Chương 29: Add WeChat Đi, Bạn Học Nhỏ

Edit: Giản Sương

“Alo.”

Thẩm Dư Thuần gần như đã bật khóc khi nghe thấy giọng của người ở đầu dây bên kia, bà ta cắn môi, nghẹn ngào nói trong nước mắt: “Alo, anh có thể cho em mượn ít tiền được không? Khi có tiền em sẽ trả lại cho anh ngay.”

“Em cần bao nhiêu?”

“Ba trăm ngàn.”

Thẩm Dư Thuần vừa mới dứt lời chưa lâu thì đã nghe thấy tiếng thông báo.

[Thẻ đuôi số XXX Ngân hàng Công Thương của bạn đã nhận được 300000 tệ vào 17:15 09/09, số dư tài khoản: 301230,07 tệ (Ngân hàng Công Thương).]

“Dạo này em sống tốt chứ?”

Trong giọng nói của Thẩm Dư Thuần lẫn tiếng nức nở: “Không tốt, không tốt, không tốt chút nào. Lương Chính Chi nɠɵạı ŧìиɧ, còn đưa cả Nhiên Nhiên đi, em không còn gì cả, mẹ em còn bắt em chuyển tiền cho bà.”

Hứa Hành Vũ bóp nát chiếc cốc trong tay, ông ta im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: “Em đang ở đâu? Tôi đến đón em.”

“Em đang ở nhà cũ.”



Bình thường, vào cuối tuần thì Giang Kiều thích nhất là đến hiệu sách, phải ngồi đó cả một ngày.

Bởi vì là thứ sáu nên trong hiệu sách có rất nhiều người, họ ngồi dựa vào kệ sách, dựa vào cửa sổ, đâu đâu cũng có.

Giang Kiều đi đến trước một hiệu sách, cô bị một cuốn sách thu hút, vừa mới định rút ra thì người bên cạnh cũng đột nhiên giơ tay ra lấy.

Cô nhẹ giọng nói “Xin lỗi”, sau đó rút một quyển sách khác ở bên cạnh.

Hạ Thần An nhìn Giang Kiều, sửng sốt mất một lúc. Cô vẫn đang mặc áo đồng phục màu xanh trắng, nhìn vô cùng ngoan ngoãn, vừa gầy vừa trắng, đôi mắt trong veo vô ngần, khuôn mặt đơn thuần ngây ngô, chỉ cần liếc một cái là sẽ khiến người ta bị cuốn vào.

Hạ Thần An vừa mới phản ứng lại thì cô gái kia đã biến đâu mất, anh ấy cúi đầu nhìn cuốn sách trong tay, sau đó lại nghĩ đến nữ sinh vừa nãy.

Giang Kiều dựa vào kệ sách, cô nhìn thấy hiệu sách sắp đóng cửa thì mới gấp cuốn sách trong tay lại, nhìn qua sắc trời đang dần tối bên ngoài.

Cô rất thích cuốn “Mùa hè, pháo hoa và xác chết của tôi”, vươn tay ra cầm lấy rồi mua hẳn.

Bé mèo hoang ven đường nhớ thương quán nhỏ bán xúc xích nướng ở bên cạnh, kêu “meo meo”.

Giang Kiều mua mấy cái, ngồi xuống đút cho mèo nhỏ ăn.

Đó là một bé mèo đen, trên người có vết thương, hơi sợ người. Khi thấy Giang Kiều đưa xúc xích đến, nó sợ hãi trốn vào rìa cỏ ở bên cạnh.

Giang Kiều sợ nó không dám ăn nên đã đặt xúc xích nướng ở ven đường, sau đó đứng cách xa ra, nhìn bé mèo kia vươn đầu ngậm lấy cây xúc xích rồi rời đi, cô mỉm cười.

Giang Kiều đứng dậy, chuẩn bị về nhà.

Thiếu niên mặc áo đen cộc tay, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo.

Lần này tên đầu vàng đã có người đi cùng, vô cùng tự tin: “Tao không sợ mày đâu Hứa Tứ, lần trước tao chỉ có một mình, nhưng lần này thì không.”

Nói rồi, cậu ta mách với người bên cạnh: “Anh Tiền, lần trước chính là tên này đánh em, bây giờ em vẫn còn đau đây nè.”

Người được gọi là “anh Tiền” mặc áo sơ mi hoa, tóc mái được uốn thành sóng, nghe vậy, anh ta nhả điếu thuốc trong miệng, nhìn Hứa Tứ trước mặt, để lộ hàm răng vàng khè: “Trai trẻ, anh khuyên mày nên biết điều, anh Tiền mà mày cũng dám động vào.”

Nói rồi, anh ta chuẩn bị vỗ vai Hứa Tứ thì đã bị Hứa Tứ nắm lấy cánh tay.

Tiền Võ đau đến nhe răng nhếch miệng, sau đó mắng “Mày muốn chết rồi”.

Hứa Tứ lười nói chuyện với mấy kẻ này, đầu gối anh co lên sút vào bụng người trước mặt, sau đó nắm lấy tóc anh ta, đạp xuống đất.

“Đầu vàng” cầm ống thép trong tay, thấy thế định đập vào Hứa Tứ. Hứa Tứ giữ lấy tay kẻ này, cướp ống thép trong tay cậu ta rồi đập vào cậu ta.

Hứa Tứ đánh nhau rất liều lĩnh, dù bên kia có mười mấy người cũng không chiếm được thế thượng phong khi đánh với anh.

Hứa Tứ ăn một gậy, anh đá văng tên đầu vàng trước mặt, nắm cậu ta đập vào bức tường phía sau: “Con mẹ nó mày muốn chết phải không.”

Người xung quanh đều bị vẻ đánh nhau không thiết sống của Hứa Tứ dọa sợ.

Dương Thế Côn và Hách Minh chẳng mấy chốc đã dẫn người đi tới.

“Anh Tứ!” Dương Thế Côn nhìn xung quanh có nhiều người như vậy, cậu ta thầm mắng cái lũ này đúng là không biết xấu hổ.

“Tao không sao.” Anh nhìn đám Dương Thế Côn: “Đám này cũng chẳng làm được gì.”

Dương Thế Côn không nhịn được mà mắng: “Đệt mẹ mày, đầu vàng, lần trước đáng lẽ anh Tứ không nên tha cho mày, vậy mà còn dám dẫn người đi úp sọt anh tao, muốn chết rồi đúng không?”

Sau đó lại có mấy người nữa đến, Hứa Tứ rất nhanh lại chiếm thế thượng phong.

Hứa Tứ nghịch cây gậy cứng trong tay, một chân đạp vào người đàn ông trước mặt: “Chẳng phải mày giỏi đánh nhau lắm à?”

Lúc Giang Kiều đi qua trùng hợp nhìn thấy cảnh này.

Cô cầm sách, đứng sững sờ tại chỗ, trong một thoáng không biết nên đi thẳng hay là làm thế nào.

Hứa Tứ đá văng người trước mặt, ngẩng đầu lên nhìn thấy Giang Kiều.

Cô gái đeo cặp sách, vẫn đang mặc áo đồng phục xanh trắng, trong tay còn cầm một cuốn sách, trông chẳng ăn khớp gì với khung cảnh xung quanh.

Hứa Tứ đi đến trước mặt cô, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Giang Kiều, chẳng hiểu sao lại cười: “Lần này không sợ nữa à?”

“Sợ.” Giang Kiều nhìn khuôn mặt hung dữ của anh, cô nuốt nước miếng.

Hứa Tứ đưa điện thoại cho cô: “Đợi.”

Giang Kiều ngơ ngác đứng tại chỗ, tay cô cầm điện thoại của anh, nhìn thấy anh lại quay ra kia.

Hứa Tứ cầm theo cây gậy, đập cho tên đầu vàng kia một trận.

Giang Kiều sợ đến mức nhắm chặt mắt lại.

“Cút.”

Cơn đau trong tưởng tượng không xuất hiện, tên đầu vàng kia bò dậy chạy trối chết.

Hứa Tứ đi đến trước mặt Giang Kiều, nhìn thấy cô thực sự nghe lời đứng ở đó cầm điện thoại cho anh.

Thấy anh đi đến, Giang Kiều đưa điện thoại cho anh: “Điện thoại của cậu.”

Cô nhìn vết thương trên cổ Hứa Tứ một lúc, lên tiếng: “Cổ cậu chảy máu rồi.”

Hứa Tứ chẳng thèm để ý lau bỏ, giọng điệu chẳng quan tâm: “Tôi biết.”

Dương Thế Côn nhìn hai người, cảm thấy CP mình chèo lại quay lại rồi.

“Muộn thế này rồi, đừng đi một mình.”

Giang Kiều “ừ” một tiếng, sau đó lại nói: “Tớ biết rồi, tớ đi trước đây.”

Hứa Tứ đi theo cô: “Đưa cậu đi một đoạn, đằng nào cũng tiện đường.”

“Cảm ơn.”

Dương Thế Côn nhìn Giang Kiều, sau lại nhìn Hứa Tứ: “Anh Tứ, vậy bọn em đi trước đây.”

“Ừ.”

Giang Kiều nhìn thấy cửa siêu thị còn mở, cô nói với người bên cạnh: “Tớ đi mua đồ đã.”

Hứa Tứ đáp: “Ừ.”

Lúc Giang Kiều cầm băng cá nhân chuẩn bị ra tính tiền, cô nhìn thấy Hứa Tứ bước vào. Anh lấy một hộp sữa trên giá, hỏi chủ quán: “Hết bao tiền vậy?”

“Tám đồng.”

Hứa Tứ trả tiền xong, anh nhận lấy băng cá nhân trong tay cô, sau đó đặt hộp sữa vào tay cô.

Giang Kiều ngơ ngẩn nhìn hộp sữa trong tay mình, cô thấy anh xé mở băng cá nhân dán lên trên cổ, dán rất tùy tiện.

“Add WeChat đi, bạn học nhỏ.”

“A?”