Chương 98: Lì Xì

Edit: Giản Sương

Hôm nay là ngày 17 tháng Hai, cũng chính là ngày 29 tháng Chạp.

Hứa Tứ nhìn ba người đứng trước cửa nhà: “Sao lại đến đây hết vậy?”

Giang Kiều giơ câu đối đỏ và chiếc đèn l*иg nhỏ trong tay lên: “Đến để tặng cậu cái này.”

Dương Thế Côn cười nói: “Anh Tứ, sắp đến Tết rồi, sao mà thiếu câu đối đỏ được!”

Cậu ta đưa đồ uống và đồ ăn vặt đang cầm ra: “Đương nhiên là cũng không thể thiếu những cái này được!”

Hách Minh cũng xách một túi đồ ăn: “Ăn Tết thì không thể không có đồ ăn được.”

Tủ lạnh của Hứa Tứ giờ chất đầy đồ.

Dương Thế Côn cầm câu đối đứng trước cửa dán thử: “Đầu to đầu to, dán ở đây được không?”

“Lệch rồi lệch rồi, dịch sang chút đi.”

Giang Kiều và Hứa Tứ vào phòng dán những thứ khác. Cả bốn người dán suốt một hồi mới xong.

Giang Kiều treo hai chiếc đèn l*иg đỏ nhỏ lên cửa, coi như đã hoàn thành.

Dương Thế Côn dựa vào sô pha: “Anh Tứ, lần này em không qua được nữa, Tết này phải đi thăm nhiều họ hàng quá.”

Hách Minh: “Em cũng vậy.”

Giang Kiều: “Chắc là tớ sẽ không đi thăm họ hàng đâu.”

Dương Thế Côn: “Anh Tứ không ngại cho bọn này ké bữa cơm chứ?”

“Không ngại.”

Dương Thế Côn vỗ vỗ Hách Minh: “Mau cho bọn này thấy tay nghề của người đàn ông đảm đang nhất ở đây đê.”

“Biến mẹ đi.” Dù nói như vậy nhưng Hách Minh vẫn xách đồ ăn vào bếp.

Dương Thế Côn vừa vào đã bị cậu ấy đuổi ra: “Đừng có mà vào rước thêm việc cho tao.”

“Không vào thì không vào.”

Giang Kiều và Hứa Tứ vào giúp đỡ, Dương Thế Côn lại theo vào góp vui.

Giang Kiều thái đồ ăn, Hứa Tứ sợ cô cắt dính tay: “Để tôi làm cho.”

Nhìn Hứa Tứ xắt rau thành thạo, Dương Thế Côn có hơi tò mò: “Anh Tứ, sao mọi người ai cũng biết xắt rau, có mỗi em là không biết làm gì hết vậy?”

“Vì mày vô dụng đó.” Hách Minh đang nấu cơm cũng không quên quay đầu mắng cậu ta.

“Biến biến biến, đầu to mày muốn thăng thiên luôn đúng không?”

Hách Minh quay lại lườm cậu ta: “Đợi lát nữa mày đừng có hòng ăn một miếng cơm nào.”

“Thế thì không được.” Dương Thế Côn lập tức đến trước mặt cậu ấy, nói: “Có thế nào thì cũng phải ăn được.”

“Biến đi.”

...

Nhìn bốn món mặn và một canh được dọn lên, Dương Thế Côn xoa tay: “Anh Tứ, bạn Giang học giỏi, mau thử xem, dù đầu to trông không được đáng tin cho lắm nhưng nấu ăn thì xuất sắc luôn.”

Hách Minh: Đây sẽ cho là mày khen tao.

Giang Kiều thử một miếng: “Đúng là ngon thật.”

Hứa Tứ cũng nói: “Ngon.”

Hách Minh hơi xấu hổ gãi đầu rồi cười.

Dương Thế Côn cười hì hì, nói: “Cuối cùng thì năm nay đón Tết không phải ăn thắt lưng xào thịt nữa rồi, vui quá vui quá!”

Hách Minh cười anh: “Tiền đồ đâu rồi?”

Giang Kiều không nhịn được mà bật cười.

...

Ăn xong cơm, Hứa Tứ tiễn họ ra ngoài.

Căn phòng vốn đông vui giờ lại trở nên vắng lặng.

Anh nhìn câu đối đỏ trên tường, lại nhìn cuốn lịch đỏ và hình ảnh con Dê năm nay.

Mặc dù căn phòng vẫn còn trống trải, nhưng ít nhiều cũng đã có chút không khí Tết.

...

Đêm 30 Giao thừa, cả gia đình sum vầy.

Xung quanh là những âm thanh náo nhiệt.

Hôm nay má Lưu cũng làm một bàn đầy ắp đồ ăn.

Lẽ ra hôm nay sẽ mời Khương Tri Hứa tới nhà ăn cơm, nhưng cô ấy đột ngột phải quay lại vì một đơn hàng gấp.

Giang Kiều nhìn bàn ăn đầy ắp món, trong đầu lại nghĩ không biết A Hứa sẽ ăn gì, Hứa Tứ ở nhà một mình sẽ ăn cái gì.

Giang Tri Ân gắp thức ăn đầy bát cho Giang Kiều: “Kiều Kiều ăn nhiều vào nhé, gầy quá.”

“Cảm ơn ba.”

Mặc dù là người một nhà nhưng bốn người lại xa cách chừng mực quá đỗi.

Giang Kiều nhìn má Lưu đang bận rộn trong bếp: “Má Lưu, thím qua đây ăn chung đi.”

Má Lưu lau tay vào tạp dề, cười nói: “Thím không ăn cùng được, lát nữa thím ăn qua loa là xong ấy mà, còn một món canh nữa.”

Điền Linh nhìn bà ấy: “Có ba người thôi, không cần làm nhiều món thế đâu, má Lưu cũng qua đây ăn đi.”

Lúc này má Lưu mới ngồi xuống, lấy cho mình bộ bát đũa.

Bà ấy đã làm bảo mẫu cho nhà họ Giang mười bảy năm rồi. Từ khi Giang Kiều mới sinh ra, bà ấy đã được mời đến chăm sóc, cứ thế kéo đến tận mười bảy năm.

Bà ấy không thể sinh con, bị gia đình chồng khinh thường, đã ly hôn từ lâu. Bao nhiêu năm qua, bà ấy luôn coi Giang Kiều như con gái ruột của mình.

Điền Linh nhìn Giang Kiều cứ ăn mà chẳng mở lời thì cũng không biết nên nói gì cho phải.

Cuối cùng vẫn là má Lưu phá vỡ sự im lặng này: “Lần thi này Kiều Kiều xếp thứ hai toàn trường, lại còn đứng nhất lớp.”

Giang Tri Ân: “Kiều Kiều giỏi quá.”

Điền Linh cũng nói theo: “Kiều Kiều giỏi thật.”

Giang Kiều chỉ nói “cũng bình thường thôi” rồi không nói gì nữa.

“Ba chuyển cho Kiều Kiều năm nghìn tệ, coi như là thưởng cho con vì lần này thi đã xếp thứ hai toàn trường, lì xì thì cứ để mai gửi như mọi năm.” Giang Tri Ân vừa nói vừa lấy điện thoại chuyển tiền cho Giang Kiều.

Giang Kiều lắc đầu: “Không cần đâu, con có tiền mà.”

“Đây là tấm lòng của ba, con cứ nhận đi.”

“Vậy cũng được ạ.”

Bữa cơm này có hơi gượng gạo, Giang Kiều ăn xong liền trở về phòng.

Cô nhận được tin nhắn từ Khương Tri Hứa.

Khương Tri Hứa và các đồng nghiệp ra ngoài liên hoan, cô ấy nhìn thấy cô gái mỉm cười rạng rỡ trên bức ảnh, lúc này mới cong môi.

Giang Kiều đặt đồ ăn cho Hứa Tứ.

Cô nhìn tin nhắn mà Hứa Tứ gửi đến, không khỏi bật cười.

[Hứa Tứ: Cô giáo nhỏ thương tôi quá, nhiều món thế này mà chỉ có mình tôi ăn.]

[Hứa Tứ: (Hình ảnh)]

[Giang Kiều: Ăn nhiều vào nhé.]

...

Sắp đến mười hai giờ, chương trình Tết “Xuân Vãn” vẫn đang phát sóng. MC trên TV đang đếm ngược.

“Mười.”

“Chín.”

“Tám.”

...

“Một.”

“Chúc mừng năm mới!”

Giang Kiều nhận được tin nhắn từ Hứa Tứ, ngay sau đó là tin nhắn từ Khương Tri Hứa, Dương Thế Côn, Hách Minh, còn có cả La Tinh.

Giang Kiều lần lượt trả lời “Chúc mừng năm mới” cho từng người.

Trong nhóm nhỏ của bốn người, Dương Thế Côn gửi lì xì.

[Dương Thế Côn: (Lì xì)]

[Dương Thế Côn: Chúc mừng năm mới!]

Ba người khác đều nhận được vài chục tệ, chỉ có Giang Kiều nhận được 3.5 tệ.

[Dương Thế Côn: Ha ha ha, ai mà xui thế cơ chứ? 3.5 tệ ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, cười chết mất, xui thật chứ, ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]

Tin nhắn của Dương Thế Côn vừa gửi đi chưa được vài giây đã thu hồi.

Giang Kiều ngơ ngác nhìn tin nhắn đã được thu hồi, sau đó cô nhận được tin nhắn từ Hứa Tứ.

[Hứa Tứ: (Lì xì)]

[Hứa Tứ: (Lì xì)]

[Hứa Tứ: (Lì xì)]

[Hứa Tứ: (Lì xì)]

[Hứa Tứ: Không cần lấy lì xì trong nhóm của cậu ta, gửi riêng cho cậu.]

Giang Kiều nhìn bốn bao lì xì mà Hứa Tứ gửi, cô không nhịn được mà mỉm cười, sau đó bấm nhận cái đầu tiên.

Nhìn thấy số tiền 200 tệ, cô không nhận cái thứ hai nữa.

[Giang Kiều: Không nhận những cái sau nữa đâu, chúc mừng năm mới!]

[Hứa Tứ: Vốn là gửi cho cô giáo nhỏ mà, mau nhận đi.]

Lúc này Giang Kiều mới nhận ba cái lì xì còn lại.

Cô gửi một tin nhắn cho Hứa Tứ.

[Giang Kiều: Ngày mai có quà cho cậu.]

[Hứa Tứ: Trùng hợp quá, tôi cũng có quà cho cô giáo nhỏ.]

Cả hai trò chuyện một hồi, Hứa Tứ nhắc Giang Kiều đi ngủ.