Tuy nhiên, sau khi đọc xong bức thư tình, Hạ Giai Thành lại lạnh mặt liếc nhìn chữ ký ở cuối thư, rồi không chút nể nang mà vo tròn tờ giấy lại, thẳng tay ném vào thùng rác.
“Viết cái quái gì không biết.”
Những từ ngữ cảm động đến mức khiến người khác xao xuyến, nhưng trong mắt Hạ Giai Thành lại chẳng khác gì lời sáo rỗng.
Khen Chu Lạc Lạc xinh thì anh còn tạm chấp nhận, nhưng "dịu dàng điềm tĩnh", "đáng yêu động lòng người" là cái quỷ gì vậy? Không phải bị mù rồi chứ! Trên người Chu Lạc Lạc làm gì có chỗ nào dính dáng đến hai từ đó đâu?
Chậc! Bực mình thật. Rốt cuộc là bản thân đã ăn nhầm thuốc gì mà lại tốn thời gian đi đọc cái loại thư rác rưởi thế này? Thật là cay mắt muốn chết!
Hai tay Hạ Giai Thành đút vào túi quần, dáng vẻ lạnh lùng mà sải bước về phía nhà vệ sinh...
...
Thời điểm Hạ Giai Thành quay lại lớp từ nhà vệ sinh thì tiết học đã bắt đầu từ lâu.
Cũng như lúc trước, anh hoàn toàn xem giáo viên trên bục giảng như không khí, ung dung đi vào từ cửa sau, lững thững trở lại chỗ ngồi của mình.
Tiết đầu tiên buổi sáng là tiết toán, mà thầy giáo dạy môn này lại cực kỳ ghét kiểu học sinh như Hạ Giai Thành: Không lo học hành, chẳng có chí tiến thủ.
Nhưng trớ trêu thay, gia thế bạn học Hạ lại rất lớn, đến cả hiệu trưởng cũng không dám đυ.ng vào, huống hồ là một giáo viên toán bình thường như ông.
Vì thế, đối với kiểu hành vi ngông nghênh xem trời bằng vung của Hạ Giai Thành, ông chỉ có thể giả câm không nói lời nào, nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.
Nhưng không ngờ điểm thi giữa kỳ lần này vừa công bố, người duy nhất toàn trường đạt điểm tuyệt đối môn toán lại chính là tên học sinh ngỗ nghịch này!
Ngay cả Chu Lạc Lạc người đứng đầu toàn trường cũng bị trừ mất 3 điểm!
Ông thật sự không thể chấp nhận nổi kết quả gần như đang thách thức nhận thức của mình như này. Nhưng sự thật trước mắt lại chính là vậy.
Người ta ngông cuồng là có lý do, bình thường chẳng cần học hành gì vẫn có thể đạt được điểm số như vậy, đúng là không giống người thường chút nào!
Hạ Giai Thành thì lại chẳng thèm quan tâm đến mấy suy nghĩ trong lòng thầy toán, vừa ngồi phịch xuống ghế là gục đầu xuống bàn nằm ngủ.
Anh vốn nghĩ rằng sau khi vứt đi bức thư tình chướng mắt kia, tâm trạng mình có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn một chút. Thế nhưng không hiểu tại sao, sau khi lén đọc nội dung trong bức thư, trong lòng lại bắt đầu bực bội trở lại...
Thiếu niên vùi cả khuôn mặt vào khuỷu tay, chỉ hé một con mắt ra, lén quan sát nữ sinh đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh mình.
Chu Lạc Lạc có vẻ ngoài thuộc kiểu mối tình đầu, tất nhiên là rất xinh, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng là kiểu người vô hại, dễ mến.
Mái tóc dài đen nhánh của cô dưới ánh nắng nhẹ nhàng phản chiếu ánh sáng mờ dịu, hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ run lên, đôi mắt cụp xuống yên tĩnh, quả thật có chút vẻ đẹp dịu dàng, yên tĩnh của năm tháng.
“Mẹ kiếp! Thật sự nhìn có chút... dịu dàng trầm tĩnh thật!”
Hạ Giai Thành thầm chửi trong lòng một tiếng, sau đó lại "chậc" một cái, ra sức ngăn chặn những suy nghĩ và nhận thức nguy hiểm đang trỗi dậy.
Chẳng qua là mắt to hơn một chút, mặt nhỏ hơn một chút, ngũ quan tinh tế hơn một chút, da trắng hơn một chút thôi mà?
Đột nhiên, Hạ Giai Thành dường như phát hiện ra điều gì đó, lông mày lập tức nhíu chặt lại, ánh mắt nhìn Chu Lạc Lạc lại lần nữa mang theo vài phần dò xét.
Không đúng... mấy ngày trước hình như sắc mặt của cậu ấy không nhợt nhạt như vậy mà?
Sáng nay lại còn đến khá muộn, chẳng lẽ cơ thể thật sự có vấn đề?
Trong suốt một tiết học, ánh mắt Hạ Giai Thành cứ dính chặt lấy người bên cạnh, mang theo một thứ cảm xúc lo lắng... mà chính bản thân anh cũng không nhận ra.
...
Tiếng chuông báo hết tiết đột ngột vang lên, Hạ Giai Thành lúc này mới giật mình hoàn hồn, vội vàng thu lại ánh mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác hoảng loạn như thể bản thân vừa làm chuyện gì đó mờ ám.
Chậc, điên rồi sao? Anh vậy mà lại ngẩn người nhìn người ta suốt cả tiết học!!!
Ngay khi nhìn thấy thầy giáo rời khỏi lớp, bầu không khí nghiêm túc ban nãy liền nhanh chóng được thay thế bởi tiếng nói cười rộn ràng của học sinh, tràn đầy sự thoải mái và sức sống đặc trưng của tuổi học trò.
Hạ Giai Thành vừa tan học liền lập tức quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, như muốn dùng hành động đó để che giấu sự ngu ngốc của mình trong tiết học vừa rồi.
Nhưng trớ trêu thay, trong đầu anh lúc này toàn là suy nghĩ về tình trạng sức khỏe hiện tại của cô, mặt thì hướng ra ngoài cửa sổ, nhưng ánh mắt lại không kiềm được mà lén liếc sang bên cạnh.
Thực tế thì tình trạng cơ thể của Chu Lạc Lạc hôm nay quả thật không tốt, mà nguyên nhân buổi sáng cô đến muộn cũng chính là vì điều này.
Có lẽ là do thời tiết gần đây bắt đầu chuyển lạnh, Chu Lạc Lạc ở trong trường đã vô tình bị cảm lạnh, thành ra khi về đến nhà thì bắt đầu sốt nhẹ.
Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng có gì to tát, dù sao thì mấy chuyện sốt nhẹ như thế này trước giờ cô vẫn hay bị. Nhưng không ngờ là tối hôm qua lại lên cơn hen suyễn, cứ như vậy mà vật vã đến tận nửa đêm mới yên.
Ba mẹ ở nhà vốn dĩ không cho cô đến trường hôm nay, nhưng Chu Lạc Lạc lại không đồng ý. Đến cả anh trai Chu Trình Hàn đang ở tận Mỹ cũng vì chuyện này mà gọi điện thoại về, nhưng chẳng ai có thể thuyết phục được cô.
Ba mẹ Chu Lạc Lạc thật sự rất lo lắng cho con gái mình, ngay cả lúc cô sắp ra khỏi nhà vào buổi sáng, miệng vẫn còn nhắc mãi hai từ “xin nghỉ”.
Chu Lạc Lạc rất hiểu rõ cơ thể mình, chuyện đi học cũng không tính cậy mạnh. Nhưng nửa học kỳ này là quãng thời gian tự do mà cô đã rất vất vả mới giành được, cô không muốn lãng phí dù chỉ một ngày.
“Cậu...”