Edit: Giản SươngNắng chiều hoàng hôn ửng hồng như gò má cô gái uống say. Thẩm Mạt đứng đợi ở bên ngoài phòng học, còn mang cả áo khoác của Giang Kiều đến.
Một là để trả áo khoác cho Giang Kiều, hai là đến ngắm Hứa Tứ một lúc.
Dáng người của thiếu niên xuất sắc, anh chỉ mặc áo đồng phục cũng vô cùng nổi bật trong đám đông, khuôn mặt lạnh nhạt, gợi cho người ta cảm giác người sống chớ lại gần.
Thẩm Mạt đi đến nhìn Hứa Tứ, sau lại gọi anh: “Hứa Tứ.”
Cô ấy nhìn Hứa Tứ chuẩn bị đi lướt qua mình, lên tiếng: “Đưa cái áo này cho Giang Kiều hộ tớ với.”
Lúc này Hứa Tứ mới rủ mắt nhìn món đồ trong tay cô ấy.
Thẩm Mạt lại đưa một chai đồ uống ra: “Cái này thì cho cậu.”
Hứa Tứ chỉ nhận chiếc áo khoác trong tay cô ấy, sau đó đi vào phòng học.
Thẩm Mạt nhìn bóng lưng Hứa Tứ rời đi, cô ấy xoa mặt mình. Con mẹ nó chứ thật sự đẹp trai quá thể!
Giang Kiều trở lại đã nhìn thấy chiếc áo nằm trên bàn của mình.
“Thẩm Mạt nói là trả áo khoác cho cậu.”
“Cảm ơn cậu.” Giang Kiều khẽ mỉm cười với Hứa Tứ rồi cất áo khoác vào trong ngăn kéo của mình.
Cô làm bài tập một lúc, sau đó phe phẩy cánh tay đã hơi tê rần của mình.
Dạ dày đột nhiên co thắt lại, cơn đau truyền đến. Cô dừng ghi chép, lẳng lặng lôi chiếc áo khoác ra ôm vào lòng, vươn tay xoa phần bụng của mình.
Cảm giác đau đớn dần dần ảnh hưởng đến cảm giác của cô.
Đau đến mức đầu óc của cô hơi mơ màng.
Hứa Tứ nhận thấy hành động của cô, ngón tay đang chơi điện thoại thoáng ngừng lại, anh nghiêng đầu nhìn cô, lại phát hiện ra sắc mặt của cô đã trắng bệch, đôi môi bình thường luôn phớt hồng giờ cũng trắng đến mức không tưởng. Anh tắt điện thoại: “Cậu không khỏe à?”
Giang Kiều cắn môi: “Không sao.”
Dạ dày lại quặn đau từng cơn, đau đến mức mặt mày cô trắng bệch, lưỡi trong khoang miệng gần như đã bị cô đay nghiến. Vốn còn nghĩ là gần đây tình trạng của cô đã tạm ổn, không ngờ lần tái phát này lại đến nhanh như vậy.
Nhìn dáng vẻ Giang Kiều đau đến mức siết nhăn một góc áo nhưng vẫn cố nhịn nói là mình không sao, Hứa Tứ đứng dậy đi đến trước mặt Lý Thu Hồng.
“Có chuyện gì thế?”
“Bạn cùng bàn của em thấy không khỏe, em đưa bạn đến phòng y tế.”
Lý Thu Hồng nhìn lướt qua Giang Kiều ở đằng sau: “Đi đi.”
Giang Kiều cúi đầu, góc áo đã bị cô nắm đến mức nhăn nheo, đột nhiên cô nghe thấy giọng Hứa Tứ: “Tôi đưa cậu đến phòng y tế.”
Hứa Tứ cũng không đợi cô trả lời, anh dứt khoát đỡ cô lên, sau đó mở cửa sau đi ra khỏi lớp.
Các học sinh khác trong lớp để ý đến, họ liếc nhìn hai người một cái.
“Nhìn cái gì mà nhìn, làm xong hết bài tập rồi à?”
Các học sinh trong lớp đều cúi đầu.
Hứa Tứ gần như là nửa ôm nửa đỡ, anh nhìn cô cắn chặt môi, rõ ràng đang là mùa hè nhưng cánh tay cô lại lạnh toát. Giang Kiều gầy vô cùng, cánh tay mảnh khảnh đến độ có thể nắm trọn trong một nắm tay.
Giang Kiều đi thêm vài bước rồi dừng, còn chưa kịp nói gì thì cơ thể đã mềm nhũn ra ngã xuống.
Hứa Tứ nhanh tay nhanh mắt đỡ được cô.
Tay anh luồn qua phần dưới đầu gối cô, dứt khoát bế cô lên. Giang Kiều được bế lên, cơ thể cũng chẳng còn cảm giác gì, hai mắt cô nhắm nghiền, thoạt nhìn yếu ớt như một cánh hoa sắp úa tàn.
Không biết là do Hứa Tứ cao hơn cô nhiều hay là do thế nào đó, Giang Kiều ở trong lòng ngực anh vô cùng nhỏ bé.
Hứa Tứ gần như bế cô lao thẳng đến phòng y tế.
Nhân viên y tế thường xuyên nhìn thấy Hứa Tứ, thầy vừa định trêu chọc mấy câu thì đột nhiên nhìn thấy nữ sinh trong lòng anh: “Có chuyện gì vậy?”
Hứa Tứ đặt cô lên giường trong phòng y tế: “Em cũng không biết có chuyện gì, lúc đang học trông cậu ấy không được khỏe, vừa nãy đang trên đường đưa đến phòng y tế thì đột nhiên cậu ấy ngất xỉu.”
Thầy y tế im lặng một lúc rồi nghiêm túc nói: “Vậy thì cái này thầy không thể lo được, lỡ như em ấy có bệnh tim hoặc là các bệnh khác thì sẽ không thể cứu vãn được. Gọi 120 đi.”
Đằng sau có một giọng nói yếu ớt truyền đến: “Em không sao đâu ạ.”
Giang Kiều vẫn đang đắp chăn trong phòng y tế, cô lặp lại lần nữa: “Em không sao đâu ạ, không cần gọi 120 đâu.”
Hứa Tứ ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Đau ở chỗ nào?”
Giang Kiều im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Bụng và dạ dày.”
Hứa Tứ nói “rồi”, sau đó lấy một cốc nước và mấy viên thuốc từ chỗ thầy y tế đến đưa cho cô: “Uống đi.”
Giang Kiều chỉ nhận nước trong tay anh: “Tớ uống thuốc rồi.”
Hứa Tứ chăm chú nhìn cô một lúc rồi nói: “Vậy cũng đúng, thế cậu nằm nghỉ một lúc đi.”
Nói rồi, anh vén rèm lên đi ra ngoài.
Giang Kiều uống mấy ngụm nước, cô nằm một lúc lâu mới cảm thấy cơn đau co thắt dạ dày cũng không nghiêm trọng đến mức đó.
Cô nhìn đầu ngón tay của mình bật lên màu trắng, rèm đột nhiên bị kéo ra.
Hứa Tứ cầm một cái cốc màu hồng phấn cực kỳ không phù hợp với hình tượng của mình đi đến.
“Cho cậu.”
“Hả?” Giang Kiều nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Hứa Tứ đặt cái cốc vào tay cô, sau đó ngồi xuống trước mặt cô: “Chẳng phải cậu nói vẫn thấy đau bụng à?”
Giang Kiều mở nắp cốc ra, cô nhìn vào nước trong chiếc cốc một lúc, mãi sau mới nhận ra là anh đang hiểu lầm: “Không phải là đau bụng do chuyện đó.”
Hứa Tứ khựng lại một lúc, hiểu ra: “Dù sao thì cậu cũng cứ uống đi.”
Giang Kiều “à” một tiếng, sau đó nghe lời cầm cái cốc đó uống, sau khi uống mấy ngụm, cô đặt chiếc cốc lên trên bàn bên cạnh.
“Thấy không khỏe thì còn cố làm gì?”
Giang Kiều nhìn sườn mặt có nét hung dữ của anh, đột nhiên cô lại cảm thấy mình chẳng sợ Hứa Tứ chút nào, cô nhẹ giọng nói: “Cảm ơn cậu, Hứa Tứ.”
Thiếu niên thoạt nhìn hung dữ nhưng thực tế lại là một người có nội tâm rất dịu dàng tinh tế.
“Sao cứ thích nói cảm ơn như vậy nhỉ, thế cậu định cảm ơn tôi như thế nào đây nhỉ bạn học nhỏ?”
“Không biết nữa, dù sao thì cũng cảm ơn cậu.”
Đột nhiên Giang Kiều nghĩ đến lời anh nói khi trước: “Vì sao cậu lại cảm thấy việc học tập không có ý nghĩa gì nữa?”
“Bởi vì người duy nhất để ý đến thành tích của tôi cũng đã đi rồi.”
Giang Kiều im lặng một hồi, nhìn đôi mắt đen láy của anh, trong thoáng chốc, cô nhận thấy trong mắt anh có một cảm xúc vô cùng phức tạp.
“Xin lỗi cậu, tớ không nên hỏi chuyện này.”
Hứa Tứ khẽ mỉm cười: “Dù sao thì cũng qua nhiều năm rồi.”
“Nhưng mà mặc kệ có như thế nào, tớ vẫn hy vọng cậu có thể học tập thật tốt, bởi vì…”
Hứa Tứ bỗng nhiên áp sát cô, anh vươn tay xoa nhẹ mái tóc cô: “Bạn học nhỏ à, cậu lại đang dạy đạo lý cho tôi à?”
Khuôn mặt Giang Kiều tức khắc đã đỏ bừng: “Tớ không hề.”
Hứa Tứ nhìn cô, đột nhiên mỉm cười, mi mắt cũng cong cong: “Bạn học nhỏ à, à không, đáng lẽ tôi phải gọi cậu là bạn nhỏ cố chấp mới đúng, có phải không nhỉ? Bạn học nhỏ cố chấp lúc nào cũng muốn khuyên người ta phải học tập thật tốt.”
Khuôn mặt Giang Kiều càng đỏ hơn, cô trừng mắt liếc nhìn anh một cái, sau đó quay đầu đi chỗ khác.
“Tức giận à? Bạn học… nhỏ?”
“Không.”
Hứa Tứ lấy ra một chiếc kẹo mà mình mới mua được trong siêu thị đưa cho cô: “Ăn kẹo không? Chỉ có loại kẹo này thôi, ăn tạm nhé?”
Giang Kiều cầm một cái kẹo trong tay anh, mới vừa đưa vào miệng đã nghe thấy anh nói: “Ăn rồi, sau này tôi có gọi cậu là bạn nhỏ cố chấp thì cũng không được phép tức giận.”
Giang Kiều ước gì mình có thể nhổ cái kẹo này ra ngay bây giờ.