Chương 16: Thư tình

Bên tai bỗng truyền đến một trận xôn xao, Hạ Giai Thành theo hướng âm thanh nhìn lại, đập vào mắt chính là thiếu nữ đang mang cặp, vừa cười vừa chào hỏi mọi người xung quanh.

Đôi mắt kia ánh lên tia nắng ấm dịu nhẹ, nụ cười rạng rỡ như hoa khiến người ta có cảm giác cô thật sự đơn thuần và tươi đẹp như lời đồn.

Mà thiếu niên cũng không nhận ra rằng, chẳng biết từ lúc nào bản thân đã nhìn cô rất lâu, ánh mắt di chuyển theo từng bước chân của cô đến tận cổng trường, cho đến khi cô bước lên xe.

“Anh Hạ, anh cũng thấy Lạc Lạc lớp mình xinh thật phải không?”

Trên vai đột nhiên nặng xuống, Hạ Giai Thành vội vàng thu tầm mắt lại, trong lòng bỗng thấy hơi chột dạ, giọng điệu có phần cáu kỉnh: “Muốn chết hả?”

Cao Trạch không ngờ Hạ Giai Thành lại đột nhiên cáu kỉnh đến vậy, liền vội rụt tay lại, cười gượng nói: “Anh à, cái này không phải là mọi người cùng nhau chiêm ngưỡng cái đẹp sao.”

“Hừ.”

Chiếc Bentley màu đen đã khuất bóng khỏi cổng trường, ánh mắt Hạ Giai Thành tối sầm lại, sau đó vung cặp lên vai, cất bước đi thẳng về phía cổng trường.

Thấy Hạ Giai Thành định rời đi, Cao Trạch vội vàng chạy theo sau, tiếp tục lải nhải: “Anh Hạ, anh đừng không phục nhé, giờ Chu Lạc Lạc là hoa khôi của trường mình đấy, mấy thằng nhóc lớp khác đứa nào cũng đang dòm ngó! Nhất là cái tên đội trưởng đội bóng rổ lớp 12 kia, còn công khai nói trong group lớp là Chu Lạc Lạc chính là hình mẫu lý tưởng của cậu ta, vênh váo không chịu được!”

Có lẽ vì Cao Trạch cứ lải nhải mãi bên tai, khiến trong lòng Hạ Giai Thành bỗng dâng lên một cảm giác bực bội khó tả.

Hạ Giai Thành đột nhiên dừng bước, trừng mắt nhìn Cao Trạch đang phấn khích, lạnh giọng mở miệng: “Cậu có thấy phiền không vậy?”

Ngay sau đó Cao Trạch liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại, không dám phát ra một tiếng động nào. Nhưng dù vậy thì cảm giác bực bội trong lòng Hạ Giai Thành vẫn không hề biến mất, ngược lại còn ngày càng dữ dội hơn.

“Về sau mấy chuyện liên quan đến cậu ta đừng có lải nhải trước mặt tôi nữa, tôi không hứng thú với việc cậu ta quyến rũ bao nhiêu thằng đàn ông đâu, nghe rõ chưa?”

Cao Trạch vừa định phản bác, nhưng ngại uy lực đáng sợ của ai đó nên đành điên cuồng gật đầu, dù vậy trong lòng vẫn không ngừng oán thầm: Cái này mà gọi là "quyến rũ" sao? Lạc Lạc ngoan ngoãn thế còn gì, rõ ràng là cái đám đàn ông kia mặt dày muốn bám lấy cậu ấy thì có!

“Chậc!”

Lông mày thiếu niên vẫn nhíu chặt như cũ, Hạ Giai Thành tiếp tục cất bước đi về phía trước. Nhưng vừa đi được ba bước thì đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu ném lại một câu: “Không được gọi Lạc Lạc, nghe phát ghê!”

Cao Trạch: "..."

Xem ra chuyện anh Hạ ghét phụ nữ e là đời này chắc không đổi được rồi.

...

Tối hôm đó, Hạ Giai Thành mơ một giấc mơ.

Trong mơ, thiếu nữ mặc một bộ đồng phục học sinh sạch sẽ, mái tóc dài như thác nước được buộc thành đuôi ngựa, đi song song bên một nam sinh không nhìn rõ mặt trên con đường nhỏ.

Cô hơi ngẩng đầu, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ với nam sinh bên cạnh, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp ấy ngập tràn ánh sáng lấp lánh như những vì sao, là cảnh tượng đẹp mà anh chưa từng được thấy.

Hạ Giai Thành biết đó là ai. Rõ ràng lý trí nói cho anh biết chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, thế nhưng không hiểu vì sao trong mơ, bản thân lại cứ vô thức đuổi theo thiếu nữ đang đi phía trước.

Nhưng mặc kệ cho anh có chạy nhanh đến mức nào, khoảng cách giữa hai người vẫn không hề rút ngắn, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ngày một đi xa...

Nửa đêm, Hạ Giai Thành tỉnh dậy, nhưng mãi vẫn không thể ngủ lại được, đành nằm yên chờ trời sáng.

...

Thời điểm ở trên trường, Hạ Giai Thành chỉ hận không thể đánh cho Cao Trạch một trận nên thân. Nếu không phải hôm qua Cao Trạch cứ lải nhải bên tai mãi, thì sao anh có thể mơ thấy Chu Lạc Lạc, sao có thể bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm, rồi suốt đêm không ngủ được?

Thế nhưng khi Hạ Giai Thành đến lớp, còn chưa kịp nhìn thấy Cao Trạch thì đã vô tình liếc thấy một góc màu hồng lộ ra từ ngăn bàn của Chu Lạc Lạc...

Bước chân Hạ Giai Thành lập tức dừng lại bên bàn học, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào góc màu hồng nhạt đang lộ ra từ ngăn bàn, cảm giác bực bội vì ngủ không đủ vào lúc này lại bị thổi bùng lên thành một loại cảm xúc phức tạp khác.

Ngực như bị đè nén, khó thở đến mức khó chịu, trong lòng Hạ Giai Thành đột nhiên cảm thấy nóng rát, nhưng chính anh cũng chẳng biết bản thân đang tức giận vì cái gì.

Thiếu niên ngơ ngác đứng tại chỗ, vài giây sau cuối cùng cũng dần phản ứng lại, hai hàng lông mày anh nhíu chặt lại, mặt mày tràn đầy sát khí, thấp giọng chửi một tiếng: “Mẹ nó!”

Hạ Giai Thành bất ngờ giơ chân đá mạnh vào chiếc ghế chắn trước mặt mình, tiếng chân ghế cọ sát với mặt sàn vang lên trong lớp học yên ắng khiến những người đang mơ màng buồn ngủ cũng lập tức tỉnh táo hơn không ít.

Vị đại gia này lại bị gì nữa rồi?

Trong lớp chỉ mới có vài người đến, tất cả đều vô thức liếc nhìn Hạ Giai Thành đang đứng ở góc lớp, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt u ám đáng sợ của anh, liền vội vàng thu hồi tầm mắt, cố gắng làm giảm sự tồn tại của bản thân, sợ lỡ may lại chọc phải đại ma vương này.

Chiếc ghế của Chu Lạc Lạc bị đá văng ra xa hơn hai mét khỏi bàn học, yên tĩnh nằm ở đó, thoạt nhìn có hơi tội nghiệp.

Hạ Giai Thành nhìn chằm chằm vào cái ghế đó, cười khẩy một tiếng, anh bước đến bên bàn học của mình, hất tay ném chiếc cặp đang đeo sau lưng lên bàn, rồi ngồi phịch xuống ghế.

Sau đó rút điện thoại từ trong túi ra, lách cách gõ chữ:

[Hạ Giai Thành: Ăn cứt à? Sao còn chưa đến trường?]

Bên kia, Cao Trạch vừa mới ra khỏi nhà, cậu ta nhìn tin nhắn do Hạ Giai Thành gửi đến thì ngơ ngác gãi đầu, không hiểu vì sao anh Hạ sáng sớm lại nóng nảy như thế.

[Cao Trạch: Anh à, hôm nay sao dậy sớm thế? Em mới vừa bước ra khỏi cửa thôi nè.]

Hạ Giai Thành nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, biết không thể xả giận bằng cách đập cho Cao Trạch một trận ngay lập tức, sắc mặt lại càng khó coi hơn vài phần.

Cuối cùng Hạ Giai Thành chỉ đành âm thầm mắng thêm mấy câu thô tục trong lòng để xoa dịu phần nào cảm xúc bực bội chẳng rõ từ đâu mà đến này.

Ước chừng khoảng ba phút sau, tâm trạng của thiếu niên cuối cùng cũng dịu đi được đôi chút, ánh mắt lại không tự chủ mà rơi vào góc màu hồng hồng trong ngăn bàn bên cạnh...

Gì vậy? Thật sự có người mắt mù nhìn trúng cái con nhỏ ốm yếu bệnh tật này à?

Não bị úng nước sao? Còn viết thư tỏ tình nữa, sống ở thế kỷ trước à?

Hạ Giai Thành âm thầm mắng chửi trong lòng, ánh mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào ngăn bàn, tay trái siết lại thành nắm đấm tì vào miệng, nhưng các ngón tay thì lại không yên phận mà khẽ động đậy lên xuống, dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.