khối. Năm nay chẳng ai dám xung phong nữa, nên... nên...”
Nói đến đây, Chu Lạc Lạc cũng đã hiểu được ý của đối phương, ngay khi vừa định mở miệng từ chối thì đột nhiên nghe thấy người ngồi bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng, bất chợt lên tiếng: “Cũng hay quá nhỉ? Trong lớp nhiều người như thế, lại cứ phải tìm một ma ốm.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của Vương Tình lập tức tái nhợt. Nãy giờ vẫn luôn bị vẻ đẹp của “chị gái xinh đẹp” làm cho mê muội, liền quên mất bên cạnh còn có một “đại ma vương”!
“Tôi... tôi...” Vương Tình ấp úng, muốn giải thích gì đó, nhưng lại chẳng biết phải nói gì.
Năm ngoái lớp bọn họ đúng là biểu diễn dở nhất thật, mà cô ấy với tư cách là người phụ trách tiết mục cũng coi như mất hết mặt mũi.
Trong lớp chẳng có mấy ai có năng khiếu nghệ thuật, việc Vương Tình được chọn làm lớp phó văn nghệ cũng chỉ vì hồi nhỏ từng học múa mấy năm, nhưng giờ thì quên hết sạch rồi.
Lúc đó, Vương Tình phải vội vàng tập để đối phó, lại phải dẫn mấy người chưa từng học múa lần nào lên sân khấu biểu diễn. Vốn dĩ việc xếp hạng chót cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ, nhưng xui xẻo là lớp của Vương Thiến bên cạnh cũng biểu diễn múa, lại còn giành giải nhất!
Sau buổi diễn văn nghệ hôm đó, có không ít người bàn tán sau lưng, nói gì mà: “Rõ ràng đều họ Vương, sao lại khác nhau một trời một vực thế?”
Lòng tự trọng của con gái vốn dĩ đã cao, bị so sánh như vậy lại càng thêm xấu hổ, nên hôm đó sau khi về nhà, Vương Tình đã khóc một trận lớn. Từ đó trở đi, việc này đã trở thành một “nỗi ám ảnh” trong lòng cô ấy.
Giờ thì đại hội thể thao hằng năm lại sắp diễn ra, buổi diễn văn nghệ buổi tối lại rơi xuống đầu cô ấy lần nữa. Nghĩ đến cảm giác bị Vương Thiến “đè bẹp” năm ngoái, năm nay thật sự không muốn bước lên sân khấu thêm lần nào nữa.
Vương Tình đã hỏi một lượt tất cả các bạn học trong lớp, không ai chịu đồng ý, cuối cùng nghĩ đến Chu Lạc Lạc.
Ban đầu Vương Tình nghĩ Chu Lạc Lạc xinh đẹp, tính cách lại tốt, theo phong cách cư xử trước giờ của cô trong lớp thì chắc sẽ không từ chối.
Nhưng không ngờ, người vẫn luôn gục đầu ngủ trong lớp - Hạ Giai Thành lại đột nhiên lên tiếng.
Chu Lạc Lạc cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên, chân mày khẽ nhướng lên, liếc nhìn bạn cùng bàn với vẻ mặt ngang ngược bên cạnh, rồi lại nhìn nữ sinh trước mặt gần như sắp khóc, sau đó âm thầm thở dài trong lòng.
Lần nữa mở miệng, biểu cảm trên mặt cô đã trở nên dịu dàng hơn, mang theo chút an ủi: “Không sao đâu, tôi sẽ tham gia.”
Hạ Giai Thành: Hả??? Gì vậy???
“Thật sao?" Đôi mắt Vương Tình lập tức sáng bừng lên, ánh mắt nhìn Chu Lạc Lạc cứ như đang nhìn thấy Bồ Tát vậy. Hai mắt ươn ướt, ban nãy là bị Hạ Giai Thành dọa, giờ thì lại xúc động vì Chu Lạc Lạc.
Thấy Chu Lạc Lạc gật đầu chắc chắn, Vương Tình vội vàng cảm ơn liên tục rồi lập tức quay người rời đi, sợ ở lại thêm một giây sẽ phải nhìn ánh mắt của “đại ma vương” kia.
Hạ Giai Thành vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc bị “vả mặt”, đợi Vương Tình vừa đi khỏi, anh liền không nhịn được mà mở miệng: “Cậu điên rồi à? Thích gây chú ý đến vậy sao? Rõ ràng người ta chỉ muốn đem cục diện rối rắm này đẩy cho cậu, cậu nhận không thấy nóng tay à!”
So với sự kích động của Hạ Giai Thành, biểu cảm của Chu Lạc Lạc lại có vẻ khá bình tĩnh, cô nhẹ giọng nói: “Người ta sắp khóc đến nơi rồi mà.”
“Cậu ta là ai chứ? Khóc hay không liên quan quái gì đến cậu!”
“Cậu ấy là lớp phó văn nghệ lớp mình, Vương Tình nha.” Chu Lạc Lạc mỉm cười đáp lại.
Chỉ một câu trả lời đơn giản nhưng lại khiến Hạ Giai Thành cảm thấy nghẹn họng, những lời định nói cứ thế mắc kẹt ở ngực.
Chết tiệt! Trọng điểm là cái này sao? Ai quan tâm cậu ta tên Vương Tình hay Vương Âm gì chứ, trọng điểm rõ ràng là lúc nãy còn đang suy nghĩ cách từ chối, tại sao bây giờ lại đột nhiên đồng ý rồi hả?
Hơn nữa, sức khỏe vốn đã không tốt, bây giờ lại còn phải lo lắng vì một buổi diễn văn nghệ, chẳng lẽ cảm thấy mình sống quá lâu rồi chắc!
Vài phút sau, Hạ Giai Thành cuối cùng vẫn không cam tâm, giọng nói mang theo chút bực bội: “Mặc kệ cậu, mặt mũi trắng bệch như vậy còn nghĩ đến chuyện tham gia văn nghệ, cậu thật có bản lĩnh đấy.”
Trong thoáng chốc, Chu Lạc Lạc dường như chợt hiểu ra điều gì đó. Vài giây sau, trên gương mặt cô lại xuất hiện ý cười, nhưng lần này trong ý cười ấy lại mang theo chút ấm áp.
“Vì lớp giành lấy vinh quang, không phải chuyện tốt sao?”
Hạ Giai Thành quay mặt đi chỗ khác, khịt mũi: “Liên quan gì đến tôi chứ!”