Chương 99: Năm Mới Không Vui Vẻ

Edit: Giản Sương



“Kiều Kiều, con đi đâu thế?”

Giang Kiều ôm hộp cơm giữ nhiệt trong lòng, tay kia cầm túi quà cho Hứa Tứ và Nguyên Nguyên, mỉm cười nói với má Lưu: “Con ra ngoài một lúc, chút nữa sẽ về.”

Buổi sáng Hứa Tứ đã nhắn tin cho cô, bảo rằng sẽ đến tặng quà cho cô.

Giang Kiều nhìn quanh đã thấy anh ngay lập tức. Hôm nay Hứa Tứ mặc áo khoác lông vũ màu trắng, bên trong là áo len màu sẫm, quần đen, càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo của anh. Anh ôm Nguyên Nguyên trong lòng.

Cô đưa hộp cơm và túi quà cho Hứa Tứ: “Chúc mừng năm mới.”

Nguyên Nguyên kêu mấy tiếng như muốn chứng minh sự hiện diện của mình.

“Cũng chúc mừng năm mới em nhé.” Giang Kiều nói.

Lúc này Nguyên Nguyên mới vui vẻ.

Hứa Tứ nhận lấy đồ cô đưa, anh ôm hộp cơm, có hơi thắc mắc: “Đây là gì thế?”

“Sủi cảo, nhân thịt heo cần tây, tớ gói tối qua đấy, sáng nay mới nấu, cũng không biết cậu có thích ăn không.”

Hứa Tứ khẽ cười: “Thích chứ.”

Sủi cảo do chính tay cô giáo nhỏ làm, sao anh có thể không thích cho được.

“Không biết ở đây Tết có ăn sủi cảo không, nhưng ở thành phố B, cứ đến Tết là sẽ ăn sủi cảo.”

“Ở đây cũng ăn.” Nói rồi, Hứa Tứ lấy một chiếc hộp nhỏ trong túi ra: “Đây là quà cho cô giáo nhỏ.”

Giang Kiều nhận lấy món quà anh đưa rồi cất vào trong túi: “Cậu đến đây bằng gì thế? Chắc không phải là đi xe máy đến đấy chứ?”

Hứa Tứ nghĩ đến chiếc xe máy đỗ cách đó không xa, có hơi chột dạ: “Đúng vậy.”

“Không lạnh à?”

Hứa Tứ lắc đầu: “Không lạnh, đội mũ bảo hiểm và đeo găng tay rồi, không lạnh.” Nói xong, lại sợ cô không tin, anh còn bổ sung: “Thật sự không lạnh đâu.”

Giang Kiều lấy tay chạm vào ngón tay anh, vẫn ấm, lúc này cô mới tin câu “không lạnh” của anh.

“Ngoài này lạnh lắm, cậu mau về đi.”

Hôm nay trời đã lạnh âm bảy tám độ.

“Cậu cũng mau về ăn sủi cảo đi nhé, nếu không sẽ nguội mất.”

Hứa Tứ đáp: “Ừ.”

Giang Kiều dặn dò anh: “Đi chậm rãi cẩn thận nhé.”

“Yên tâm, cô giáo nhỏ.”

Hứa Tứ nhìn Giang Kiều lên tầng, anh cẩn thận đặt hộp cơm vào trong ba lô rồi lên xe máy rời đi.

Lông của Nguyên Nguyên bị gió thổi bay, nó rúc đầu vào trong túi.

Hứa Tứ dừng xe dưới lầu, một tay ôm mèo, tay kia cầm hộp cơm và quà, thong thả đi lên.

Nguyên Nguyên biết anh phải mở cửa nên nhảy lên vai anh.

Thấy mấy người đàn ông mặc vest đi giày da đứng ở cửa, Hứa Tứ cảnh giác nhìn quanh, chắc chắn rằng mình không nhầm tầng.

Đèn l*иg đỏ trước cửa đã bị kéo xuống, vương vãi trên mặt đất.

Hứa Tứ nhặt đèn l*иg lên, lạnh lùng nói: “Mấy người đến đây làm gì?”

“Cậu chủ, ông chủ bảo chúng tôi đến đón cậu về nhà.”

“Về nói lại với ông ta, cho dù ông ta có đến tôi cũng không về.”

Anh đặt hộp cơm và quà xuống đất, lấy chìa khóa trong túi ra. Nguyên Nguyên thấy anh mở cửa liền nhảy lên vai anh.

Chưa kịp cắm chìa khóa vào ổ, anh nhận ra ổ khóa đã bị thay.

Cơn giận dữ khôn tả lan khắp cơ thể, anh nói: “Là Hứa Hành Vũ bảo các người thay khóa à?”

Mấy năm trước, anh còn có thể khách sáo gọi ông ta một tiếng “ba”. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn muốn gọi cái danh xưng đó nữa.

“Phải, ông chủ và bà chủ rất quan tâm cậu, muốn cậu về nhà.”

“Ông ta có tư cách gì mà đến đây? Con mẹ nó tôi hỏi anh, ông ta có tư cách gì mà đến đây! Bảo ông ta đến gặp tôi, bảo ông ta đến đây gặp tôi! Ông ta có tư cách gì mà thay khóa nơi này, anh nói cho ông ta biết, ông ta không xứng bước đến đây!” Mắt Hứa Tứ đỏ ngầu, giọng nói cũng khàn đi.

Người đàn ông đứng đầu nói với Hứa Tứ: “Xin lỗi, đây là mệnh lệnh của ông chủ.”

Hứa Tứ gọi điện cho Hứa Hành Vũ, bên kia nhanh chóng bắt máy.

“Alo, Tiểu Tứ.”

“Đừng gọi tên tôi, ai cho ông đến đây? Ai cho ông thay khóa nơi này? Ông không có tư cách đến đây!”

“Ba chỉ muốn con về nhà thôi, con phải biết là mẹ con rất nhớ con.”

Nhớ anh?

Đây là điều nực cười nhất mà anh từng nghe trong đời.

Hứa Tứ dứt khoát cúp máy.

“Cậu chủ, ông chủ bảo cậu về nhà.” Mấy người kia vừa nói vừa định kéo tay Hứa Tứ.

“Cút, đừng động vào tôi.”

Đám người đó chẳng quan tâm Hứa Tứ là ai, họ chỉ biết là phải đưa anh về nhà, còn sống là được.

Hứa Tứ vung tay hất tay người trước mặt ra rồi đấm mạnh vào mặt gã: “Con mẹ nó, ông đây không về, đừng động vào tôi.”

Những người kia không hề nhẹ tay chút gì với Hứa Tứ, thậm chí có thể nói là rất thô bạo.

Hứa Tứ lao vào đánh nhau với bọn họ.

Nguyên Nguyên nhào tới, vươn móng vuốt cào đám người đó nhưng bị một người đàn ông bắt lấy, bóp chặt cổ.

Hứa Tứ xô ngã tên đó xuống đất, cướp lại mèo từ tay gã, nhưng chính anh cũng bị đánh mấy đòn.

Mặt anh bầm tím, cổ chảy máu.

Anh cảm thấy như sợi dây trong lòng đã đứt đoạn, chẳng màng đến tính mạng, cứ thế lao vào đánh nhau với bọn họ.

Hộp cơm bị đá văng ra ngoài vì trận đánh, sủi cảo bên trong cũng rơi ra.

Đèn l*иg đỏ trên cửa không biết đã bị ai kéo xuống, bị giẫm bẩn trên nền đất.

Hứa Tứ bò dậy khỏi mặt đất, anh lau máu trên mặt, treo đèn l*иg lại, nhặt lại sủi cảo bị rơi ra rồi đậy kín hộp giữ nhiệt. Một tay anh ôm hộp cơm, tay kia ôm Nguyên Nguyên.

Anh đã làm sai cái gì?

Rốt cuộc là anh đã làm sai chuyện gì?

Tại sao bọn họ cứ phải quấy rầy cuộc sống của anh hết lần này đến lần khác như vậy?

Chỉ vì một câu bà ta “nhớ anh”, thế nên bấy nhiêu năm qua có thể xóa bỏ hết phải không?

Anh không làm được.

Anh cảm thấy bây giờ mình sống cũng ổn rồi, tại sao vẫn cứ đến quấy rầy cuộc sống của anh?

Anh nói với đám người đó: “Cút ngay.”

Mặc dù những vệ sĩ đó cũng bị thương nhưng vẫn kiên quyết đứng chắn ở cửa, nói với Hứa Tứ: “Cậu chủ, xin hãy về nhà với chúng tôi.”

“...”

Hứa Tứ đẩy mạnh bọn họ ra, anh ôm mèo, xách hộp cơm và túi quà đi xuống lầu.

Những người đó không đuổi theo mà gọi điện cho Hứa Hành Vũ.

“Ông chủ, cậu chủ không chịu về.”

“Tôi có cách để nó về, cứ giữ cửa đi.”

“Vâng.”

...

Hứa Tứ không biết mình đã lang thang một mình trên phố bao lâu.

Trên đường phố, không biết nhà ai đang đốt pháo hoa, pháo hoa nổ rộ trên không trung, chỉ thấy những ánh sáng mờ mờ.

Trước cửa nhà ai cũng dán câu đối đỏ.

Hứa Tứ tìm đại một vỉa hè rồi ngồi xuống, anh lau máu bên khóe miệng.

Trên đường, pháo hoa lại được bắn lên, tất cả đều chúc mừng năm mới.

Mọi người đều chìm đắm trong niềm vui đón mừng năm mới.

Xung quanh rất náo nhiệt, tiếng cười nói rộn ràng.

Nhưng mà, niềm vui đó không dành cho anh.

Hứa Tứ dùng vòi nước bên đường rửa sạch những miếng sủi cảo, anh ngồi trên vỉa hè, gắp một miếng sủi cảo lên đưa vào miệng.

Nhân thịt heo cần tây.

Có hơi lạnh.

Chắc chắn ăn lúc còn nóng sẽ ngon hơn.

Anh chia cho Nguyên Nguyên mấy miếng rồi ăn hết phần sủi cảo đã nguội lạnh từ lâu.

“Nguyên Nguyên, chúng ta lại không có nhà rồi.”

Gió lạnh buốt, không rõ là thiếu niên đang nói với chính mình hay là đang nói với mèo con bên cạnh.

Không biết từ nhà ai vọng đến một câu “năm mới vui vẻ”.

“Năm mới không vui vẻ.”