Chương 96: Game Thủ Trời Sinh

Edit: Giản Sương

Dương Thế Côn ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Hứa Tứ, cậu ta vội sửa lời: “Bạn Giang học giỏi thường cũng bận lắm, em không muốn làm phiền cậu ấy đâu.”

Lúc này, cậu ta mới thấy cái cảm giác lạnh lẽo ban nãy vơi đi phần nào.

Trong nhóm lớp không có giáo viên, mọi người đều đang bàn tán về Giang Kiều. Vì đây là nhóm do học sinh tự lập nên có người dùng tên thật, có người dùng biệt danh.

[Lương Sơn Bá đánh Anh Đài: Vãi vãi vãi, chiến thần Giang Kiều lần này đã vụt lên hạng nhì, chắc lần sau sẽ giành luôn hạng nhất nhỉ?]

[Lily: Ha ha ha, xem xem còn ai dám coi thường lớp 17 của chúng ta!]

[Ngũ Uy: À, trong nhóm có bạn Giang học giỏi chưa?]

[Vương Lâm: Kiểm tra thử là biết mà.]

[Lý Tĩnh Tĩnh: Hình như bạn Giang học giỏi không có trong nhóm.]

[Ngũ Uy: @Dương Thế Côn, có số WeChat của bạn Giang học giỏi không? Add bạn vào.]

...

Ngay sau đó, rất nhiều người bắt đầu tag Dương Thế Côn lên.

Dương Thế Côn nghe thấy điện thoại cứ kêu liên tục, mở máy lên thì thấy trong nhóm có rất nhiều người bảo cậu ta thêm Giang Kiều vào nhóm – bởi vì họ không dám tag Hứa Tứ.

Dương Thế Côn suýt nữa tưởng mình đang bị bạo lực mạng.

“Bạn Giang học giỏi, mọi người trong nhóm bảo tớ add cậu vào, được không?”

“Được.”

Giang Kiều vừa dứt lời, Dương Thế Côn đã thấy có thông báo trong nhóm.

[“.” đã mời “.” gia nhập nhóm.]

Người trong nhóm im lặng vài giây.

Bọn họ ầm ĩ từ nãy đến giờ, hóa ra Hứa Tứ đều đã thấy hết.

[“.”: Tớ là Giang Kiều.]

Trong nhóm lại được lấp kín bởi những lời chúc mừng và hoan nghênh.

Điều khiến mọi người bất ngờ là người vốn không hay nói gì trong nhóm là Hứa Tứ cũng đã nhắn một câu.

[“.”: Chúc mừng.]

Mọi người đều cảm thấy khó hiểu về tâm trạng của đại ca, chỉ cảm thấy dường như Giang Kiều khá đặc biệt với anh, hơn nữa hai người lại còn là bạn cùng bàn.

Giang Kiều đáp lại một câu cảm ơn rồi đặt điện thoại xuống.

Dương Thế Côn: “Anh Tứ, anh Tứ, em lập một nhóm cho bốn người chúng ta nhé.”

“Ừ.”

Sau khi Dương Thế Côn lập nhóm xong, cậu ta để ý ảnh đại diện của Hứa Tứ, hỏi: “Anh Tứ, sao anh đổi ảnh đại diện thế?”

“Mới đổi chiều nay.”

Dương Thế Côn bấm xem ảnh đại diện, trên màn hình là một bàn tay nhỏ nhắn, mảnh mai trắng trẻo, nhìn là biết đây không phải là tay của Hứa Tứ.

Cậu ta lén nhìn tay của Giang Kiều, sau đó lại nhìn bàn tay trong ảnh đại diện.

Khớp luôn!

Đúng là tay của bạn Giang học giỏi thật!

Hứa Tứ ngước mắt nhìn Dương Thế Côn: “Nhìn gì đấy?”

“Anh Tứ, bàn tay trong ảnh là của bạn Giang học giỏi à?”

Hứa Tứ “ừ” một tiếng.

“Tay của bạn Giang học giỏi nhỏ quá.”

Giang Kiều giơ tay mình ra nhìn: “Tay tớ có nhỏ đâu.”

Hứa Tứ nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô, tay anh xòe ra đặt lên tay cô, ước chừng dài hơn cô hai đốt, anh khẽ cười: “Vậy mà không nhỏ à?”

Bàn tay của thiếu niên rất lớn, mười ngón tay dài thon.

“Tớ cứ tưởng là tay mình khá to chứ.”

...

Nguyên Nguyên vẫn cuộn mình trong lòng Giang Kiều.

Bốn người ăn lẩu, con mèo nhỏ cứ dùng đầu cọ cọ Giang Kiều, thi thoảng Giang Kiều sẽ lại xoa đầu nó.

Hứa Tứ: “Để tôi bế nó đi ăn.”

Kết quả là Nguyên Nguyên cứ nằm lì trong lòng Giang Kiều không chịu ra.

Dương Thế Côn không nhịn được mà bật cười: “Nó quấn bạn Giang học giỏi quá ta.”

Hứa Tứ liếc nhìn Nguyên Nguyên, không nói gì.

Sao anh lại nuôi một con “matcha latte” thế này?

...

Sau khi ăn lẩu xong thì đã hơn hai giờ chiều.

Dương Thế Côn ngồi tựa vào ghế, bụng no căng: “No quá đi mất.”

Hách Minh nhìn cậu ta: “Dọn bàn đi cho tiêu dần.”

“Còn cần mày nói à?”

Giang Kiều định giúp đỡ nhưng Hứa Tứ đã ngăn lại: “Không cần đâu, để bọn tôi làm là được, cậu cho Nguyên Nguyên ăn đi, thức ăn cho mèo và đồ hộp đều ở trên kệ.”

...

Dọn dẹp xong, bốn người đều chụm lại trên sô pha.

“Anh Tứ, bạn Giang học giỏi, chơi game không?”

Giang Kiều hơi do dự: “Game?”

“Chính là Vương Giả Vinh Diệu á, cậu có chơi không?”

Giang Kiều lắc đầu: “Tớ không.”

“Không sao, để anh Tứ dạy cậu.”

Giang Kiều nhìn Hứa Tứ, anh khẽ cười: “Muốn chơi thì sẽ dạy cậu, không muốn chơi cũng không sao.”

“Để tớ tải trước đã.”

Hứa Tứ thấy cô mong chờ đợi ứng dụng tải xuống, anh liền đưa điện thoại của mình cho cô: “Cậu chơi thử trong lúc đợi đi.”

“Được.”

Hứa Tứ ngồi chống cằm một bên, nhìn cô chơi Anipop.

Sau khi tải xong, Hứa Tứ đưa tài khoản của mình cho cô đăng nhập: “Chơi tạm tài khoản của tôi đi, không thì phải làm nhiệm vụ cho người mới.”

“Thế còn cậu?”

“Tôi chơi tài khoản phụ.”

Giang Kiều nhìn loạt tướng trong game, liếc qua chọn ngay Tiểu Kiều, cô nói với Hứa Tứ: “Tớ chơi cái này.”

Tiểu Kiều không có thao tác gì quá khó, Hứa Tứ hướng dẫn sơ lược một lần: “Chơi thử một trận không?”

Dương Thế Côn hào hứng: “Ghép trận hay đánh hạng? Hay là tạo phòng 2V2?”

Hứa Tứ nhìn Giang Kiều, nhẹ giọng hỏi: “Có muốn tạo phòng đánh với bọn họ không?”

“Tớ không biết chơi.”

“Không sao, có tôi.”

Giang Kiều gật đầu với Hứa Tứ.

Dương Thế Côn thấy hai người kề cận thì thầm với nhau, cậu ta có hơi tò mò không biết hai người đang nói gì.

Hứa Tứ lạnh nhạt nói: “Tạo phòng đi.”

Dương Thế Côn vui vẻ đáp: “Ok ok ok, vậy em với đầu to chung team.”

Chưa được mấy phút, Điền Vi mà Dương Thế Côn điều khiển đã bị Tiểu Kiều của Giang Kiều cuốn lên trời.

Dương Thế Côn: ?

Bạn Giang học giỏi nói là không biết chơi cơ mà?

Lại qua mấy phút sau...

Dương Thế Côn nhìn con tướng của mình lại bị hạ gục, cậu ta rơi vào trầm tư.

Trùng hợp, chắc chắn là trùng hợp!

Lại vài phút nữa trôi qua…

Dương Thế Côn nhìn con tướng mình lại bị hạ lần nữa, cậu ta không dám tin vào mắt mình: “Bạn Giang học giỏi, cậu có chắc là mình chưa chơi bao giờ không vậy?”

Giang Kiều ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Chắc, đây là lần đầu tiên.”

Dương Thế Côn: “...”

Cậu ta im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Được rồi.”

Bên kia, Hứa Tứ đang truy sát Hách Minh điên cuồng.

Dương Thế Côn vừa định lén tấn công Giang Kiều từ bụi cỏ thì đã bị Hứa Tứ điều khiển Hàn Tín đánh bay.

Cậu ta còn chưa kịp nhận ra Hứa Tứ đến từ lúc nào, Tiểu Kiều của Giang Kiều đã cuốn anh bay lên rồi dùng quạt gϊếŧ chết cậu ta.

Dương Thế Côn nhìn ảnh đại diện lại tối đen của mình, cậu ta bắt đầu cảm thấy nghi ngờ bản thân.

Có thể là vì cậu ta đang định đánh lén Giang Kiều, nên Hứa Tứ đằng sau cứ truy sát không thôi khiến cậu ta không dám bước ra khỏi trụ bảo vệ.

Hứa Tứ dứt khoát băng trụ gϊếŧ cậu ta.

Dương Thế Côn nhìn viên pha lê vỡ tan, tỷ số hai bên là 21:1.

Cái “1” kia còn là vì Giang Kiều không hiểu luật nên vào trụ của địch.

Dương Thế Côn nhìn điện thoại, lại nhìn Giang Kiều, không dám tin: “Bạn Giang học giỏi, cậu chắc chắn đây là lần đầu tiên mình chơi hả?”

“Đúng vậy.”

Dương Thế Côn: “Chắc đây chính là game thủ trời sinh đi ha?”

“Không phải, không phải đâu, ba kỹ năng này rất dễ nhớ mà.”

Dương Thế Côn: Có nói là cậu nhớ kỹ được các kỹ năng hay không đâu, lần nào cậu cũng cuốn tôi luôn được, đây chẳng phải là game thủ trời sinh thì là gì?

Hứa Tứ nhìn Giang Kiều, nói nhỏ: “Cô giáo nhỏ giỏi quá, đúng là tài năng trời phú mà.”