Chương 18: Vứt hộ

"Cậu sắp thua rồi." Chu Lạc Lạc đột nhiên lên tiếng.

Hạ Giai Thành hơi khựng lại, vội cúi đầu nhìn điện thoại, giây tiếp theo màn hình lập tức chuyển sang tông đen trắng.

"Đệt!" Hạ Giai Thành thầm chửi một tiếng, lúc này ngay cả giả vờ cũng lười, anh dứt khoát thoát khỏi trò chơi.

"Sao thế? Cậu để ý à?" Chu Lạc Lạc vừa cười vừa nói, tay khẽ lắc nhẹ bức thư tình trong tay, ánh mắt thoáng hiện lên sự trêu chọc.

"Cậu đang đùa chắc?" Sắc mặt Hạ Giai Thành tối sầm lại, giọng nói cũng mang theo chút bực bội vì chột dạ.

Nghe thấy anh phản bác, Chu Lạc Lạc cũng chẳng nói gì thêm, tiện tay nhét lại bức thư tình vào trong ngăn bàn, bắt đầu chuẩn bị sách vở cho tiết học đầu tiên.

Hạ Giai Thành nhìn thấy hành động của cô, nét mặt cứng đờ trong chốc lát, nhưng khi mở miệng lại cố làm ra vẻ thờ ơ: "Không xem à? Có người tỏ tình với cậu đấy, trong lòng chắc đang mừng rỡ muốn chết rồi chứ gì? Còn làm bộ làm tịch trước mặt tôi làm gì?"

"Không có hứng thú." Câu trả lời của cô đột nhiên lạnh nhạt đến lạ thường.

Ngay lập tức, đám mây u ám trong lòng anh chợt tiêu tan, cảm giác bực bội vì thiếu ngủ cũng nhẹ nhõm đi không ít.

Nếp nhăn giữa hai hàng lông mày Hại Giai Thành dần giãn ra, khóe môi vô thức nhếch lên, nhưng chưa được một giây đã bị chính anh đè ép xuống lại...

"Đại tiểu thư kén chọn nhỉ, không để ai vào mắt à?"

Chu Lạc Lạc đặt sách giáo khoa lên bàn, đúng lúc chuông hết tiết vang lên, cô nghiêng đầu nhìn sang anh, khẽ mỉm cười, nói: "Nếu cậu tỏ tình với tôi, biết đâu tôi còn có thể suy xét."

Đồng tử lập tức giãn to ra, hai hàng lông mày anh vừa giãn ra lại nhíu chặt trở lại, hai má cũng ửng hồng lên như con mèo bị chọc giận, gầm lên một tiếng: "Cút!"

Từ trước đến nay, lúc nào Hạ Giai Thành cũng bày ra vẻ mặt khó ở, như thể cả thế giới nợ anh tám trăm vạn vậy. Thế mà giờ thấy anh ngượng ngùng thế kia, Chu Lạc Lạc bỗng thấy... khá mới mẻ.

Thiếu niên bất lương mà cũng biết đỏ mặt sao?

Cô thật ra cũng chẳng nghĩ nhiều, dù sao câu mà bản thân vừa nói đúng là có hơi... lưu manh. Nói trắng ra thì giống như đang trêu ghẹo người ta vậy.

Chỉ là theo tính cách thường ngày của Hạ Giai Thành, cô tưởng anh sẽ trực tiếp đáp trả lại một câu rồi bắt đầu màn đấu khẩu như thường. Trước giờ giữa hai người luôn là kiểu “ông nói gà bà nói vịt”, cô cũng chưa từng để lời anh nói trong lòng.

Lúc Chu Lạc Lạc nói ra câu đó cũng không suy nghĩ gì nhiều, nhưng khi thấy phản ứng của Hạ Giai Thành, cô mới cảm thấy có chút không ổn.

“Tôi đùa thôi mà, cậu đừng để tâm.”

Cô vừa giải thích xong, nhiệt độ trên mặt anh lập tức hạ xuống, biểu cảm cũng đột nhiên trở nên cứng đờ.

Hạ Giai Thành có chút mất tự nhiên mà dời mắt đi, khóe miệng không tự giác mím lại, rồi lại lén liếc sang ngăn bàn của cô, giả vờ bình thản hỏi ngược lại: “Cậu nói không hứng thú, vậy còn giữ bức thư tình đấy làm gì? Định làm kỷ niệm à?”

Chu Lạc Lạc: “Thùng rác xa quá, tôi lười đi.”

Hạ Giai Thành không ngờ tới lý do của cô lại đơn giản đến thế, cổ họng bỗng nghẹn lại. Ạnh liếc mắt nhìn về phía thùng rác ở đầu bên kia lớp học, đuôi mày như mang theo chút vui vẻ, nhưng trong lòng lại bắt đầu lẩm bẩm: Lười chết cậu đi!

Vài giây sau, một bàn tay bất ngờ đưa ngang qua trước mặt Chu Lạc Lạc ——

Chu Lạc Lạc nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy, ngẩn người hai giây rồi mới đưa mắt nhìn dọc theo cánh tay về phía Hạ Giai Thành đang ngồi bên cạnh, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.

Hạ Giai Thành bị cô nhìn đến mất tự nhiên, để che giấu sự bối rối trong lòng, anh đành nhanh chóng trở lại dáng vẻ hống hách thường ngày, dùng giọng điệu lạnh nhạt như mọi khi: “Đi vệ sinh.”

Đi vệ sinh?

Sự nghi hoặc trong mắt Chu Lạc Lạc càng đậm hơn, cô im lặng vài giây rồi chần chừ hỏi: “Cậu... cần giấy à?”

“Chậc, cậu bị ngốc à?”

Hạ Giai Thành thật sự không hiểu nổi, cô bạn cùng bàn này bình thường thông minh lanh lợi, thành tích học tập càng khỏi phải nói, sao cứ đến mấy chuyện như này lại ngốc đến khó tin thế nhỉ?

“Mẹ nó không phải cậu lười vứt à? Tôi đi vệ sinh tiện tay giúp cậu vứt luôn.”

Chu Lạc Lạc nhìn vẻ mặt cau có của anh, rồi khẽ bật cười, đưa bức thư tình trong ngăn bàn cho Hạ Giai Thành.

“Cảm ơn.”

Hạ Giai Thành giật phắt lấy bức thư từ tay cô, động tác vô cùng thô lỗ, vò nát nó trong lòng bàn tay.

Mãi đến khi bề mặt trơn láng của bức thư bị nhàu nát thành đầy những nếp gấp, tâm trạng bực bội dồn nén từ sáng sớm mới dần bình ổn lại, như thể tảng đá vốn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

Hạ Giai Thành hiên ngang đứng dậy, vòng qua ghế của Chu Lạc Lạc, đi thẳng về phía cửa cuối lớp học.

Chu Lạc Lạc nhìn bóng lưng anh rời đi, dường như cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của Hạ Giai Thành, nhưng lại chẳng hiểu nổi rốt cuộc anh đang vui vì điều gì.

Cô khẽ cười bất đắc dĩ, sau đó thu hồi tầm mắt.

Nhưng Chu Lạc Lạc lại không nhìn thấy rằng, ngay khi Hạ Giai Thành đi ngang qua thùng rác ở cuối lớp học, anh đã không vứt bức thư tình trong tay mình đi, mà lại cứ nắm chặt nó, rời khỏi lớp học...

Có lẽ vì sắp đến giờ vào học nên hành lang ngoài lớp cũng không có nhiều người. Hạ Giai Thành bước nhanh tới cạnh thùng rác, đảo mắt nhìn quanh một lượt, sau đó liền thô bạo xé mở bức thư tình đã bị vò đến mức chẳng còn hình dạng kia.

Anh rút tờ giấy bên trong ra, nheo mắt lại, đưa sát vào mặt, bày ra dáng vẻ như đang “chấm bài tập”, cẩn thận đọc từ đầu đến cuối.

Không thể không thừa nhận, người viết bức thư tình này đúng là có đầu tư. Một trang giấy cỡ A4 được viết kín không chừa chỗ trống, từng chữ đều tràn đầy sự ngưỡng mộ với Chu Lạc Lạc, vừa chân thành, lại nhiệt liệt.

Nét chữ gọn gàng, ngay ngắn, còn mang theo vài phần mềm mại, nhìn thế nào cũng không giống nét chữ của một nam sinh.

Hạ Giai Thành yên lặng nghĩ đến nét chữ của mình, không hiểu sao trong lòng lại dấy lên cảm giác không cam lòng

Anh bĩu môi, cố nhịn xuống ý định muốn xé nát bức thư, đọc từng chữ một, càng đọc sắc mặt càng thêm âm trầm.

Rõ ràng, người viết bức thư này không chỉ có tâm, mà còn có trình độ văn chương không tệ. Gần 800 chữ, sử dụng ít nhất ba biện pháp tu từ, còn trích dẫn từ điển, thỉnh thoảng thêm vài câu thơ cổ, từ ngữ không đến mức mĩ miều, nhưng vẫn đủ để gọi là văn nhã, dễ chịu.

Nếu đem ra làm bài thi, chắc chắn đạt tiêu chuẩn của một bài mẫu...