Chương 95: Cô Cười Rộ Lên Trông Ngoan Quá

Edit: Giản Sương

Vành tai Giang Kiều dần đỏ ửng.

Cô nói với cô bé: “Chị và anh là bạn tốt.”

Cô bé nọ cười tít mắt: “Mẹ nói là người đẹp thường chơi với người đẹp.”

Giang Kiều mỉm cười xoa đầu cô bé.

Cô bé lại chạy đi tìm bạn của mình chơi tiếp.

Giang Kiều đặt quả cầu tuyết đã được lăn lên thân, cô nhìn Hứa Tứ: “Không có mắt rồi, làm sao đây?”

Hứa Tứ lấy hai cái cúc áo đen từ trong túi đặt vào lòng bàn tay cô: “Dùng cái này đi.”

“Sao cậu lại mang cả cái này theo vậy?”

“Đã hứa sẽ dẫn cô giáo nhỏ đi đắp người tuyết rồi, tất nhiên phải chuẩn bị đầy đủ chứ.”

Không lâu sau, Giang Kiều đã thêm tay và các bộ phận trên khuôn mặt cho người tuyết.

Nhìn khóe môi Giang Kiều cong lên cười, Hứa Tứ cũng không nhịn được mà mỉm cười theo.

Cô cười rộ lên trông ngoan quá.

“Đắp xong rồi, Hứa Tứ.”

Hứa Tứ nhìn người tuyết mà Giang Kiều làm: “Đẹp đấy.”

Anh lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh, thấy Giang Kiều giơ tay lên làm dấu chữ V, cái đầu to của Nguyên Nguyên cũng lọt vào khung hình.

Nhìn bức ảnh này, Hứa Tứ đổi ảnh đại diện WeChat của mình.



Dưới nhà Hứa Tứ.

Giang Kiều đặt người tuyết nhỏ xuống dưới nhà, hỏi Hứa Tứ: “Họ đến chưa?”

Vừa dứt lời, điện thoại Hứa Tứ đổ chuông.

“Anh Tứ anh Tứ, bọn em đến rồi, anh có nhà không? Không có nhà thì để bọn em đi quanh quanh đợi anh với bạn Giang học giỏi.”

“Ở dưới nhà rồi, chưa lên.”

“Oke anh Tứ, đợi bọn em lúc.”

Một lúc sau, Dương Thế Côn và Hách Minh mang theo đủ thứ đồ lớn nhỏ đi đến.

Dương Thế Côn cười toe toét chào hai người: “Bạn Giang học giỏi, anh Tứ, bọn này đến rồi.”

Giang Kiều mỉm cười với cậu ta.

“Được rồi, lên trước đã.”



Hứa Tứ mở cửa, anh lấy mấy đôi dép đi trong nhà mới từ tủ trong hành lang ra.

Anh nhìn Giang Kiều rồi lại nhìn đôi dép trong tay: “Nhà không có ai đến, không có dép cho nữ.”

Giang Kiều lắc đầu: “Không sao.”

Cô đi đôi dép to quá cỡ vào trong nhà.

Hứa Tứ nhìn cô đi đôi dép kia, không khỏi thấy hơi buồn cười.

Đây là khu nhà cũ, phòng ngủ và phòng khách đã được Hứa Tứ dọn dẹp sạch sẽ. Có lẽ vì chỉ có mình anh sống ở đây nên căn phòng trông hơi trống trải.

Cảm giác như thiêu thiếu cái gì đó.

Giang Kiều muốn vào bếp giúp đỡ nhưng bị Hứa Tứ ấn xuống ghế sô pha, anh đưa ly nước ấm cho cô: “Cậu ngồi chờ là được rồi, để tôi vào bếp xem thử.”

Nói xong, anh bật TV, đưa điều khiển cho Giang Kiều: “Cậu muốn xem gì thì tự tìm.”

Giang Kiều ôm mèo trong lòng, nhìn đám con trai bận rộn trong bếp.

“Á!"

“Dương Thế Côn mày sủa gì đấy!”

“Đệch chứ, suýt nữa thì mất ngón tay ông đây rồi!” Dương Thế Côn nhìn ngón tay mình, vừa kinh hãi vừa nói.

“Cút phắn xéo, qua bên kia chơi, để tao thái rau.”

Giang Kiều thò đầu ra: “Tớ cũng vào giúp nhé.”

Hứa Tứ ngẩng đầu nhìn cô: “Vậy cậu qua đây nhặt rau đi.”

Giang Kiều nhặt rau, Hứa Tứ ở bên kia rửa rau.

Dương Thế Côn đứng bên cạnh nhìn Hách Minh thái rau.

“Đầu to, nhìn là biết mày đã dùi mài rồi đấy, kỹ năng dùng dao tốt ghê.”

“Lượn.” Hách Minh được cậu ta khen mà suýt thì cắt phải tay mình.

Dương Thế Côn: “Mọi người làm đi he, để tôi đi chuẩn bị nồi lẩu.”

Tất cả các nguyên liệu đã được bày ra bàn, nồi lẩu sôi lên.

Bên ngoài bắt đầu có tuyết rơi nhẹ, trong nhà lại náo nhiệt ấm áp.

Dương Thế Côn hào hứng nói: “Ăn thôi!"

Sau rồi, cậu ta lại nói: “Đợi đã!"

Hách Minh: “Lại sao nữa?”

“Quên mất, quên mất, tao còn mua Coca.”

Cậu ta lấy mấy lon Coca trên bàn xuống.

“Lạnh rồi, đừng để cô ấy uống.”

Giang Kiều chưa kịp lên tiếng thì đã nghe Hứa Tứ nói.

Hứa Tứ đứng dậy: “Để tao đi hâm nóng sữa cho cô ấy.”

Giang Kiều cứ cảm giác anh đang coi mình như trẻ con.

Hứa Tứ đưa cốc sữa nóng cho cô, sau đó mở lon Coca trước mặt.

Thấy Giang Kiều nhìn lon Coca trong tay mình, Hứa Tứ nói với cô: “Lạnh lắm, cậu không được uống.”

Giang Kiều lắc đầu: “Tớ không uống đâu.”

Bên ngoài gió lạnh cắt da cắt thịt, bốn người ngồi quanh bàn ăn lẩu.

Dương Thế Côn mở điện thoại, vừa định chụp ảnh thì thấy tin nhắn trong nhóm lớp.

[Phương Tử Tân: @Mọi người đã có điểm rồi nhé.]

[Ngũ Uy: Thầy Phương ơi em đang ăn cơm luôn á (ó﹏ò)]

[Lý Tĩnh Tĩnh: Thời khắc kí©h thí©ɧ đến rồi đây.]

[Vương Lâm: Ruồi bọ xoa tay, mong chờ quá!]

[Tăng Kỳ: Hai đứa bây có thể lượn đi không, không muốn xem, không muốn biết, năm nay có ấm no được không vậy trời!]

...

Cả nhóm đang trò chuyện sôi nổi, rất nhanh, Phương Tử Tân đã chia sẻ bảng điểm trong nhóm.

Dương Thế Côn: “Trong nhóm có bảng điểm rồi, muốn xem không?”

Ba người đều dừng đũa nhìn cậu ta.

Dương Thế Côn vừa mở bảng điểm, lập tức nhìn thấy tên Giang Kiều ở trên cùng.

Cậu ta hào hứng: “Bạn Giang học giỏi, lần này cậu lại đứng nhất nữa.” Cậu ta lại nói thêm: “Để tớ xem bảng xếp hạng trường...”

Vừa dứt lời, Hứa Tứ lên tiếng: “Thứ hai.” Nói xong, anh khẽ thì thầm với Giang Kiều: “Chúc mừng nhé, bạn nhỏ cùng bàn.”

Giang Kiều cong môi cười với anh, đôi mắt hạnh cong cong.

Con mẹ nó ngoan quá!

“Ôi thánh thần ơi, bạn Giang học giỏi đỉnh nóc kịch trần vậy, xếp thứ hai toàn trường luôn, tôi mà thi được thứ hạng này thì có thể ghi danh vào gia phả luôn rồi ấy!”

Hách Minh nhìn cậu ta: “Đợi kiếp sau đi.”

“Cút cả nhà mày đi!” Nói rồi, Dương Thế Côn lại lo lắng lướt tiếp.

Lướt được một nửa, tay Dương Thế Côn đã đẫm mồ hôi mà vẫn chưa thấy tên mình.

Thấy Dương Thế Côn lẩm bẩm gì đó mãi, Hách Minh nhìn cậu ta: “Mày cứ thầm thì gì đấy?”

Nếu nghe kỹ, có thể nghe được Dương Thế Côn đang nói: “Ôi bà ơi, phù hộ cho cháu với, độ cho cháu đừng lọt top 10 từ dưới đếm lên, nếu không thì điều chờ đợi cháu sẽ là ba má kết hợp đánh cho nhừ tử, độ cháu độ cháu với bà ơi!”

Dương Thế Côn còn chưa lướt đến tên mình thì Hách Minh đã lên tiếng trước: “Xếp thứ 50, đừng lướt nữa.”

“Cả nhà mày...” Dương Thế Côn chưa kịp mắng xong đã kích động nói: “Mày nói gì? Xếp thứ 50 á, há há há, tuyệt vời, mông tao được cứu rồi.”

“Cái gì mà mông được cứu?” Hách Minh cảm thấy câu này có gì đó kỳ kỳ.

“Về nhà không phải ăn dây lưng quật thịt nữa rồi, hồi trước mẹ tao cầm móc phơi quần áo rượt tao ba con phố, hình như là vì tao thi Lý ăn trứng ngỗng. Mẹ tao tức anh ách bảo giẫm chân lên đề có khi còn được nhiều điểm hơn tao.”

Hách Minh: “Lại chẳng đúng à.”

Giang Kiều không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Cô thò đầu nhìn điện thoại của Hứa Tứ.

Hứa Tứ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên sát lại gần, anh sững ra một lúc. Khuôn mặt cô hồng hào, một lọn tóc nhỏ vương bên tai, lộ ra vành tai tinh tế, trông như một con búp bê xinh xắn, mềm mại thơm tho.

Anh rất muốn chạm vào khuôn mặt cô.

“Ôi vãi luôn, tao vừa mới thấy, anh Tứ xếp thứ 49! Bạn Giang học giỏi đỉnh quá vậy, tớ cũng muốn để bạn Giang học giỏi kèm tớ học!”

Vừa nói dứt câu, Dương Thế Côn liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo đăm đăm dừng trên người mình.