Edit: Giản SươngGiang Kiều ngẩng đầu, vừa hay đối diện với Hứa Tứ.
Cô nhìn anh một hồi lâu, sau đó lại dời tầm mắt đi.
Hứa Tứ nhìn vành tai có hơi đỏ hồng của cô, bạn nhỏ cố chấp đúng là dễ ngại ngùng.
Đội ngũ giải tán tại chỗ.
Một nhóm học sinh nam trong lớp ôm bóng rổ ra sân bóng.
La Tinh ngồi xuống bên cạnh Giang Kiều, cô ấy nhìn chiếc túi mà cô đang xách trong tay: “Lát nữa đi mang nước à?”
“Ừ.” Giang Kiều đưa một chai nước khác trong tay cho La Tinh.
“Cảm ơn Kiều Kiều.” La Tinh uống mấy ngụm nước, cảm thấy cả người mình sảng khoái vô cùng, như thể được sống lại: “Hình như hôm nay lớp chúng ta và lớp khác chơi bóng rổ với nhau thì phải, có đi xem không?”
“Có.”
La Tinh nhìn thấy tay cô còn cầm hai chai nước, có hơi thắc mắc: “Sao vẫn còn một chai nữa? Cho Thẩm Mạt à?”
Giang Kiều ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ, hôm nay cậu ấy lại cho tớ kẹo.”
Quả nhiên Thẩm Mạt cũng đang đứng trước rào chắn xem bóng rổ, Giang Kiều đưa chai nước nhiệt độ thường trong tay cho cô ấy: “Cho cậu.”
Thẩm Mạt có hơi bất ngờ, cô ấy nhận chai nước trong tay cô: “Cảm ơn, tôi đang định đi mua nước đây.”
Giang Kiều “ừ” một tiếng, sau đó đứng bên cạnh cô ấy.
Hứa Tứ nghiêng đầu sang một bên đã nhìn thấy cô tự đưa nước cho người khác.
Đột nhiên cảm thấy có hơi lóa mắt.
Bạn nhỏ cố chấp đúng là tốt bụng thật, còn mang cả nước cho ba người nữa.
Nam sinh bên cạnh chuyền bóng cho Hứa Tứ, Hứa Tứ chạy ba bước lên rổ, quả bóng vững vàng rơi vào trong khuôn rổ.
Các nữ sinh xung quanh hét ra tiếng chói tai.
Dường như quanh người thiếu niên phát ra vầng sáng.
Thẩm Mạt phấn khích nắm chặt rào chắn, hỏi Giang Kiều: “Đẹp trai lắm đúng không?”
Giang Kiều gật đầu: “Ừ.”
Nam sinh dẫn đầu của lớp 20 đánh mắt ra hiệu, một vài người bắt đầu nhắm vào Hứa Tứ. Dương Thế Côn bị nam sinh bên cạnh đυ.ng mạnh vào, ngã ra đất.
Hứa Tứ chạy qua một vài người rồi ném bóng, anh nhìn lướt qua Dương Thế Côn: “Sao đấy?”
“Anh Tứ, bọn họ xô em.”
Một nam sinh hơi gầy khác lên tiếng: “Lúc nãy cũng xô em nữa, nhiều lần lắm luôn rồi.”
Có một nam sinh khác cũng nói: “Cũng xô em nữa.”
Nghe vậy, nét mặt của Hứa Tứ thoáng chốc đã lạnh đi: “Đã bảo là lớp 20 và lớp 17 chỉ đấu chơi thôi, mấy ngày nữa mới là thi đấu chính thức, chúng mày làm thế này là có ý gì?”
Lê Hoán cười: “Anh Tứ à, chơi bóng rổ ấy mà, va chạm chút cũng là chuyện thường thôi.”
Hứa Tứ nhìn lướt qua Dương Thế Côn ở phía sau, chân tay cậu ta vừa rồi đều bị trầy xước, hơn nữa vùng bị trầy còn không nhỏ, trông có vẻ như cánh tay cũng bị trật khớp.
Anh nói với Hách Minh: “Hách Minh, đưa nó xuống phòng y tế đi.”
Hách Minh đỡ Dương Thế Côn dậy: “Chó Dương, còn đi được không đấy? Chó Dương?”
Dương Thế Côn đau đến mức nhe răng, nhếch miệng: “Đệt, cả lò Hách Minh nhà mày, ông mày đau sắp chết rồi đây.”
Hách Minh và một nam sinh khác đỡ Dương Thế Côn rời đi.
Lê Hoán cười khà: “Chỉ va chạm chút xíu thôi, chắc là anh Tứ sẽ không giận đâu nhỉ?”
Các nam sinh khác của lớp 20 sợ Hứa Tứ, nhưng mà Lê Hoán thì không. Nghé con mới sinh không sợ cọp, cậu ta vừa mới chuyển đến chưa lâu, không hiểu tại sao mọi người trong trường đều sợ Hứa Tứ đến thế. Ở trường học cũ, cậu ta còn chưa sợ ai bao giờ.
Nhìn dáng vẻ của Hứa Tứ cũng chẳng có vẻ gì là mạnh mẽ, chẳng phải chỉ là trông hơi hung dữ thôi sao?
Cậu ta còn định nói gì đó nhưng Hứa Tứ đã dứt khoát thúc đầu gối lên bụng Lê Hoán, sau đó lôi cổ áo cậu ta: “Tao cảnh cáo mày, chơi bóng rổ thì chơi bóng rổ, liệu hồn mà chơi bẩn ở dưới mí mắt tao.”
Khuôn mặt Lê Hoán chuyển sang màu tím đỏ vì đau, cậu ta xoa bụng mình, định nhân lúc Hứa Tứ không để ý, giơ tay lên phản kích lại.
Một đấm của cậu ta vừa mới vung ra, Hứa Tứ đã nắm tay tay cậu ta. Anh giữ chặt tay nam sinh, cánh tay cậu ta cứ thế bị xoay ngược lại.
Lê Hóan đau đến mức nhe răng trợn mắt, sau đó liên tục xin tha: “Buông ra đi, tay sắp đứt rồi!”
Hứa Tứ buông lỏng tay cậu ta ra, sau đó vung một đấm lên mặt cậu ta. Lê Hoán cứ thế bị đánh ngã trên nền đất.
Hứa Tứ ngồi xổm xuống, anh nắm lấy cổ áo nam sinh, cười nhạo một tiếng rồi lại hạ một đấm mạnh xuống, vẻ mặt mang theo vẻ u ám, vô cùng lạnh lùng: “Đừng để tao nói lại lần hai.”
Lớp 17 hiểu Hứa Tứ đều biết rằng: Anh đang thật sự tức giận.
Nam sinh dẫn đầu lớp 20 chạy lên hòa giải, cậu ta đỡ Lê Hoán dậy: “Anh Tứ, lớp em mới có học sinh mới, cậu ấy chưa hiểu chuyện, anh đừng giận.”
Hứa Tứ chỉ liếc cậu ta một cái, giọng nói lạnh lùng: “Quản lý học sinh lớp mình cho tốt.”
Một trận thi đấu hữu nghị lại vì một con sâu mà làm rầu nồi canh.
Nam sinh kia liếʍ môi, sau đó ngại ngùng hỏi Hứa Tứ là còn muốn chơi tiếp nữa không.
Bình thường Hứa Tứ trông đã hung dữ, vừa nãy còn dứt khoát quăng người ta xuống đất đánh, rất nhiều nữ sinh bên cạnh sợ sẽ đánh nhau thật nên đã rời đi từ lâu.
La Tinh kéo tay áo Giang Kiều: “Kiều Kiều, hay là… chúng ta cũng đi thôi, lỡ như ngồi thêm lúc nữa là bọn họ lại đánh nhau mất.”
Thẩm Mạt khoanh tay trước ngực, cô ấy đi đến trước mặt nam sinh dẫn đầu lớp 20 kia: “Chơi bóng rổ thì chơi bóng rổ đi, vốn chỉ chơi vui thôi mà, chơi đểu như vậy thì còn gì hay nữa? Đừng có nói chúng ta chung lớp nữa.”
Nam sinh dẫn đầu kia tên là Tống Đăng Doanh, từ năm lớp 10 cậu ta đã thích Thẩm Mạt, nhưng mà so với kiểu người cao to như cậu ta thì Thẩm Mạt thích người như Hứa Tứ hơn. Theo đuổi Hứa Tứ một năm đồng thời cũng chẳng buồn liếc nhìn cậu ta lấy một cái.
Tống Đăng Doanh cười có hơi ngờ nghệch, cậu ta gãi đầu, có hơi ngại ngùng: “Lần này đúng là lỗi của lớp chúng ta.”
Thẩm Mạt: “Chẳng phải là lỗi của chúng ta thì là gì?” Nói rồi, cô ấy lại nói: “Vốn định mua nước cho tất cả mọi người, giờ lại không muốn cho mấy người uống nữa.”
Nam sinh lớp 20 nghe vậy vội nói: “Mua nước á? Đâu rồi đâu rồi?”
Giọng điệu của Thẩm Mạt hung dữ: “Còn không biết ngại mà đòi uống à?”
Nhóm người kia nhìn Lê Hoán. Tất cả là tại Lê Hoán!
“Mỗi người một chai, tự cầm đi.” Thẩm Mạt lấy một chai nước trong thùng ra đưa cho Hứa Tứ: “Ai cũng có cả, cậu cũng uống một chai nhé?”
Hứa Tứ còn chưa nhìn cô ấy lấy một lần, cứ thế đi lướt qua luôn.
Anh nhìn lướt qua Giang Kiều, bảo cô mang nước đến thì cô thật sự ngoan ngoãn đứng ở cửa đợi anh ra.
Đáy lòng Hứa Tứ dấy lên một cảm giác không thể nói rõ, anh đi đến trước mặt Giang Kiều: “Nước của tôi đâu?”
Giang Kiều ngoan ngoãn đưa nước trong tay mình cho anh, không nói gì thêm.
Đầu ngón tay của hai người thoáng chạm nhau, Hứa Tứ nhận ra đầu ngón tay của cô rất lạnh: “Ngốc hả? Chai nước lạnh như vậy mà còn cứ nắm chặt vậy?”
Giang Kiều nhìn tay mình, nghiêm túc giải thích với anh: “Tớ tưởng là cậu sẽ ra nhanh thôi.”
Hứa Tứ im lặng một lúc, cảm thấy đây là lỗi của mình: “Vậy lần sau tôi sẽ ra sớm hơn. Có giấy không, bạn nhỏ cố chấp?”
Giang Kiều lấy một tờ giấy ra đưa cho anh.
Sau khi nghe thấy cụm “bạn nhỏ cố chấp” ở cuối câu, Giang Kiều cắn môi, lúc anh đưa giấy lên lau mặt, đột nhiên cô lên tiếng: “Hình như tớ đã dùng rồi.”
Hứa Tứ: “Tôi không ngại.”
Giang Kiều: “…”