Chương 48: Như Thế Này Có Tính Là Nhào Vào Lòng Không?

Edit: Giản Sương

“Tớ chưa dùng tờ giấy đó đâu.”

Hứa Tứ mỉm cười, nói: “Tôi biết.”

Nói rồi, anh cười có hơi lưu manh: “Mà cho dù cậu có dùng rồi thì thế nào?”

Giang Kiều biết anh lại trêu mình, cô cũng không nói gì nữa.

Nếu Dương Thế Côn mà ở đây thì có khi đã hoảng loạn rớt cằm rồi.

Anh Tứ dùng cái cốc mà cậu ta uống còn ghét bỏ lau mấy lượt, giờ lại nói vậy là thế nào?

Tình cảm còn phải kén người nữa hả?

Sau khi lau xong mồ hôi, Hứa Tứ vặn nắp chai nước ra rồi uống mấy ngụm. Nước trượt dọc theo cổ anh, lướt qua yết hầu nhô lên, có một sự gợi cảm không thể nói rõ.

Thẩm Mạt đứng ở sau, cô ấy nhìn hai người, chẳng hiểu sao lại cảm thấy hai người đó có cảm giác như là một đôi.

Thật ra cô ấy chỉ thích khuôn mặt đó của Hứa Tứ, không liên quan đến gì khác.

Hứa Tứ uống thêm mấy ngụm nước, hỏi cô: “Thế nào, mua nước cho các bạn mà không mua nước cho mình à?”

“Tớ có nước trong lớp rồi, không cần mua đâu.” Nói rồi, Giang Kiều sợ anh hiểu lầm nên nhẹ giọng giải thích: “Tớ mua nước cho cậu thì quẹt thẻ của cậu, còn cái khác là tiền của tớ.”

“Quẹt của tôi cũng được.” Hứa Tứ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, sau lại nhìn cổ tay gầy gò kia: “Tôi đến phòng y tế xem Dương Thế Côn thế nào, đi đây.”

“Đợi đã, thẻ của cậu.”

Hứa Tứ nhìn lướt qua tấm thẻ trong tay cô: “Tạm thời thì cậu giữ hộ tôi đi.”

Giang Kiều “à” một tiếng, nhìn anh rời đi.

Phòng y tế.

Dương Thế Côn đang tán gẫu với Đậu Sâm.

“Này bạn học, mấy hôm trước có một bạn nam trông khá hung dữ đến, hai đứa chung lớp à?”

“Thầy nói anh Tứ á? A a a a!” Sau khi kêu một trận thảm thiết, Dương Thế Côn nhận ra cánh tay của mình đã cử động được, hơn nữa ngoài bị trầy da ra thì những chỗ khác cũng không đau.

Đậu Sâm nhướng mày, nói: “Thế nào? Có thể hoạt động bình thường không?”

Dương Thế Côn cử động tay mình mấy lần, bất ngờ thốt lên: “Không đau thật này.”

Đậu Sâm khẽ cười, sau đó lấy đồ sát trùng ra.

“Thế nên lúc nãy thầy nói chuyện với em là để dời sự chú ý của em à?”

“Ừ, nhân lúc cậu không chú ý, chỉnh lại khớp xương bị trật của cậu về, thế nào? Tay nghề cũng tốt đấy chứ?”

Dương Thế Côn giơ ngón cái lên với thầy.

“Nhưng mà tay em còn phải sát trùng nữa, vùng bị trầy rộng đấy, kiên nhẫn nhé.”

Dương Thế Côn nhìn Hách Minh bên cạnh: “Nếu như mày không ngại thì tao muốn mượn tay mày ngoạm một phát.”

Hách Minh còn chẳng thèm nhìn cậu ta: “Cút.”

Hứa Tứ đi từ ngoài vào, Đậu Sâm nhìn thấy anh thì giở giọng trêu chọc: “Ồ, đến rồi à?”

Hứa Tứ “vâng” một tiếng rồi nhìn Dương Thế Côn: “Tay của cậu ta thế nào rồi? Những chỗ khác có bị sao không?”

“Vẫn ổn, nhưng mà tay bị trật khớp, vừa mới nắn lại rồi. Những chỗ khác còn cần sát trùng nữa.”

Hứa Tứ hỏi Đậu Sâm: “Vâng, hết bao nhiêu tiền vậy?”

Đậu Sâm nói ra một con số rồi nhìn Hứa Tứ quét mã QR trên bàn.

“Đã chuyển tiền rồi.” Hứa Tứ nhìn Dương Thế Côn và Hách Minh ở đằng sau: “Tao đi đây.”

Dương Thế Côn: “Vâng, chào anh Tứ nha.”

Cậu ta nhe răng trợn mắt đợi sát trùng, sau đó cầm theo một lọ Povidone và một túi bông đi về.

Trên đường về, cậu ta vừa đi vừa mắng.

“Tất cả là tại thằng bụi đời chết tiệt ở lớp 20 kia, nếu không thì ông đây cũng không đau thế này.”

“Hách Minh, mày đừng đi nhanh như thế, chân bố mày cũng què rồi.”

“Đệch, đau chết bố mày rồi.”



Dương Thế Côn đi cả chặng, cũng mắng suốt dọc đường.

Lúc cậu ta quay lại mới biết Hứa Tứ đã đánh cái thằng xô ngã mình, cậu ta vui đến mức khóe miệng cũng nhếch lên tận trời.

Hách Minh: “Mày cười cái gì đấy? Không đau nữa à?”

Dương Thế Côn trừng mắt liếc cậu ấy: “Cút cả nhà mày đi Hách Minh!”

Buổi chiều, tiết học thứ tư.

“Nào các bạn, tiết này chúng ta sẽ tổng vệ sinh. Lúc nữa có khả năng là bên trường sẽ đến kiểm tra vệ sinh, các bạn phải vệ sinh quét dọn sạch sẽ dưới bàn mình, còn những bạn nào ngồi cạnh cửa sổ thì nhớ lau sạch cửa.”

“Vâng ạ!”

Giang Kiều cầm chổi nói với Hứa Tứ: “Cậu dịch ra một chút, để tớ quét bên dưới chỗ ngồi.”

Hứa Tứ đứng dậy, thấy cô cầm chổi quét, sau đó anh cũng đi ra sau lấy cây lau nhà.

Giang Kiều vừa quét xong dưới bàn của hai người, lúc định đi lấy cây lau nhà thì đã thấy Hứa Tứ cầm nó đến rồi.

“Cậu ngồi đi, để tôi lau là được.”

Giang Kiều cũng không tranh việc với anh, cô ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, nhìn anh đặt ghế của cả hai lên bàn rồi lau chỗ dưới bàn của hai người.

Sau khi lau nền xong thì cần lau cửa sổ.

Hứa Tứ cầm hai cái khăn trên bục giảng xuống: “Tôi đi giặt khăn, cậu đợi tôi một lúc.”

Giang Kiều vươn tay cầm lấy một cái khăn trong tay anh: “Để tớ giặt một cái cho.”

“Được, mỗi người giặt một cái.”

Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Giang Kiều thấy Hứa Tứ đứng ở cửa.

Hứa Tứ giở giọng trêu chọc: “Cũng đâu phải là giặt khăn rửa mặt, sạch vậy cơ à?”

Giang Kiều nghiêm túc nói: “Sợ không lau sạch cửa sổ được.”

“Bạn nhỏ cố chấp đúng là nghiêm túc quá.”

Giang Kiều nhìn anh, không nói gì.

Lúc lau cửa sổ, Giang Kiều lau bên ngoài cửa, Hứa Tứ thì lau bên trong.

Cô nghiêm túc lau sạch những món đồ trên cửa, ngẩng đầu lên đối diện với Hứa Tứ.

Hai người một trong một ngoài, cô không nghe rõ Hứa Tứ nói gì, nhưng từ khẩu hình thì có thể nhìn ra, hình như anh đang gọi “bạn nhỏ cố chấp”. Giang Kiều nhìn anh, sau đó lại lau tiếp.

Lau cửa kính thì cần dùng khăn lau ướt vài lần rồi lại dùng khăn khô lau lại.

Chiều cao của Giang Kiều có hạn, phần cửa trên cao cô thật sự không với đến được, thế là định đi vào trong phòng lấy ghế.

Cô đứng lên ghế, đột nhiên cảm giác sau lưng mình có một ai đó, vừa quay đầu lại đã thấy Hứa Tứ đứng ở đằng sau. Cô có hơi thắc mắc: “Sao cậu lại ra đây rồi?”

Hứa Tứ giơ cái khăn trong tay lên: “Chẳng phải là cậu không với tới à?”

Giang Kiều chỉ sang bên cạnh: “Tớ có ghế mà.”

“Không sao, thêm người cũng có thể giúp cậu giữ ghế mà, không phải à?”

Giang Kiều không nói gì, cô nhìn anh giữ ghế, có Hứa Tứ giữ đằng sau ghế, quả thật cô đứng lên cũng vững vàng hơn.

Giang Kiều lau một chỗ, định xuống dưới đẩy ghế ra chỗ khác để lau. Vừa mới định đi xuống thì giẫm lệch, suýt chút nữa đã ngã ra đất.

Hứa Tứ ở phía sau đỡ lấy cô, Giang Kiều va mạnh vào lòng anh, như thể được anh ôm trọn vào lòng từ phía sau vậy.

Giang Kiều cảm nhận được cơ thể đang được mùi hương của Hứa Tứ bao quanh. Dường như cô có thể ngửi thấy hương nước giặt thoang thoảng trên người anh, Giang Kiều vừa định nói cảm ơn thì đã nghe thấy giọng nói vui đùa đằng sau: “Như thế này có tính là nhào vào lòng không, bạn học nhỏ?”