Chương 50: Cúp Điện

Edit: Giản Sương

Tiết tự học buổi tối.

Giang Kiều đang cúi đầu làm bài tập, đột nhiên không gian chìm trong bóng tối.

Nếu không phải cả tòa nhà đều bật ra tiếng hoan hô và tiếng hét chói tai thì cô đã tưởng là mắt của mình đột nhiên tối đen không thấy gì.

“Cúp điện rồi, a a a!”

“Vãi luôn! Không cần phải làm bài nữa!”

“Mẹ nó ơi, cười chết tao luôn! Mày coi mặt đứa nào sáng lên kia!”

“…”

Mấy người có khuôn mặt sáng lên rất nhanh đã cất bỏ “hàng cấm”, sợ một lúc nữa sẽ bị các thầy cô tóm được.

Trong bóng tối, Giang Kiều không biết ai đó đã nhẹ nhàng chạm vào cô.

Đang lúc nghi hoặc, cô đã nghe thấy giọng của Hứa Tứ: “Sợ à bạn nhỏ cố chấp?”

“Không sợ.” Giang Kiều nói như vậy nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội cô. Quả thật là cô đang sợ hãi.

Cho dù cô trông có bình tĩnh đến mức nào, nhưng thật sự thì cô có ký ức không được tốt đẹp lắm với bóng tối.

Đó là một mùa đông rất rất lạnh.

Khi đó, cô mới năm tuổi.

Lúc ấy, Giang Tri Ân và Điền Linh cũng có ở nhà.

Ngày hôm đó, hai người cãi nhau vô cùng dữ dội, Giang Kiều rất sợ, cô ngồi dưới đất khóc to.

Kết quả là Giang Tri Ân ngại việc cô khóc quá ồn, thế là dứt khoát khóa cô ở trong phòng chứa đồ.

Đợi đến khi hai người cãi nhau xong, nhớ ra là mình còn một cô con gái, Giang Kiều đã bị nhốt trong phòng chứa đồ hai, ba tiếng đồng hồ.

Phòng chứa đồ rất tối, ở trong đó cũng rất lạnh.

Giang Kiều đang khóc cũng nín bặt, sự ấm ức bị một cảm giác sợ hãi không tên thay thế.

Từ đó về sau, cô đều sợ những nơi tăm tối.

Một ngọn lửa đột nhiên xuất hiện trước mặt Giang Kiều, nhìn thấy ngọn lửa được bật lên, cô ngây ngẩn một lúc.

Ánh lửa rọi lên sườn mặt của thiếu niên, giọng của Hứa Tứ hơi trầm, anh nghiêng đầu nhìn Giang Kiều: “Không có gì nữa, chỉ có cái này thôi.”

Giang Kiều cảm thấy ấm áp: “Cảm ơn cậu.”

Không biết trong lớp có ai tìm thấy đèn bàn của mình, người đó mở lên, lớp học tối đen dần có ánh sáng.

Phương Tử Tân cầm điện thoại đi từ ngoài vào, thầy dùng đèn pin soi xuống bên dưới: “Mạch điện của trường trục trặc chút, đã gọi thợ đến sửa rồi, không biết lúc nào mới đến được.”

“Thầy Phương ơi, bọn em có được về ký túc xá không?”

Phương Tử Tân lắc đầu: “Cái đấy thì không, trường học mới thông báo là không cho học sinh đi đâu hết.”

Dương Thế Côn không cần nghĩ cũng biết, ngoài Hà Quốc Sĩ ra thì không có người thứ hai nào ra cái thông báo này.

“Thầy Phương, tối thế này thì không thể học được, mà cũng không cho về ký túc xá, thế giờ chúng ta làm gì?”

Phương Tử Tân cầm điện thoại, thầy suy nghĩ một lúc rồi cười nói: “Không thì chúng ta chơi trò chơi đi?”

“Chơi gì vậy ạ?”

Phương Tử Tân cầm một chai nước rỗng trên bàn giáo viên xuống: “Lúc trước học đại học có chơi trò này, chuyền cái này đến ai thì người đó sẽ lên biểu diễn một tiết mục, có chơi không nào?”

“Chơi ngay và luôn ấy chứ!”

“Chơi để thấy hồi hộp và kí©h thí©ɧ nào!”

“Vậy thì thầy bắt đầu, bây giờ thầy sẽ tắt đèn đi, bạn nào bật đèn cũng tắt hết đi. Thầy sẽ đưa cái chai này cho bạn đầu tiên, đợi đến lúc thầy bảo dừng thì sẽ mở đèn lên, chai nước trong tay ai thì người đó sẽ lên biểu diễn.”

Nói xong, Phương Tử Tân liền đưa chai nước cho một bạn nam ngồi ở hàng đầu.

“Chuyền đi chuyền đi!”

“Cho mày đấy cho mày đấy, tao không lấy đâu!”

Chai nước qua tay nhiều người, khi Phương Tử Tân nói dừng, nó đang ở trong tay của một bạn nữ.

Phương Tử Tân bật đèn pin lên: “Nào, lên đi, biểu diễn cái gì cũng được, kể chuyện hài hay hát ca cũng được.”

Bạn nữ kia bước lên bục giảng: “Thế thì để em hát cho mọi người một bài đi.”

Giọng nói của bạn nữ rất dịu dàng, bài hát là một khúc ca tuổi trẻ, khi ngẩng đầu lên, cả lớp liền vỗ tay.

Lần thứ hai, chai nước được chuyền đến tay của Ngũ Uy, cậu vừa mới chạm chân lên bục giảng thì bên dưới đã có người ồn ào.

“Tha ho bọn tao với, tao chưa muốn chết đâu!”

“Cả ký túc nghe mày hát đủ lắm rồi!”

“Các anh em, tao đếm một hai ba, mọi người bịt tai lại, đó chính là sự tôn trọng cao nhất dành cho Ngũ Uy.”

“Nín đi được không?” Ngũ Uy nhìn mấy nam sinh chung ký túc xá với mình: “Ai bảo là tao định hát cơ? Tao sẽ kể chuyện cười. Ngày xưa có một que diêm, nó thấy ngứa quá nên nó cứ gãi gãi cào cào, mọi người đoán xem sau đó thế nào?”

“Nó tự cào quẹt cháy mình luôn!”

“Chuyện cười lạnh nhạt quá, đang hè nóng nực tao cũng bị đông cho cứng luôn!”

“Nín ngay, mấy đứa chúng bay không phá tao thì sẽ chết hết đúng không?” Ngũ Uy nói xong thì nói tiếp: “Em đã biểu diễn xong rồi ạ.”

Phương Tử Tân: “Tiếp đi.”

Khi Phương Tử Tân nói dừng, cái chai đang nằm trong tay Dương Thế Côn.

Dương Thế Côn hỏi thầy: “Thầy ơi, em có thể đưa bạn hỗ trợ lên cùng được không?”

“Được, em muốn lên với ai?”

Dương Thế Côn kéo Hách Minh lên bục giảng: “Vậy sẽ hát cho mọi người nghe bài “Diễn viên” của Tiết Chi Khiêm nha.”

Phương Tử Tân nói với hai người họ: “Đợi thầy bật nhạc cho.”

Thầy mở âm lượng điện thoại lên mức lớn nhất rồi bật nhạc lên.

“Đơn giản thôi, xin em hãy nói đơn giản một chút thôi.”

Dương Thế Côn vừa lên tiếng, bên dưới đã bắt đầu cổ vũ.

Nói đi nói lại, tuy bình thường ngoại hình của Dương Thế Côn không được nghiêm chỉnh nhưng giọng hát thật sự rất hay.

Sau khi hai người song ca xong, Dương Thế Cô lại kéo Hách Minh cùng cúi đầu chào.

Phương Tử Tân: “Cái chai đến đâu rồi? Tiếp đi tiếp đi nào.”

Dương Thế Côn ném cái chai cho người bên cạnh, tiếng “dừng” sau đó vang lên, cái chai đã nằm trong tay Giang Kiều.

Giang Kiều còn chưa kịp phản ứng lại thì cái chai trong tay đã bị người khác lấy đi.

Ánh đèn từ điện thoại của Phương Tử Tân rọi đến, Hứa Tứ đứng lên: “Ở chỗ em.”

Giang Kiều ngơ ngác nhìn anh bước lên bục giảng.

“Anh Tứ, hát đi! Hát đi!”

Một mình Dương Thế Côn ngồi dưới hô hào hăng say.

Giang Kiều chăm chú nhìn thiếu niên trên bục giảng.

Hứa Tứ khẽ cười: “Vậy thì hát.”

Hứa Tứ hát một bài tình ca, giọng của thiếu niên trầm thấp, khi hát êm tai vô cùng.

Giang Kiều và anh nhìn nhau, ấy thế mà tim lại đập liên hồi.

Khi Hứa Tứ bước xuống bục, tay Dương Thế Côn gần như đã bị vỗ đến mức nhức nhối. Nếu là người khác thì chắc chắn bên dưới sẽ lại hò reo hát thêm một bài nữa, nhưng bởi vì là Hứa Tứ nên bên dưới cũng không dám hó hé gì thêm.

Hứa Tứ ngồi xuống bên cạnh Giang Kiều.

Giang Kiều chần chừ hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi: “Lúc nãy… rõ ràng là cái chai ở tay tớ, sao cậu lại muốn đi lên đó thay tớ?”

Giọng điệu Hứa Tứ chẳng hề để tâm: “Vừa nãy giọng cậu cũng run hết lên rồi, vậy mà còn nói là không sợ.”

Nói xong, Hứa Tứ lại khoanh tay dựa vào ghế.

Giọng của Giang Kiều rất nhỏ, tiếng nói ôn hòa: “Cảm ơn cậu.”

Hứa Tứ quay đầu nhìn cô: “Bạn nhỏ cố chấp đúng là thích mạnh miệng.” Nói rồi, anh lại nhìn Giang Kiều một hồi: “Giờ thì sao rồi?”

Giang Kiều nghe thấy anh bảo giờ sao rồi, cô ngơ ngác một lúc rồi mới nhận ra rằng anh đang hỏi là còn sợ nữa không, cô lắc đầu: “Bây giờ thì không sợ nữa.”

Hứa Tứ mỉm cười: “Lần này lại không mạnh miệng nữa rồi.”