Edit: Astute NguyễnTrong tiết Vật lý.
Bài thi của Hứa Tứ không biết đã bị vứt bỏ ở đâu từ lâu, anh chơi điện thoại một lát, cảm thấy quá nhàm chán, chống cằm nhìn Giang Kiều đang nghiêm túc chăm chú ghi bài.
Giang Kiều bị nhìn chòng chọc đâm ra hơi khó hiểu, cô xoay đầu nhìn anh một cái sau đó lại quay về tiếp tục ghi chép.
Hứa Tứ nhìn cô học bài, cảm thấy rất thú vị, chữ cô viết không quá nhỏ, rất nắn nót, suốt giờ học đều ngồi thẳng lưng, mái tóc bên tai được vén ra phía sau một cách tùy ý, đến vành tai cũng nhỏ nhắn.
Vốn dĩ Giang Kiều có thể chăm chú ghi bài, nhưng cảm giác bên cạnh cứ có ánh mắt như có như không đăm đăm nhìn mình, cô cảm thấy có hơi khó xử, cây bút trong tay dừng lại một chút, tưởng anh không có bài thi nên bèn quay đầu nói với Hứa Tứ: “Cậu không có bài à?”
“Không biết đã ném đi đâu từ lâu rồi.”
Giang Kiều đặt bài thi của mình vào giữa: “Xem chung đi.”
Hứa Tứ đẩy bài thi của cô ra: “Tôi không nghe giảng, cậu xem đi.”
Giang Kiều sững lại một lúc rồi mới nói: “Thật ra tớ nghĩ cậu có thể nghe giảng, nền tảng của cậu… cũng không phải là kém, nghe một chút cũng có thể hiểu được, còn nếu không hiểu thì tớ có thể dạy cậu…”
Hứa Tứ vốn đang chống cằm nhìn cô bỗng nhiên sát lại gần: “Cậu đang nói đạo lý với tôi đấy à? Bạn học nhỏ, thầy Phương bảo cậu nói những chuyện này với tôi sao?”
Đúng lúc này, Phương Tử Tân ngồi trong văn phòng không hiểu sao lại hắt xì một cái.
“Không phải.” Giang Kiều nghiêm túc giải thích: “Mặc dù học tập không phải con đường duy nhất, nhưng tớ nghĩ bất kể thành tích có tốt hay không tốt thì đều nên thử xem sao, không học thử thì làm sao mà biết cậu không thể chứ?”
Tiếng chuông tan học vang lên.
Rất nhiều người đến nhà vệ sinh đi lướt qua ngoài cửa sổ, tiếng giảng bài trên bục vẫn tiếp tục, quạt gió vẫn chuyển động không ngừng.
Giang Kiều thấy Hứa Tứ khẽ mỉm cười, như thể đang tự giễu, cũng như thể đang mỉm cười thật, anh đáp: “Tôi vốn không hề thích học.”
Chẳng rõ vì sao, Giang Kiều lại nhớ đến câu nói hôm qua của anh, điểm số đối với tôi không quan trọng.
Rốt cuộc thì một con người như thế nào mới có thể thốt ra câu ấy chứ?
Cô cũng không thể nào biết được.
Buổi chiều, Giang Kiều đang làm bài tập thì cảm giác thấy cửa sổ bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen.
Cô ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt của Hà Quốc Sĩ. Hà Quốc Sĩ làm động tác “suỵt” với Giang Kiều.
Giang Kiều lặng lẽ kéo góc áo Hứa Tứ, nhắc anh rằng có thầy đến, sau đó ngoan ngoãn ngồi thẳng lưng.
Hà Quốc Sĩ đi vào từ đằng trước, một tay rút lấy cuốn tiểu thuyết đang đặt dưới sách của cậu nam sinh ngồi hàng đầu tiên.
Nam sinh kia vẫn đang đọc chăm chú, tưởng là bạn cùng bàn thì bèn vung tay lên, nhưng khi đối diện với khuôn mặt được phóng to của Hà Quốc Sĩ, cậu ta sợ đến mức bạt vía.
Sau đó, ánh mắt thầy dừng trên người Hứa Tứ ngồi phía sau: “Em đang giấu gì đó? Hứa Tứ.”
Hứa Tứ đang cầm điện thoại di động ngay dưới gầm bàn.
Anh đột nhiên cảm nhận được có một đôi tay nhỏ nhắn, mềm mại nhẹ nhàng chạm vào tay mình. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn lướt qua Giang Kiều, thấy Giang Kiều nháy mắt với mình, anh bèn truyền điện thoại qua cho cô. Đầu ngón tay cô có hơi ấm, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tay hai người thoáng chạm vào nhau.
Đáy lòng Hứa Tứ dấy lên một cảm xúc lạ thường.
Nơi vừa bị cô chạm vào có hơi ngứa ngáy.
Cảm giác như có một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.
Anh đưa tay lên bàn: “Không có gì cả.”
Giang Kiều nhanh nhẹn nhét món đồ anh đưa cho vào trong cặp sách.
Hà Quốc Sĩ đi đến trước mặt anh, sau đó nhìn về phía Giang Kiều: “Trò ấy vừa làm gì vậy?”
“Em không biết ạ.” Giang Kiều chưa nói dối với giáo viên bao giờ, nhưng cô thắng ở việc nét mặt vô cùng điềm tĩnh.
Hà Quốc Sĩ nhìn chằm chằm Hứa Tứ một lúc, cuối cùng quyết định lục soát bàn: “Em dịch ra chút đã.”
Hứa Tứ lùi lại phía sau, Hà Quốc Sĩ đến bên chỗ ngồi của anh, sau đó lấy một quyển sách trong ngăn bàn anh ra.
Bên trong ngăn kéo trống trơn, chẳng có thứ gì.
Hà Quốc Sĩ có hơi ngờ vực, thầy lại cúi đầu nhìn một lượt trên bàn, khi chắc chắn không có gì cả, mới hơi mất tự tin, không rõ ban nãy hai mắt mình có nhìn lầm hay không: “Được rồi, em ngồi đi.”
Thầy lại tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ mình mắt mờ nên nhìn lầm rồi sao? Không đúng, vừa nãy mình đã thấy mà, thật kỳ lạ.”
Hứa Tứ đã nghe thấy toàn bộ lời thầy nói, không sót một chữ: “Chủ nhiệm Hà, em nghĩ thầy có thể đi đo kính mới rồi.”
Hà Quốc Sĩ bị lời anh nói làm cho nghẹn họng, thầy trừng mắt với anh: “Em vẫn chưa nộp bản kiểm điểm lần trước cho thầy đâu.”
“Em đã đặt bản kiểm điểm đó lên bàn của thầy từ lâu rồi.” Hứa Tứ thu dọn đồ trên bàn rồi ngồi xuống.
Hà Quốc Sĩ quay lại suy nghĩ rất lâu, sau đó mới nhớ ra bản kiểm điểm không có tên trên bàn: “Em không hề viết tên.”
Hứa Tứ cất giọng lạnh nhạt: “Mắt của chủ nhiệm Hà đúng là không tốt rồi, tên được viết ở mặt giấy sau.”
“Dù sao cũng là lỗi của em, ai bảo em không viết tên ở mặt trước.”
Hứa Tứ không thể phủ nhận, anh chỉ cười rồi im lặng.
Cuối cùng, Hà Quốc Sĩ cầm cuốn tiểu thuyết và ba chiếc điện thoại vừa tịch thu được, đi ra khỏi cửa lớp 17.
Thầy chuẩn bị sang lớp khác, đi dạo vài vòng nữa.
“Hứa Tứ.”
“Hửm?” Âm cuối của thiếu niên có chút thắc mắc, đối diện với đôi mắt của Giang Kiều, chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy đôi mắt này thật sự quá đỗi trong veo, không có một chút vẩn đυ.c nào.
Giang Kiều vuốt ve món đồ trong cặp sách, giọng nói ôn hòa: “Tớ cần đưa cái này cho cậu vào lúc nào?”
“Trước tiên cậu cứ giữ giúp tôi đi, bạn học nhỏ, chưa biết chừng thầy ta sẽ tấn công bất ngờ đấy.”
“Ồ, được.”
“Cảm ơn.” Hứa Tứ cong môi cười với cô.
Đôi mắt thiếu niên vốn đã đen hơn những người bình thường, tóc mai đen nhánh tùy ý rủ xuống trán, ngoại hình nổi bật, đôi mắt thụy phượng, sống mũi rất cao, bờ môi mỏng cũng vô cùng hoàn hảo, chỉ là nét mặt có hơi lạnh lùng. Vả lại, hằng ngày anh cũng chẳng có cảm xúc gì, vậy nên nhìn qua có hơi hung dữ.
Mặc dù bình thường trông hung dữ, nhưng khoảnh khắc cười lên lại rất đẹp.
Giang Kiều chăm chú nhìn anh một lúc.
“Sao vậy?”
Giang Kiều nhoẻn miệng cười với anh: “Không có gì, chỉ là cảm thấy khi cậu cười lên trông rất đẹp.”
Hứa Tứ đã nghe thấy câu này không biết bao nhiêu lần, họ khen anh đẹp trai, khen anh cười trông rất đẹp, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có ai nhìn anh bằng ánh mắt đơn thuần như vậy, trong mắt cô chẳng có gì hết, chỉ nói rằng “khi cậu cười lên trông rất đẹp”.
“Không thấy tôi hung dữ nữa à?”
“Tớ nói cậu hung dữ khi nào cơ?” Giang Kiều nhìn anh, có hơi ngờ vực.
Hứa Tứ nhìn thấy biểu cảm này của cô thì càng muốn trêu chọc thêm một chút: “Hồi mới khai giảng, chẳng phải cậu thấy tôi rất hung dữ à?”
Giang Kiều không hiểu anh đang nói gì, cô vừa định hé miệng nói gì đó thì đột nhiên nhìn thấy thiếu niên nhếch môi cười một cái với mình: “Nhưng mà, tránh xa tôi ra một chút thì sẽ tốt hơn. Tôi chẳng phải loại người tốt đẹp gì, cậu chưa nghe nói rằng tôi từng đánh sứt trán mấy người ở trường bên cạnh sao?”
Hứa Tứ thấy Giang Kiều hơi rụt cổ lại, sau đó khẽ nở nụ cười bất cần.