Chương 26: Ngoan Quá Vậy?

Edit: Giản Sương

Giang Kiều không biết bóng rổ chơi như thế nào, vậy là cô được La Tinh kéo qua đó xem. Trong miệng cô vẫn đang ngậm một cây kẹo, nhìn nhóm nam sinh đang chơi bóng rổ trên sân.

“Kiều Kiều, cậu mau nhìn Hứa Tứ đi, đẹp trai quá đi mất!” La Tinh kéo cánh tay Giang Kiều.

Bình thường Hứa Tứ có hơi hung dữ, nhìn qua như kiểu người sống chớ lại gần.

Nhưng mà không thể thừa nhận rằng Hứa Tứ thật sự rất đẹp trai, còn có cả khí chất côn đồ và hoang dã, nhìn qua thì thấy hơi gầy nhưng khi chơi bóng lại có sức bật rất lớn. Lúc trước anh chơi bóng, quần áo bị kéo lên một chút, cô hình như còn nhìn thấy cả cơ bụng.

Giang Kiều lên tiếng, cô nhìn theo hướng ngón tay La Tinh đang chỉ, nhìn thấy Hứa Tứ. Rõ ràng là anh cũng đang mặc đồng phục như thế, nhưng lại có chỗ nào không giống, còn rốt cuộc là không giống chỗ nào thì trong thoáng chốc cô cũng không thể nói được.

Hai người bên cạnh trái công phải thủ, một loạt động tác của Hứa Tứ đi lướt qua hai người, sau đó ném bóng lên.

Quả bóng hạ cánh vào rổ vô cùng chuẩn xác.

Hứa Tứ và đồng đội đập tay, sau đó mỉm cười.

Nữ sinh bên cạnh còn kêu gào hoan hô kịch liệt.

Giang Kiều phản ứng lại, bình thường nhìn Hứa Tứ khá là bất cần đời, lúc nào cũng là cái vẻ ngủ không tỉnh nổi, hóa ra khi chơi bóng rổ lại như thể tỏa ra ánh sáng.

Thiếu niên trên sân bóng rổ được chú ý nhất là điều không thể bàn cãi, cho dù có là khuôn mặt hay là khả năng chơi bóng.

Chẳng hiểu sao Thẩm Mạt lại xuất hiện bên cạnh hai người, trong tay cô ấy là một chai nước, bỗng nhiên để sát vào Giang Kiều: “Kẹo có ngon không?”

Giang Kiều nghiêm túc gật đầu, sau đó lấy một cây kẹo khác ra: “Cậu có ăn không?”

Thẩm Mạt lắc đầu, sau đó mỉm cười: “Tôi không ăn kẹo, cậu có thể giúp tôi một chuyện không?”

“Chuyện gì thế?”

Thẩm Mạt cầm chai nước trong tay, cười nói: “Cậu giúp tôi đưa chai nước này cho Hứa Tứ.”

Giọng nói của Giang Kiều có lẫn sự thắc mắc: “Sao cậu lại không tự đi đưa?”

Trong đầu Thẩm Mạt hồi tưởng lại cảnh mình đưa nước cho Hứa Tứ khi trước, Hứa Tứ còn chẳng nhìn thấy cô ấy, dứt khoát đi lướt qua. Lần duy nhất Hứa Tứ đáp lại cô ấy là bởi vì suýt chút nữa cô ấy đã hắt nước trúng người anh. Hứa Tứ lạnh lùng nói với cô ấy rằng: “Tôi không uống.”

Nhưng mà sau đó cô ấy lại nhận ra, Hứa Tứ không chỉ không nhận nước của cô ấy, mà còn không nhận nước của người khác nữa, vậy nên cô cũng thấy cân bằng tâm lý.

Không nhận nước của người khác là vì Hứa Tứ quá hung dữ, những người muốn đưa nước thì có rất nhiều, nhưng người dám đưa thì không có bao nhiêu, vậy nên việc từ chối cũng chẳng có gì đáng nói, không còn là vấn đề nhận hay không nhận nữa.

Thẩm Mạt quay sang nhìn Giang Kiều, mỉm cười: “Tôi đưa thì cậu ấy sẽ không nhận, cậu thử đưa hộ tôi đi, được không?”

Giang Kiều nhìn chai nước trong tay cô ấy một lúc, cũng không nói gì, mãi sau mới lên tiếng: “Tớ mà đưa thì cậu ấy cũng sẽ không nhận.”

“Hai người ít nhiều cũng là bạn cùng bàn mà, chắc chắn cậu ấy sẽ nhận thôi, có được không?”

Giang Kiều còn đang định nói tuy hai người là bạn cùng bàn nhưng mà vốn không thân đến thế.

“Được không nào? Giúp tôi giúp tôi đi.”

Cuối cùng thì Giang Kiều vẫn đồng ý, cô nhận lấy chai nước trong tay Thẩm Mạt.

Hứa Tứ nhìn bàn tay đang đưa về phía mình, vừa mới định nói không cần, nhưng khi đối diện với đôi mắt hạnh trong veo kia của Giang Kiều, anh hơi ngẩn người một lúc. Bạn cùng bàn ngoan ngoãn kia của anh vậy mà cũng đến xem bóng rổ, đúng là có hơi ngoài dự đoán.

“Cậu cho tôi à?”

Dương Thế Côn nhìn Hứa Tứ, sau đó lại nhìn Giang Kiều, khóe miệng cứ nhếch lên không thôi. Cậu ta cược là anh Tứ chắc chắn sẽ nhận.

Giang Kiều đối diện với khuôn mặt hung dữ của Hứa Tứ, quả thật vẫn hơi sợ. Cô nuốt nước bọt, nắm chặt bình nước trong tay: “Không phải, là Thẩm Mạt bảo tớ đưa nước cho cậu.”

Hứa Tứ đột nhiên cúi đầu, anh khẽ mỉm cười. Bởi vì khoảng cách giữa hai người quá gần, anh còn có thể nhìn lấy lớp lông tơ rất mảnh trên mặt Giang Kiều, làn da của cô nhìn gần còn đẹp hơn, lông mi mảnh dài, trông cực kỳ giống với chiếc bàn chải nhỏ dày. Khi cô nói chuyện hình như còn thoang thoảng mùi kẹo.

Ra là còn thích ăn kẹo.

Bất thình lình áp sát mặt, Giang Kiều hơi giật mình. Thiếu niên vừa mới chơi bóng xong, trên người vẫn còn mồ hôi, giọt mồ hôi chảy dọc xuống yết hầu, chưa đi vào cổ áo.

“Thích chạy vặt cho người khác như vậy à? Bạn học nhỏ.”

Giang Kiều đối diện với tầm mắt của anh, mím môi không nói gì. Hứa Tứ nhìn cô một lúc, sau đó lên tiếng: “Tôi không cần nước của cậu ta, cậu trả lại nước cho cậu ta đi.”

Giang Kiều “ừ” một tiếng, lại nghe thấy anh nói: “Tôi muốn nước mà cậu mua.”

Giang Kiều còn chưa kịp phản ứng lại đã thấy Hứa Tứ ôm bóng đi rồi.

Dương Thế Côn đi sau Hứa Tứ, sau đó lại ngoái đầu nhìn Giang Kiều. Cậu ta không hiểu, tại sao anh Tứ lại không nhận vậy?

Không ai biết Hứa Tứ và Giang Kiều đã nói gì, nhưng mà một người khó ở đột nhiên kề sát Giang Kiều rồi mỉm cười quả thật khiến người khác phải bất ngờ. Giang Kiều trả lại chai nước trong tay cho Thẩm Mạt: “Cậu ấy không lấy.”

Thẩm Mạt nói: “Được rồi, cảm ơn cậu.” Hứa Tứ không nhận cũng nằm trong dự kiến của cô ấy.



Hứa Từ vừa mới từ ngoài trở vào đã nhìn thấy có một chai nước đặt trên bàn mình, còn Giang Kiều thì cúi đầu không biết đang ghi gì đó.

Anh ngồi xuống, cầm lấy chai nước kia, có vẻ như bị chọc cười: “Mua thật đấy à?”

Giang Kiều cảm thấy anh đúng thật là rất kỳ lạ: “Chẳng phải cậu bảo muốn nước tớ mua à?”

Hứa Tứ bị dáng vẻ nghiêm túc của cô chọc cười: “Tôi bảo cậu mua là cậu mua thật à? Ngoan quá vậy?”

Giang Kiều chớp mắt không nói gì, điều này làm Hứa Tứ bất chợt cảm thấy hình như mình đang bắt nạt người ta.

“Nói vậy là để cậu không cần phải đi đưa đồ hộ người khác, vậy nên mới bảo là muốn nước cậu mua, đã hiểu chưa?” Anh cũng không hiểu sao mà mình lại phải giải thích, có lẽ là bởi vì cô khiến anh cảm giác như mình đang bắt nạt cô vậy.

“Tớ hiểu rồi.” Giang Kiều nói xong lại quay đầu làm bài tập.

Hứa Tứ cũng chẳng biết rốt cuộc cô có nghe lọt tai hay không.

Mà cô có nghe hay không thì liên quan gì đến anh?

Hứa Tứ lấy điện thoại ra, sau đó lại mở ứng dụng Anipop vui vẻ.

“Anh Tứ, chơi game à? Chơi Vương Giả năm người đi.” Dương Thế Côn quay đầu nói với Hứa Tứ.

“Không chơi.”

“Rồi anh Tứ.” Dương Thế Côn lẹ mắt nhìn chai nước trên bàn Hứa Tứ.

Vừa nãy bọn họ đi ra ngoài với Hứa Tứ đâu có mua nước đâu nhỉ. Vậy thì chai nước kia… chẳng lẽ là do cô bạn gái nhỏ nào của anh Tứ đưa ư?

Hôm nay anh Tứ còn từ chối nước mà bạn học Giang đưa cho nữa.

CP cậu ta vừa đẩy đã BE rồi ư?

“Giang Kiều.”

Giang Kiều dừng tay đang viết, cô nhìn Hứa Tứ: “Có chuyện gì thế?”

“Nước hôm nay cậu đưa… có phải là Thẩm Mạt ép cậu đi đưa không?”

Giang Kiều lắc đầu, sau đó nói vô cùng nghiêm túc: “Cậu ấy không ép tớ, cậu ấy nói là nếu tự đi đưa thì chắc chắn cậu sẽ không nhận, vậy nên mới nhờ tớ giúp. Tớ định bảo là tớ mà đưa thì chắc chắn cậu cũng không nhận, nhưng mà cậu ấy đã nhờ rồi, thế nên tớ đồng ý.”

Hứa Tứ nhìn cô trả lời vô cùng có nề nếp, rất giống một học sinh tiểu học, bỗng nhiên thấy hơi buồn cười.

Thật là ngoan quá.

Người khác nhờ vả là đồng ý.

Giang Kiều nhìn anh, đột nhiên hỏi: “Cậu không thích Thẩm Mạt à?”

Hứa Tứ “ừ” một tiếng.

Giang Kiều lại nói: “Được rồi.”

Không hiểu sao Hứa Tứ lại nghe ra được chút tiếc nuối từ câu “Được rồi” của cô.