Edit: Giản SươngThứ bảy.
Giang Kiều không nói trước với Khương Tri Hứa mà đi thẳng đến nơi mà cô ấy đang làm.
“Tiểu Khương này, hôm nay có một bạn nữ rất xinh đến tiệm mình đấy.”
Khương Tri Hứa đáp vu vơ: “Vậy à?”
“Trông như tiên nữ ấy, mặc váy trắng, đẹp lắm ấy, cô ấy nói là cô ấy chờ cậu, không biết đến bao giờ mới có một tiên nữ như vậy đến chờ tôi nữa.”
Khương Tri Hứa nghe miêu tả như vậy, chẳng hiểu sao lại nghĩ đến Giang Kiều. Cô ấy cũng không chỉnh lại máy ảnh nữa mà chạy thẳng xuống.
“Ây Tiểu Khương, cậu quen à? Sao lại đi vội như thế?”
Khương Tri Hứa vừa mới đi xuống tầng thì đã nhìn thấy Giang Kiều ngồi ở dưới.
Cô mặc một chiếc váy màu trắng, vừa vặn dài đến quá đầu gối, mái tóc đen nhánh xõa trên vai. Cô ngồi thẳng lưng, đang cúi đầu lật trang sách trong tay.
Giang Kiều luôn chìm đắm trong thế giới của mình như thế, tựa như tất cả những chuyện xung quanh đều chẳng liên quan gì đến mình.
“Kiều Kiều!”
Giang Kiều ngẩng đầu, nhìn thấy Khương Tri Hứa thì cũng hơi bất ngờ: “A Hứa, chị tan làm rồi à?”
Khương Tri Hứa nhìn lướt qua đồng hồ, cười nói: “Sáng nay không có nhiều khách, không cần chụp nhiều, bây giờ có thể tan làm rồi.”
Nói rồi, cô ấy nói với thanh niên đứng phía sau: “Bạn tôi đến, tôi đi ăn trước đây.”
Thanh niên đằng sau mặc áo sơ mi trắng, quần jeans nhạt màu, mái tóc màu hạt dẻ, đôi mắt hoa đào, đeo chiếc kính viền kim loại màu vàng nhạt, khi cười rộ lên khiến người ta có cảm giác như đang tắm mình trong gió xuân: “Được rồi.”
Giang Kiều giơ hai phần bánh kem trong tay lên: “Em mang bánh kem cho chị này.”
Cô và Khương Tri Hứa thích nhất là ăn bánh khoai ngàn lớp, nhưng tiếc là sau đó tiệm bánh dưới nhà khi họ còn nhỏ đã dọn đi mất, không tìm thấy nữa.
Khương Tri Hứa nhận hộp bánh kem trong tay cô: “Cảm ơn bé yêu của chị, chị dẫn em đi ăn đồ ngon nhé.”
Khương Tri Hứa kéo Giang Kiều đến một cửa hàng.
Chủ cửa hàng này nấu canh dưỡng sinh, hương vị cũng khá ổn.
Cô ấy gọi một phần canh củ mài thịt heo, sau lại gọi thêm mấy món mà Giang Kiều thích ăn rồi đưa thực đơn cho người phục vụ.
“Thế nào? Áp lực ở đây lớn quá à?”
Giang Kiều lắc đầu: “Vẫn ổn ạ.”
“Còn nhiều bài tập không thế?”
Giang Kiều mỉm cười: “Em làm xong bài tập rồi.” Sau lại nói: “Chị ở bên này có vất vả lắm không?”
Khương Tri Hứa xúc thìa bánh kem đầu tiên đến bên miệng Giang Kiều: “Cũng tạm, ông chủ là người quen, người mà em vừa nhìn thấy là bạn học trước kia, tên là Diêu Cảnh Hòa, cũng khá tốt, nhưng mà không hay đến lắm, phần lớn thời gian thì thầy chỉ dạy chị.”
Giang Kiều ăn xong miếng bánh kem mà cô ấy vừa đưa đến: “Vậy thì tốt rồi.”
Nói đến chuyện này, Khương Tri Hứa có hơi chán nản: “Nhưng mà gần đây thiếu người làm mẫu lắm, đúng là làm người ta gục ngã mà. Nếu như bạn mẫu kia có việc nên không đến được thì chẳng lẽ chị lại không thể tóm bừa một cô gái xinh đẹp trên đường để chụp à?”
Giang Kiều không khỏi mỉm cười, nói: “Cũng không phải là không thể.” Cô lại nói thêm: “Cần phải chụp ảnh theo hướng nào vậy? Sao lại ảo não như thế?”
Khương Tri Hứa suy nghĩ rồi nói: “Muốn chụp kiểu này nè, khuôn mặt vừa diễm lệ vừa tươi tắn lại phải hơi hào khí, chụp ảnh hướng cổ phong ấy.”
“A Hứa, chị có nghĩ rằng… thật ra chị cũng có thể làm mẫu ảnh không?” Biểu cảm của Giang Kiều vô cùng nghiêm túc.
“Kiều Kiều, em đừng có mà trêu chị.” Lúc trước cũng có rất nhiều người nói là ngoại hình của cô ấy cũng rất tốt, tại sao lại không làm người mẫu mà lại đi làm nhϊếp ảnh. Nhưng Khương Tri Hứa hiểu rất rõ bản thân mình, khi đối diện với ống kính, cô ấy còn không biết mình nên đặt tay đặt chân lên chỗ nào, thôi thì vẫn hợp đi chụp ảnh cho người khác hơn.
“A Hứa, em nghiêm túc đấy, chị thật sự có thể thử xem.”
Khi hai người nói chuyện, đồ ăn đã được lên hết, Khương Tri Hứa múc một bát canh đặt trước mặt Giang Kiều: “Uống đi, canh ở đây cũng ngon lắm đấy.”
“Dạ.” Giang Kiều uống mấy ngụm rồi nói: “Đúng là ngon thật.”
Hai người ăn uống xong, Khương Tri Hứa lại quay về bắt đầu làm việc.
Giang Kiều ôm sách ngồi một bên nhìn Khương Tri Hứa, giống như vẫn đang làm bài tập chờ Khương Tri Hứa tan làm như hồi trước.
Tư Hải nhìn Giang Kiều ngoan ngoãn ngồi một bên đọc sách thì nhỏ giọng, nói: “Tiểu Khương, cậu có thể giới thiệu bạn của cậu cho tớ được không?”
“Thôi đi, bé con nhà tôi còn đang học cấp ba, sau này sẽ còn thi vào đại học trọng điểm nữa, bớt dòm ngó đi nhé.” Khương Tri Hứa trừng mắt nhìn cậu ta.
“Được rồi.” Tư Hải nhìn Giang Kiều, có hơi tiếc nuối.
…
“Ngày mai là hạn giao hàng rồi, bây giờ chúng ta vẫn chưa có người mẫu nữa.” Tư Hải sầu não đến mức trọc đầu, cậu ta nhìn Khương Tri Hứa mặt mày sáng sủa mặc áo sơ mi và quần ống suông, tặc lưỡi lên tiếng: “Tiểu Khương, bàn bạc chút đi, hay là cậu thử xem sao.”
Giang Kiều ló đầu ra khỏi sách: “A Hứa, thật sự là chị nên thử xem.”
Khuong Tri Hứa còn chưa nói gì, Tư Hải đã ôm quần áo đặt vào lòng cô: “Tiểu Khương, mai đi thử đi.”
Khương Tri Hứa bị Tư Hải đẩy vào phòng thử đồ.
Lúc bước ra ngoài, tất cả mọi người đều sáng mắt lên.
Khương Tri Hứa vốn là người có khuôn mặt khá diễm lệ, cô ấy mặc một bộ Hán phục màu đỏ, đẹp đến mức không giống người phàm, tựa như bộ quần áo này sinh ra là để dành cho cô ấy vậy.
Vốn còn nghĩ là cô ấy sẽ hợp với cách trang điểm hiện đại hơn, nhưng khi mặc Hán phục vào thì lại có một cảm nghĩ khác.
Giang Kiều nghiêm túc đánh giá: “Đẹp.”
Đôi mắt của Diêu Cảnh Hòa đứng bên cạnh cũng sáng lên: “Đẹp thật, thay đổi tạo hình thì càng đẹp nữa.”
Sau khi tạo hình xong, Khương Tri Hứa mặc bộ Hán phục màu đỏ, tóc buộc đuôi ngựa cao, đeo thắt lưng màu đỏ, điều này tạo cho cô ấy thêm phần hào khí. Đôi mắt đẹp như hồ ly biết quyến rũ, nhưng khi đối diện với ống kính thì vẫn cứng ngắc.
Giang Kiều đặt quyển sách trong tay xuống, bước đến thủ thỉ mấy câu vào tai cô ấy.
Ngay sau đó, nét mặt Khương Tri Hứa cũng nghiêm túc hẳn lên, không có biểu cảm gì, đôi mắt hồ ly tôn lên đường nét, tạo cho gương mặt thêm phần lạnh lùng kiêu sa. Cô ấy cầm cung, tựa như một vị nữ tướng trong bộ đồ đỏ rực.
Sau khi chụp hết lần này đến lần khác, Tư Hải lén hỏi Giang Kiều: “Vừa nãy em nói gì với cô ấy vậy?”
Giang Kiều chỉ cười, nói là “bí mật”.
Một nhóm người đứng xung quanh chiếc máy ảnh, chiêm ngưỡng những tấm ảnh tuyệt đẹp vừa mới chụp được.
Khương Tri Hứa nói với Diêu Cảnh Hoài: “Cần tăng lương, tôi vừa làm mẫu ảnh vừa làm nhϊếp ảnh rồi đấy.”
Diêu Cảnh Hòa mỉm cười, nói: “Tất nhiên rồi.” Anh ấy nhìn Khương Tri Hứa, có ý dò hỏi: “Sau này cậu có ý định làm người mẫu không?”
Khương Tri Hứa lắc đầu: “Tạm thời thì không, lần này tôi chỉ cứu cánh thôi.”
Diêu Cảnh Hòa có hơi thất vọng, nhưng lại nghĩ ngày tháng sau còn dài: “Cũng phải, kỹ thuật chụp ảnh của cậu không tệ.”
Khương Tri Hứa kiêu ngạo: “Tất nhiên là vậy rồi.”
…
Dưới làn gió đêm, Khương Tri Hứa lái xe chở Giang Kiều.
“Sau này chị sẽ kiếm thật nhiều tiền, mua siêu xe để đón bạn nhỏ của chị.”
Giọng nói của Giang Kiều cũng đượm ý cười: “Sẽ được thôi.”