Cũng không biết đã nhìn chằm chằm bức thư tình đó bao lâu, Hạ Giai Thành hít một hơi thật sâu, sau đó nghiêng đầu, bắt đầu âm thầm suy nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ bức thư tình này là do cái tên đội trưởng đội bóng rổ gì đó gửi?
Hừ, rõ ràng là một thằng con trai, vậy mà lại dùng cái trò nhạt nhẽo yếu ớt thế này, không thấy mất mặt sao?
Còn màu hồng nữa... yểu điệu như vậy thì làm đội trưởng bóng rổ cái gì? Đúng là rác rưởi, đến bóng còn chưa đánh giỏi bằng anh mà đã lo đi tán gái, xứng à?
Anh vừa nghĩ tới đây, cách đó không xa đột nhiên truyền đến giọng chó của Cao Trạch, lúc này Hạ Giai Thành mới lập tức bừng tỉnh, nhìn thấy tay chính mình không biết từ lúc nào đã thò vào ngăn bàn của người khác, anh bị dọa đến vã mồ hôi lạnh.
Như thể bị điện giật, Hạ Giai Thành lập tức rụt tay lại, sắc mặt đen kịt, trong lòng không nhịn được mắng một câu: “Đồ ngu.”
“Anh Hạ, sáng nay anh gọi em có việc gì thế?”
Hạ Giai Thành khoanh tay trước ngực, nhìn dáng vẻ Cao Trạch vừa gặm bánh mì vừa đi tới, trong lòng càng thêm ngứa ngáy khó chịu.
“Lại đây.” Khóe môi anh cong lên, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng chưa từng thấy.
Cao Trạch âm thầm gõ một dấu chấm hỏi trong lòng, đối với tính khí sáng nắng chiều mưa của đại ca nhà mình, cậu ta thật sự không thể hiểu nổi.
Nhưng cuối cùng cậu ta vẫn ngoan ngoãn bước tới, kéo chiếc ghế của Chu Lạc Lạc về chỗ cũ, ngồi phịch xuống đó rồi lên tiếng: “Gì vậy...”
Nhưng ngay khi Cao Trạch vừa mới mở miệng, Hạ Giai Thành đã vung tay đập ngay một cái vào sau gáy cậu ta, nhanh đến mức hoàn toàn trở tay không kịp.
Cao Trạch hoàn toàn không phản ứng nổi, chỉ có thể ngây ngốc nhìn anh Hạ trước mặt, chỉ có cơn đau sau gáy là bằng chứng cho việc chuyện đó thực sự vừa xảy ra...
“Ai cho cậu vào lớp gào loạn lên thế hả?”
Cao Trạch từ từ đưa tay xoa sau đầu, miệng mếu máo, ấm ức nói: “Thì chẳng phải do sáng nay anh gọi em có chuyện sao...”
Sau khi đánh Cao Trạch xong, Hạ Giai Thành cảm thấy phiền muộn trong lòng vẫn chưa hề vơi bớt, lại nhìn thấy cái vẻ mặt như sắp khóc của cậu ta càng thấy đau đầu hơn. Thế là anh phất tay ra hiệu cho cậu ta biến ngay cho khuất mắt.
Cao Trạch ngơ ngác nhìn Hạ Giai Thành trước mắt, trong đầu chợt vang lên một hiệu ứng âm thanh quen thuộc "Đm, vô tình thật đấy!”
Thôi được rồi, cậu ta xem như đã hiểu, đàn ông đúng là chẳng ai tốt đẹp cả :).
Cao Trạch thê thảm đứng dậy khỏi ghế, vừa xoa gáy vừa chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy Hạ Giai Thành phía sau mở miệng lần nữa: “Đội trưởng đội bóng rổ lớp 12 tên gì ấy nhỉ?”
“Hình như tên là Dương Nhạc Thánh...”
“Được rồi, cút đi.”
Cao Trạch: "..."
Cậu ta lững thững quay về chỗ ngồi của mình, trong lòng cứ cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.
Sau khi suy nghĩ chán chê hai phút, cuối cùng Cao Trạch vẫn từ bỏ kháng cự, lắc lắc đầu, nằm bò xuống bàn, rồi bắt đầu ngủ bù cho hôm nay.
Tiết tự học buổi sáng bắt đầu lúc 7 giờ 30. Những ngày thường, Chu Lạc Lạc thường đến lớp vào khoảng 7 giờ 15. Nhưng không biết vì sao hôm nay chuông tự học đã vang lên rồi mà vẫn chưa thấy cô xuất hiện trong lớp.
Hạ Giai Thành cầm điện thoại trong tay, nhưng suy nghĩ thì không biết đã bay tới nơi nào, cứ mười mấy giây lại giả vờ vô tình liếc nhìn về phía cửa lớp một lần. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cửa lớp trống trơn, trong lòng lại bức bối thêm một phần.
Hạ Giai Thành: Chậc, cậu ta sao thế? Bình thường chẳng phải rất thích làm ra vẻ học sinh gương mẫu à? Hôm nay lại bày trò đi trễ là sao? Diễn không nổi nữa à?
Mười phút sau...
Nhìn chiếc ghế bên cạnh vẫn như cũ trống trơn, cảm giác bực bội trong lòng Hạ Giai Thành dần biến thành lo lắng: Chẳng lẽ trên đường xảy ra chuyện gì rồi? Không đúng... có tài xế đưa đón hẳn hoi, làm sao mà xảy ra chuyện được?
Hai mươi phút sau...
Hạ Giai Thành: Chắc không phải cậu ta lại giả bệnh xin nghỉ nữa chứ?
Bên tai là tiếng bạn học đọc bài lanh lảnh khắp lớp, nhưng Hạ Giai Thành lại ủ rũ nằm bò xuống bàn.
Anh nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, chỉ còn chưa đầy năm phút nữa là hết giờ tự học sáng.
“Chậc.” Anh bật ra một tiếng, rồi lập tức úp điện thoại xuống mặt bàn, vừa định úp mặt xuống ngủ bù thì tiếng đọc bài trong lớp đột nhiên có chút hỗn loạn.
Hạ Giai Thành gần như theo phản xạ bật thẳng người dậy khỏi bàn, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy hành động của mình quá ngu ngốc, vi vậy nhanh tay cầm lấy điện thoại, mở app game ra, định chơi một ván xếp hạng để che giấu cảm xúc bối rối của mình.
Sau khi vội vàng bắt đầu trận đấu, Hạ Giai Thành cũng chẳng kịp nghiên cứu xem đội hình này nên chọn tướng gì, liền tiện tay chọn luôn vị tướng mình hay dùng nhất.
Kết quả là trận đấu vừa mới bắt đầu được vài giây, khu chat đã náo loạn như bão tố... Từng người một đều đang mắng chửi anh.
Khóe mắt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc, tiếp theo đó là tiếng kéo ghế vang lên bên tai, mặc dù Hạ Giai Thành không ngẩng đầu lên, nhưng toàn bộ sự chú ý đều đã đặt lên cô.
"Ồ, học sinh giỏi mà cũng đi trễ cơ à?" Anh vừa nói, vừa điều khiển nhân vật trong game, ánh mắt không kiềm được lại liếc sang bên cạnh.
Hôm nay cô xõa tóc, mái tóc dài ngang lưng tuy không hẳn là quá dài, nhưng có vài lọn tóc lòa xòa rơi xuống từ trán lại khiến cô trông dịu dàng hơn hẳn khi buộc tóc.
Chu Lạc Lạc không hề để ý đến lời của Hạ Giai Thành, tự mình sắp xếp đồ đạc, ngay khi vừa định nhét cặp sách vào trong ngăn bàn thì bỗng liếc thấy một vật mà lẽ ra không thuộc về cô ở đó.
Lông mày Chu Lạc Lạc hơi nhíu lại, cô rút từ trong ngăn bàn ra một bức thư màu hồng, trong khoảnh khắc đó liền cảm thấy hết sức khó tin.
Tuy rằng từ nhỏ đến lớn cô đều sống dưới sự giám sát của gia đình, chưa từng tiếp xúc với những chuyện tình cảm thời thanh xuân, nhưng điều đó cũng không ngăn cô đoán được ý nghĩa của bức thư này là gì.
Rất rõ ràng đây là một bức thư tình.
Lần đầu tiên có người tỏ tình, nếu nói trong lòng không có cảm xúc gì thì là giả, dù sao thì cô cũng chưa từng trải qua chuyện này, nhưng tiếc thay, cô hoàn toàn không hứng thú với người đã tỏ tình với mình.
Ở bên kia, Hạ Giai Thành đang chơi game, nhưng thấy Chu Lạc Lạc nhìn bức thư tình ấy gần hai phút, trong lòng anh cũng chao đảo theo bức thư đó...
Chết tiệt! Nhìn chằm chằm lâu thế làm gì? Mở ra xem đi! Để cho anh biết rốt cuộc là thằng chó nào không có mắt!