Chương 30: Gặp Được Rồi Chứ?

Edit: Giản Sương

“Không có WeChat à?”

Giang Kiều sững người một lúc rồi gật đầu: “Có.”

Hứa Tứ đưa điện thoại sang, thấy cô đang nhập số của mình vào, sau lại nhận lấy, bấm tìm kiếm.

Anh bấm thêm bạn bè, sau cũng cất điện thoại đi.

“Lúc nãy…” Giang Kiều hỏi nửa chừng, định nói lại thôi.

Hứa Tứ cười: “Không cảm thấy lúc nãy tôi đang bắt nạt người khác à?”

Anh đã nghe quá nhiều lời rằng anh bắt nạt người khác.

“Không thấy vậy, bọn họ cũng đông lắm mà.” Giang Kiều nói rồi lại bổ sung thêm: “Không đánh lại là do họ không có bản lĩnh.”

Hứa Tứ bị lời cô nói làm bật cười: “Lúc trước tên đó bắt nạt một bạn nam trong trường, muốn uy hϊếp bạn nam đó đưa tiền cho mình, sau đó đã hứa với tôi rằng sẽ không bắt nạt bạn kia nữa.”

“Vậy thì hôm nay người kia cũng quá đáng quá, lại còn gọi nhiều người đến đánh cậu như vậy.”

Nhìn biểu cảm nghiêm túc của Giang Kiều, Hứa Tứ thấy cô quả là ngây thơ, anh cúi đầu nhìn quyển sách trong tay cô gái, hỏi: “Đến hiệu sách à?”

“Ừ, hiệu sách đóng cửa nên phải đi về.” Giang Kiều đáp.

Giang Kiều ôm cuốn sách trong lòng, nhìn thấy đã đến đường về nhà, cô nói với anh: “Đến nhà tớ rồi, cảm ơn vì đã đi cùng tớ.”

“Không cần khách sáo.”

Hứa Tứ nhìn dáng người mảnh khảnh kia bước đi.

Học sinh ngoan chân thành nói “cảm ơn cậu”.

Trên đường về nhà, Hứa Tứ mới vô thức cảm thấy sau lưng mình đau vô cùng.

Anh đẩy cửa ra, nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi ở tầng một. Người nọ mặc một chiếc váy trắng, khuôn mặt thanh tú, mái tóc xoăn màu hạt dẻ, mắt phượng mày ngài, tô son môi tông cam đỏ, đang ngồi đối diện với Hứa Hành Vũ, chẳng biết đang nói chuyện gì.

Hứa Hành Vũ mặc âu phục, đeo mắt kính màu bạc, trên khuôn mặt lúc nào cũng lạnh nhạt nở nụ cười, đôi mắt kia chỉ hận không thể luôn sát sao nhìn người phụ nữ trước mặt.

Chỉ cần liếc qua thôi, Hứa Tứ cũng biết người phụ nữ đó là ai.

Chính là Thẩm Dư Thuần trước kia đã từng vứt bỏ anh.

“Tiểu Tứ.” Thẩm Dư Thuần nghe thấy tiếng mở cửa thì vui mừng đứng dậy, bà ta quan sát đứa con trai mà mình chưa từng gặp lại đã chừng mười năm.

Hứa Tứ lạnh nhạt nhìn bà ta, không nói gì.

“Hứa Tứ lớn rồi cao quá.” Thẩm Dư Thuần đi đến trước mặt anh, vui vẻ lên tiếng: “Mẹ là mẹ con đây, nhiều năm rồi mẹ rất nhớ con.”

“Tôi không có mẹ.”

Hứa Tứ nói xong, Thẩm Dư Thuần liền ngây người.

“Thằng hỗn láo này, sao lại nói chuyện với mẹ mày như thế?” Hứa Hành Vũ nhìn Hứa Tứ, mắng.

Hứa Tứ cười nhạo: “Bắt đầu từ lúc bà ta nói bà ta không cần tôi, tôi đã chấp nhận việc mình không có mẹ. Tôi là một con người, không phải món đồ, không phải bà cứ muốn là có, không muốn thì có thể thoải mái vứt bỏ.”

Nói rồi, anh lại nhìn lướt qua Thẩm Dư Thuần: “Nếu bà nhớ tôi thì bao nhiêu năm như vậy bà có thể đến tìm tôi lâu rồi, kém thế nào thì cũng có thể gọi điện cho tôi. Bà chỉ sợ là tôi sẽ trở thành gánh nặng của bà, ảnh hưởng đến việc bà tái giá nhỉ?”

Thẩm Dư Thuần đã chảy nước mắt, bà ta bắt lấy cánh tay Hứa Tứ: “Tiểu Tứ, lúc trước là do mẹ không tốt, là mẹ quá ích kỷ, con tha thứ cho mẹ, con tha thứ cho mẹ được không? Mẹ thật sự không có ý đồ gì khác, mẹ chỉ muốn gặp con thôi.”

“Gặp được rồi chứ?” Hứa Tứ nói, anh hất tay ra, mở cửa định đi.

Hứa Hành Vũ đứng sau giữ chặt lấy anh: “Ai cho mày đi?”

Hứa Tứ nhìn Hứa Hành Vũ đang kéo lấy tay mình: “Buông tôi ra.”

Hứa Hành Vũ giơ tay định đánh Hứa Tứ thì đã bị Thẩm Dư Thuần kéo lại.

Thẩm Dư Thuần nhìn thấy cổ anh có dán băng cá nhân: “Cổ con bị sao vậy? Tiểu Tứ, có phải con đánh nhau với người khác không?”

“Không liên quan đến bà.” Hứa Tứ hất tay Hứa Hành Vũ rồi đi ra ngoài.

“Cậu chủ, cậu chủ, cậu đi đâu vậy?”

Hứa Tứ lơ giọng nói đằng sau, thẳng thừng rời đi.

Đèn đường bên ngoài sáng lên, những vì sao thưa thớt trải khắp bầu trời đen tối.

Một mình Hứa Tứ ngồi ở bên đường, anh nhìn dòng xe cộ nườm nượp như nước, người đến người đi, vô thức lại cảm thấy sau lưng mình nhức nhối.

Anh đứng dậy, vẫy đại một chiếc xe đi đến bệnh viện.

Bên kia.

Hứa Hành Vũ nhìn Thẩm Dư Thuần khóc, trong lòng như bị siết chặt, ông ta vỗ vai an ủi: “Đừng khóc, thằng nhóc đó không biết điều, em đừng trách nó.”

Thẩm Dư Thuần vừa khóc vừa nói: “Em biết lúc đó là do em không đúng, em phải thật lòng xin lỗi nó, nhưng mà nhiều năm như vậy rồi, em thật sự rất nhớ nó. Em chỉ muốn nhìn nó một lúc thôi, nào ngờ thằng bé lại ghét em như vậy.”

Hứa Tứ mở điện thoại, nhìn thấy WeChat thông báo lời mời kết bạn được chấp nhận, ngoài ra còn có đoạn tin nhắn ghi âm Dương Thế Côn gửi.

Anh bấm nghe đoạn tin nhắn của Dương Thế Côn.

Dương Thế Côn hỏi anh đã về đến nhà chưa. Hứa Tứ trả lời “rồi”.

Dương Thế Côn gọi đến, Hứa Tứ nhìn điện thoại nhấp nháy, bấm nghe.

“Anh Tứ anh Tứ, anh đưa bạn học Giang về nhà chưa?”

Hứa Tứ nhìn về phía trước, đáp: “Tiện đường một đoạn thôi.”

Dương Thế Côn cười nhăn nhở, bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng bên Hứa Tứ: “Anh Tứ, sao bên anh lại có tiếng ở ngoài đường vậy? Anh chưa về đến nhà à?”

“Ra ngoài rồi.”

“Tối nay anh Tứ không về nhà ư? Ra net thâu đêm không? Gửi vị trí đi, em ra chỗ anh.”

“Không cần.” Nói rồi, Hứa Tứ liền ngắt máy.

Ở bên kia, Dương Thế Côn nhìn điện thoại, hơi ngẩn người, cậu ta cũng chưa nói gì mà, chẳng lẽ anh Tứ có chuyện gì ư?

Hứa Tứ đi vào một tiệm thuốc, nhìn thấy bác sĩ đang ngồi trong đó: “Lưng bị va chạm thì nên bôi thuốc gì?”

Bác sĩ kia ngước mắt nhìn anh: “Va phải cái gì?”

“Ống thép.”

“...”

Bác sĩ kia im lặng một lúc, cũng mang máng hiểu ý của anh, sau đó bác sĩ lấy hai hộp thuốc ở trên kệ xuống: “Đây là thuốc uống, chữa vết thương, để tôi lấy cho cháu thêm một lọ rượu thuốc, cháu nhớ xoa bóp đấy.”

Hứa Tứ “vâng” một tiếng, sau khi thanh toán xong thì xách túi đi ra.

Dương Thế Côn càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng, cậu ta lại gọi tới.

“Gì?”

“Anh Tứ, có phải là tâm trạng anh không tốt đúng không?”

Hứa Tứ im lặng một lúc, lại nói: “Không.”

“Anh Tứ, anh gửi địa chỉ cho em đi, em ra chỗ anh.”

“Anh Tứ.”

“Anh Tứ!”

“...”

Hứa Tứ bị cậu ta làm ồn đến nhức cả đầu, chia sẻ vị trí qua tin nhắn.

Rất nhanh Dương Thế Côn đã đi đến, cậu ta nhìn Hứa Tứ đang ngồi ở vệ đường, cười hì hì rồi nói: “Anh Tứ, em đến rồi.”

Hứa Tứ nhìn Dương Thế Côn mặc quần đùi dép lê chạy đến chỗ mình, cũng không nói gì.

Dương Thế Côn liếc mắt nhìn thấy túi thuốc trong tay anh: “Anh Tứ, anh bị bệnh à? Hay là có chỗ nào bị đau ư? Có đau dạ dày không?” Dương Thế Côn hỏi một loạt.

Hứa Tứ lạnh nhạt lên tiếng: “Bị thương.”

Dương Thế Côn nhớ lại cây gậy kia: “Anh Tứ, chẳng lẽ là tên khốn nạn đầu vàng kia dùng ống thép đánh lén anh đấy chứ!”

Hứa Tứ “ừ” một tiếng, không nói gì thêm, khuôn mặt vẫn chẳng có cảm xúc gì như trước, nhưng chẳng hiểu sao Dương Thế Côn có thể cảm nhận được tâm trạng của anh chẳng tốt chút nào.