Edit: Giản SươngHứa Tứ bóc vỏ một viên kẹo khác rồi bỏ vào miệng. Kẹo có vị nho, không ngon cho lắm, nhưng cũng không quá khó nuốt.
Có hơi giống vị kẹo cao su.
Đậu Sâm vén rèm lên, thầy bước đến: “Đã ổn hơn chút nào chưa? Không thì cho em cốc nước nhé?”
Giang Kiều lắc đầu: “Đỡ hơn nhiều rồi ạ.”
Đậu Sâm nhìn Hứa Tứ, sau lại nhìn Giang Kiều, cười nói: “Bạn trai đấy à?”
“Không phải ạ, là bạn cùng bàn.” Giọng nói của Giang Kiều rất êm tai, vành tai cũng hơi đỏ lên.
“Ha ha ha, không phải ngại đâu, thầy cũng không báo cáo hai đứa mà. Thầy đã thấy rất nhiều cặp đôi rồi.”
Lúc nãy chưa nhìn rõ cô gái trong lòng Hứa Tứ mặt mũi ra sao, Đậu Sâm quan sát cô gái trước mắt, cô trông rất ngoan ngoãn lễ phép, mặc đồng phục, cúc áo của đồng phục cũng được đóng đến cái trên cùng, vô cùng nề nếp.
Khi đứng bên cạnh Hứa Tứ, cảm giác có đôi phần giống sói xám và bé thỏ trắng.
Hứa Tứ mỉm cười có hơi lưu manh: “Thầy cũng đừng trêu cậu ấy nữa.”
Đậu Sâm nhìn Giang Kiều đã đỏ bừng hai tai: “Lúc nãy thấy em bế cô bé lao vào sốt ruột như thế thầy còn tưởng là cô bạn gái nhỏ của em đấy.”
Hứa Tứ nhìn lướt qua Giang Kiều: “Bây giờ là bạn cùng bàn, lúc học thấy không khỏe nhưng còn cứ cố, đi được nửa đường đến đây thì ngất xỉu luôn.”
Nghe xong, Đậu Sâm nói với Giang Kiều: “Em này, nếu thấy cơ thể có chỗ nào không khỏe thì phải đi khám chữa kịp thời, không phải ngại nói với thầy cô nên không đi.”
Giang Kiều nhỏ giọng: “Em biết rồi ạ, em cảm ơn thầy.”
Đậu Sâm lại không nhịn được mà lắm lời: “Bây giờ áp lực thời cấp ba lớn lắm, bị bệnh cũng là chuyện rất bình thường. Em gầy quá đấy bạn nhỏ, ăn nhiều thêm vào.”
Giang Kiều nhìn cánh tay gầy gò của mình, biết rõ là bản thân có ăn bao nhiêu cũng sẽ không béo, nhưng cô vẫn gật đầu ngoan ngoãn nói: “Vâng ạ.”
“Còn một tiết nữa mới đến lúc tan học, em cứ nghỉ ngơi tiếp đi, bên kia có sách nếu không muốn đọc thì hai đứa ngồi nói chuyện cũng được.” Nói rồi, Đậu Sâm vén rèm lên đi ra ngoài.
Trên kệ có mấy quyển sách, Hứa Tứ cầm đại một quyển xuống, hỏi cô: “Có đọc không?”
Giang Kiều nhìn lướt qua cuốn sách trong tay anh, là “Hoàng tử bé”, cô gật đầu: “Có.”
Phòng y tế bật điều hoà, cũng không tính là nóng quá. Trong phòng chỉ có tiếng lật giấy.
Hứa Tứ nhìn cô cúi đầu đọc rất nghiêm túc, anh có hơi thắc mắc: “Đẹp đến vậy cơ à?”
Giang Kiều mở cuốn sách ra, cô cũng không nói là đọc cùng nhau, cứ đặt sách giữa hai người như vậy.
Sau khi đọc xong một tờ, Giang Kiều hỏi anh: “Đọc xong chưa thế? Tớ lật trang nha.”
Hứa Tứ nhìn cô: “Ai bảo là tôi đọc với cậu thế?”
Giang Kiều cũng không nói gì, cô chậm rãi lật sang trang tiếp theo, sau khi đọc xong, cô còn chưa kịp lật tiếp thì bàn tay bên cạnh đã vươn đến, lật sang sau.
Giang Kiều không kìm được mà cúi đầu cười khẽ, sau đó lại nhìn xuống cuốn sách.
Hai người cứ một người ngồi ghế trên đất, một người ngồi trên giường như thế, lẳng lặng đọc sách gần một tiếng.
Hoàng tử bé từng nói với nhà địa lý: “Cháu cũng có một bông hoa, cô ấy đẹp hơn tất cả những bông hoa khác trên thế giới này.” Khi nhà địa lý nói rằng, đời hoa ngắn ngủi lắm, sẽ chẳng thể tồn tại mãi mãi với thời gian, trong mắt của Hoàng tử Bé hiện lên vẻ cô đơn và hoảng loạn.
Sau này, cậu lại nhìn thấy rất nhiều các đóa hồng khác, nhưng chỉ có mỗi cô ấy là độc nhất vô nhị.
Cho dù Giang Kiều đã đọc lại quyển sách này mấy lần, nhưng mỗi lần đọc lại đều có cảm giác không giống lần trước.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Giang Kiều dời tầm mắt khỏi quyển sách, cô lên tiếng: “Tan học rồi.”
Hứa Tứ “ừ” một tiếng, nhìn cô xốc chăn dậy rồi bước xuống giường.
Giang Kiều đặt quyển sách kia vào kệ sách lần nữa.
“Để tôi đưa thẳng cậu ra cửa đi, không lát nữa cậu lại ngất xỉu tiếp.”
Giang Kiều đáp lại anh: “Sẽ không ngất nữa đâu.”
Hứa Tứ đi theo sau cô: “Không sao đâu, dù gì cũng tiện đường.”
Trong không khí cũng có hơi ấm, tiếng ve ồn ào.
Một âm thanh gì đó chẳng thể miêu tả được, dường như có một điều nào đó đã thay đổi.
Nhưng dường như chẳng có gì thay đổi cả.
Thiếu niên nhìn cô gái ngoan ngoãn bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên.
Khi đi đến cổng, Giang Kiều quay đầu lại nhìn Hứa Tứ theo sau, cô vẫy tay với anh: “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Giang Kiều lên xe, nhìn thiếu niên chỉ một lúc nữa thôi sẽ ngồi xe đạp đi ra, lúc đi ngang qua, anh còn nhìn lướt về phía cô.
“Tôi đã thấy điểm thi lần này của cô chủ rồi, được hạng ba toàn trường, 690 điểm đó.”
Nhắc đến chuyện này, Giang Kiều khẽ mỉm cười.
Má Lưu cười nói: “Cô chủ, điểm thi lần này đã được báo cho bà chủ rồi, hôm nay bà chủ không ở nhà, ở nhà có canh hầm, vẫn còn nóng lắm, lát nữa cô chủ về thì uống nhé.”
“Cảm ơn má Lưu.”
…
Hứa Tứ vừa đến nhà, anh mở cửa ra, một cục đen thui liền nhào đến chân anh, kêu “meo meo”.
Anh bật mở đèn, ôm bé mèo đen ở dưới đất lên, xoa nhẹ một lúc: “Chờ tao à?”
Nguyên Nguyên kêu “meo meo” mấy tiếng, sau đó cọ vào lòng bàn tay anh.
Hứa Tứ cho nó ăn xong thì đặt điện thoại ở bên ngoài rồi đi vào phòng tắm tắm rửa.
…
Giang Kiều về đến nhà, cô ngồi trước bàn ăn, cái miệng nhỏ uống phần canh trong chén.
Giang Tri Ân đi ra khỏi phòng, ông rót một cốc nước uống mấy ngụm, sau lại nhìn Giang Kiều đang ngồi trước bàn ăn, chẳng biết nên nói cái gì. Ông im lặng một hồi, sau đó hỏi: “Hôm nay cơ thể có khó chịu chỗ nào không?”
Giang Kiều lắc đầu: “Không ạ.”
“Dạo này vẫn có thể học tập được chứ? Nếu như thật sự không khỏe thì cứ nói, ba mẹ sẽ để con tạm nghỉ.”
“Điểm thi được gửi trong nhóm phụ huynh, không cần đâu ạ.”
Giang Tri Ân muốn vào xem nhóm phụ huynh, lại nhận ra mình vốn chẳng ở trong nhóm phụ huynh của Giang Kiều.
Má Lưu mở tin nhắn trong nhóm phụ huynh cho Giang Tri Ân xem: “Lần này cô chủ thi được 690 điểm, được hạng ba toàn trường đấy.”
Giang Tri Ân nghe vậy thì cười: “Kiều Kiều giỏi quá, còn đủ tiền tiêu không? Để ba gửi thêm cho con.”
Giang Kiều khẽ cười: “Cảm ơn ba, không cần đâu ạ.”
Giang Kiều rất ngoan, cũng rất nghe lời, việc học hành vẫn luôn dẫn đầu, nhưng mà trước giờ Giang Tri Ân cảm thấy con bé chẳng hề thân thiết với mình. Ông cầm cốc nước của mình lên: “Nghỉ ngơi sớm đi.”
“Dạ.”
Cô uống chén canh, cầm chiếc bát mang vào bếp, vừa mới định rửa thì má Lưu đã cầm lấy cái bát trong tay cô: “Kiều Kiều đi tắm rửa đi, cứ để đó thím rửa là được.”
Giang Kiều nói “làm phiền má Lưu rồi”, sau đó quay lại phòng của mình.
Sau khi tắm rửa xong ra ngoài thì đã gần mười một giờ đêm.
Giang Kiều lau khô tóc, lại lấy quyển sách “Hoàng tử bé” ở trên giá xuống lần nữa.
Đột nhiên cô nghĩ đến chuyện gì đó, cô chụp bức ảnh gửi cho Hứa Tứ.
Hứa Tứ còn đang trêu mèo, anh nghe thấy điện thoại rung lên.
Bấm mở điện thoại đã nhìn thấy tin nhắn mà Giang Kiều gửi đến, là một hình ảnh.
[Bạn nhỏ cố chấp: Hình ảnh]
[Bạn nhỏ cố chấp: Tớ có quyển sách này, ngày mai sẽ mang đến trường cho cậu đọc.]
Hứa Tứ khẽ cười, sau đó trả lời lại bằng một tin nhắn.
[Hứa Tứ: Khăn trải giường hồng phấn nhỉ.]
Khi nhận được tin nhắn này, Giang Kiều ngơ ngẩn một hồi, cô nhìn lướt qua tấm khăn trải giường màu hồng nhạt của mình.