Edit: Giản SươngKhi nói, ánh mắt thiếu niên dường như đang cười. Giang Kiều đột nhiên chẳng phòng bị nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của anh, cô nhẹ nhàng nói: “Vẫn là cậu giỏi hơn.”
Dương Thế Côn cười hí hí, nói: “Anh Tứ và bạn Giang học giỏi đều là game thủ trời chọn rồi.”
Hách Minh: “Do mày kém quá thôi.”
Dương Thế Côn: “…”
Hai người lập tức chuẩn bị cãi nhau, Giang Kiều hỏi thắc mắc của mình: “Nãy các cậu nói đánh hạng và ghép trận là sao vậy?”
Dương Thế Côn giải thích cho cô: “Đánh hạng là cùng lên rank, còn ghép trận thì là chơi vui thôi, đấu 5v5, chia thành ba đường.
Đường giữa đi giữa, đi rừng là người di chuyển trong khu vực rừng của đội mình và đội địch, hỗ trợ đường trên, đường dưới, hoặc là dọn lính. Đường giữa là đường chính, hỗ trợ xạ thủ đi đường phát triển. Đường đối kháng không cần tình cảm gì nên chỉ có một người đi, thường là tướng tank.”
Giang Kiều gật đầu: “Hiểu rồi.”
Hứa Tứ nhìn cô: “Thử một trận không?”
“Được.”
Hơn mười mấy phút sau…
Dương Thế Côn nhìn chiến tích 9/1 của Tiểu Kiều (Giang Kiều), cậu ta ngẩn ra.
Chiến tích của Hứa Tứ thì càng không cần phải nói: 23/0.
Đội địch bị đánh bại triệt để, cả kênh yêu cầu báo cáo vì nghi ngờ dùng phần mềm gian lận.
Giang Kiều hỏi Hứa Tứ: “Dùng phần mềm gian lận là gì?”
“Là hack đó.”
“Ồ ồ, sao lại nói như vậy?”
Hứa Tứ khẽ cười: “Vì thấy cậu chơi giỏi quá.”
Nghe vậy, Giang Kiều cảm thấy mặt mình nóng bừng.
…
“Thắng!” Dương Thế Côn nói rồi phấn khích ôm lấy Hách Minh bên cạnh.
Trận này vốn đã bất lợi, thế mà lại lội ngược dòng thành công.
Giang Kiều chưa bao giờ trải qua cảm giác này, đã nhiều năm như thế, cô chưa từng chơi game, cũng chưa từng trải nghiệm niềm vui khi chiến thắng một trận đấu như vậy bao giờ.
Dương Thế Côn nhìn màn hình điện thoại với chuỗi mười trận thắng liên tiếp: “Không chơi nữa không chơi nữa, chơi nữa là thua mất.”
Nói xong, cậu ta nhìn thấy sắc trời bên ngoài đã dần tối, hỏi cô: “Có đi đốt pháo không?”
“Ở đây được đốt pháo ư?”
“Tất nhiên là được rồi!” Dương Thế Côn nói.
“Bên chúng tớ mấy năm nay không cho phép đốt nữa, cũng đã lâu lắm rồi tớ chưa được thấy pháo hoa.”
Hứa Tứ khẽ kéo tay áo cô: “Đi, dẫn cậu đi xem pháo hoa.”
Giang Kiều hơi ngây ngẩn nhìn Hứa Tứ, cô cong môi cười: “Được.”
…
Trước tòa nhà cũ bỏ hoang là một khoảng đất trống.
Hứa Tứ đặt pháo hoa xuống, quay sang nói với Giang Kiều: “Muốn thử không?”
Giang Kiều hơi do dự.
Hứa Tứ đưa bật lửa mình đang cầm cho, cười nói: “Thử đi, tôi đếm đến ba, châm lửa xong thì chạy nhé.”
“Được.”
Giang Kiều ngồi xổm xuống đất để châm pháo, vừa mới châm được chút thì cô sợ đến mức rút tay về.
Hứa Tứ mỉm cười nói: “Châm lại thử xem.”
Giang Kiều vừa mới châm pháo xong thì sợ đến mức vội đứng dậy, Hứa Tứ nắm tay cô kéo sang một bên.
Tay anh rất lớn, nhiệt độ ấm áp.
Giang Kiều đi theo anh lùi về phía bên kia, nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, trái tim loạn nhịp.
Hứa Tứ nội tâm hoảng loạn nắm lấy tay cô, tay cô rất mềm mại lại nhỏ nhắn.
Anh nhìn vào đôi tay đang nắm lấy nhau, đột nhiên có hơi không nỡ buông ra.
Anh buông tay Giang Kiều, lại cảm thấy lòng bàn tay mình dường như thiếu mất gì đó.
Dương Thế Côn nhìn vào cây pháo vẫn im bặt, cậu ta bước lại gần: “Sao vậy? Chẳng lẽ chưa châm được à?”
Đùng!
Một tia sáng rực rỡ bay lên trời.
Ngay sau đó là hàng loạt cụm sáng khác bay lên.
Dương Thế Côn hoảng hốt ngồi bệt xuống đất: “Cái thứ pháo hoa hỏng này, làm tao giật cả mình!”
Hách Minh kéo cậu ta đứng dậy rồi lùi lại vài bước.
Pháo hoa năm sáu màu nở rộ trên bầu trời, rực rỡ vô cùng.
Giang Kiều nhìn pháo hoa, còn Hứa Tứ nhìn cô.
Dương Thế Côn đứng đằng sau chụp pháo hoa, nhìn hai người đứng bên nhau.
Giang Kiều mặc áo khoác lông vũ màu trắng, quàng khăn màu hồng nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng. Hứa Tứ mặc áo khoác lông vũ màu đen, đôi mắt của anh lúc này đượm ý cười.
Dương Thế Côn không nhịn được nên đã chụp cho hai người một bức ảnh.
Dây pháo hoa chẳng mấy chốc đã được đốt hết.
Dương Thế Côn giơ cái túi trong tay mình lên với hai người: “Anh Tứ, bạn Giang học giỏi, ở đây còn mấy cây pháo nhỏ.”
Hách Minh rút một hộp pháo bông lên: “Chó Dương mày vẫn chơi cái này à?”
Dương Thế Côn giật lấy hộp pháo từ tay cậu ấy: “Cút cả nhà mày đi, cái này là anh Tứ mua cho bạn Giang học giỏi đấy.”
Nói xong, cậu ta đưa hộp pháo cho Giang Kiều.
Giang Kiều mở hộp ra, sau đó đưa cho Hứa Tứ một cây, lại đưa Hách Minh và Dương Thế Côn mỗi người một cây: “Chơi cùng nhau nhé.”
Nói xong, cô châm lửa vào cây pháo của bốn người.
Nhìn ánh lửa rực rỡ, đôi mắt cô cũng cong thành vầng trăng khuyết.
Dương Thế Côn lại châm thêm một cây pháo.
Đầu tiên là một đốm lửa bùng lên, sau đó nổ đùng ra năm sáu màu pháo hoa.
Giang Kiều cười nói: “Cái này cũng đẹp.”
Dương Thế Côn còn định lấy pháo trong tay ném Hách Minh.
Hách Minh nắm chặt cổ tay cậu ta: “Mày mà dám ném pháo vào tao thì tao cho mày nổ luôn.”
“Không ném thì không ném, có cái gì đâu.” Dương Thế Côn nói xong thì móc thứ gì trong túi ra đưa cho Hách Minh: “Mời mày ăn kẹo.”
Hách Minh nhìn rõ thứ trong tay cậu ta: “Cút cả nhà mày đi, tưởng tao không biết đấy là gì à? Có phải là ăn vào xong đốt lửa thì sẽ nổ đùng đùng không?”
“Đầu to thông minh quá.”
“Cút cả nhà mày đi!”
Phía bên kia, Hứa Tứ vẫn đang chỉ Giang Kiều cách chơi các loại pháo khác.
Giang Kiều cầm một cây rất dài: “Đây là gì vậy?”
Hứa Tứ giải thích: “Cái này sẽ phun ra những tia pháo nhỏ, muốn thử không?”
Giang Kiều nóng lòng muốn thử, cô nhận lấy bật lửa từ tay anh.
Cô châm lửa vào cây pháo của mình, sau đó Hứa Tứ đưa cây pháo của mình lại gần để châm lửa.
Sau tiếng “tí tách”, rất nhiều tia sáng đẹp đẽ nổ ra.
Bốn người đã chơi rất lâu.
Giang Kiều không nhịn được mỉm cười: “Hôm nay vui quá, hôm nay được chơi game mà tớ chưa chơi bao giờ, được xem pháo hoa, còn được thử rất nhiều pháo hoa mà tớ chưa từng thấy.”
Dương Thế Côn hỏi cô: “Trước kia lúc nghỉ học có thể đốt pháo hoa á, bạn Giang học giỏi không chơi à? Bình thường bọn tớ toàn đốt pháo chơi game, đi đây đi đó.”
“Lúc nhỏ nhà không cho chơi, lớn lên thì không còn được chơi nữa.”
“Vậy nghỉ Tết bạn Giang học giỏi thường làm gì?”
“Làm bài tập, đến hiệu sách đọc sách.”
Cô chỉ nói một câu rằng lâu rồi chưa được xem pháo hoa, Hứa Tứ liền dẫn cô đi xem pháo hoa.
Họ còn chơi rất nhiều trò chơi khác nữa.
Hứa Tứ nhìn cô: “Nếu cậu không ngại, sau này chúng ta có thể chơi cùng nhau.”
Giang Kiều nhìn anh: “Được ư?”
“Tất nhiên là được, cậu hỏi gì mà ngốc vậy cô giáo nhỏ?”
Giang Kiều nhìn anh, đôi mắt hạnh lại cong cong.
Gần chín giờ tối, ba người đưa cô xuống dưới nhà, Giang Kiều nhẹ nhàng vẫy tay chào họ rồi nói: “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”