Chương 102: Sao Lại Không Ấm Ức Cho Được?

Edit: Giản Sương

Buổi tối.

Giang Kiều nằm trên giường, cô lấy món quà năm mới mà Hứa Tứ tặng ra, đó là một sợi dây chuyền bạc mảnh, mặt dây là hình một con bướm nhỏ xinh xắn.

Cô nhớ lại lời Hứa Tứ nói, lại cất sợi dây chuyền vào hộp.

Mấy quyển sách kia cũng đã được xếp lại lên giá.

Rõ ràng chỉ còn một chút nữa thôi.

Cô đã gần kéo được anh ra khỏi trạng thái ấy rồi.

Rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa thôi...

...

“Anh Tứ, mấy hôm nay em với bạn Giang học giỏi lo sốt vó luôn ấy, còn chạy đến cả đồn cảnh sát, cảnh sát bảo bọn em cứ về chờ tin đi.”

Nghe thấy tên Giang Kiều, Hứa Tứ khựng lại một giây.

Trước kia, chỉ cần nghe thấy tên cô thôi là anh đã không kìm được mà cảm thấy vui vẻ.

Còn giờ đây, lòng anh lại có hơi chua xót.

Anh trầm giọng nói: “Sau này đừng nhắc đến cô ấy nữa.”

“Hả? Vì sao vậy? Anh Tứ, anh với bạn Giang học giỏi cãi nhau à?”

“Không vì gì cả.”

Hứa Tứ không muốn nói, Dương Thế Côn cũng không hỏi lại.

“Anh Tứ, sao anh lại không ở chỗ cũ nữa?”

“Dọn về nhà rồi.”

Tuy nét mặt Hứa Tứ vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng Dương Thế Côn nhận thấy anh đang không vui.

...

Về đến nhà, Dương Thế Côn vẫn không nhịn được mà nhắn tin cho Giang Kiều.

[Dương Thế Côn: Bạn Giang học giỏi, cậu với anh Tứ thế nào vậy?]

Giang Kiều trả lời lại rất nhanh.

[Giang Kiều: Không có gì đâu, đừng hỏi nữa.]

Dù không biết cụ thể là chuyện gì, nhưng Dương Thế Côn chắc chắn giữa hai người họ có chuyện gì đó.

Đồ Giang Kiều mua cho Hứa Tứ đã được anh đã khóa chặt trong ngăn tủ, dẫu vậy, anh vẫn không yên tâm.

Bởi vì Hứa Hành Vũ là người cái gì cũng dám làm.

Anh mở tủ ra, lấy chiếc khăn quàng cổ màu đỏ ấy ra lần nữa, dụi nhẹ lên mặt.

Còn lấy chiếc đồng hồ ra, anh đeo vào tay, như thể đang nói cho chính mình nghe: “Cô giáo nhỏ đúng là có mắt nhìn.”

Còn cả bộ quần áo cô mua cho Nguyên Nguyên, màu đỏ, rất đẹp, rất rực rỡ.

Anh lại cẩn thận xếp từng thứ một vào, khóa tủ lại lần nữa.

...

Tối ngày 4 tháng 1.

“Alo, Tiểu Linh phải không? Sáng nay mẹ cháu đang nhảy thì đột nhiên ngất xỉu, đã được đưa vào bệnh viện rồi. Không liên lạc được với em trai cháu nên đành phải gọi cho cháu.”

“Cháu đến ngay đây, là bệnh viện nào ạ?”

Người kia đọc tên bệnh viện.

...

“Lái nhanh lên, nhanh nữa đi!” Điền Linh ngồi ghế phụ, liên tục giục Giang Tri Ân tăng tốc.

Giang Kiều ngồi phía sau, cô ngẩn ngơ nhìn về phía trước.

Khi ba người vừa đến nơi, một bác sĩ trông đã ngoài năm mươi tuổi bước ra: “Chị là Tiểu Linh đúng không?”

Điền Linh gật đầu: “Cảm ơn bác sĩ.”

“Không có gì.” Đinh Bang nói xong rồi rời khỏi phòng.

“Chị là gì của bệnh nhân?”

“Con gái.”

Bác sĩ liếc nhìn Điền Linh: “Bà cụ bị nhồi máu não lỗ khuyết, cần sắp xếp phẫu thuật càng sớm càng tốt. Chi phí dự kiến ít nhất mấy trăm nghìn tệ, chị nên bàn bạc với các anh chị em khác trong nhà đi.”

Điền Linh gọi cho Điền Lâm Xương. Một lúc lâu sau bên kia mới bắt máy.

“Mẹ nhập viện rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi hỏi: “Có nghiêm trọng không?”

“Có, cần phải phẫu thuật, ít cũng phải mấy trăm nghìn.” Điền Linh định nói gã ta nên qua thăm, đến lúc đó cứ thay phiên nhau chăm sóc, gã ta không cần chi trả tiền cũng được.

“Bên này sóng yếu, cúp máy đây.”

Dù không bật loa ngoài nhưng giọng nói của Điền Lâm Xương vẫn truyền vào tai tất cả những người có mặt trong phòng bệnh rất rõ ràng.

Bác sĩ liếc nhìn bà già đang nằm trên giường, thầm nghĩ chuyện này coi như xong rồi.

“Chi phí tôi sẽ lo hết, làm ơn hãy dùng thiết bị tốt nhất.”

Bác sĩ nhìn Điền Linh, đáp: “Được.”

...

Ca phẫu thuật rất thành công, nhưng vẫn cần nằm viện theo dõi thêm vài ngày.

Câu đầu tiên sau khi Thôi Thục Mai tỉnh lại là: “Tiểu Xương đâu? Sao Tiểu Xương chưa đến?”

Điền Linh nắm tay bà ta, không biết phải nói sao.

Giang Kiều trần thuật: “Không đến. Vừa nghe bảo chi phí phẫu thuật ít nhất phải mấy trăm nghìn tệ thì cúp máy luôn rồi.”

Thôi Thục Mai ho mấy tiếng, bà ta cầm cốc nước trên bàn ném thẳng vào người Giang Kiều, mắng mỏ: “Con ranh nhà mày nói vớ va vớ vẩn cái gì đấy? Tiểu Xương là do tao nuôi lớn, Tiểu Xương hiếu thảo như vậy, sao lại không đến thăm tao chứ? Mày lừa tao! Chắc chắn là con nhỏ xấu bụng mày lừa tao!”

Giang Kiều bị hắt nước ướt sũng. Cô rút mấy tờ giấy trên bàn ra, im lặng lau nước dính trên người.

Thôi Thục Mai vẫn còn la lối om sòm đòi gặp Tiểu Xương và đứa cháu đích tôn của mình.

...

Trưa ngày 5 tháng 1.

Điền Linh và Giang Tri Ân ra ngoài lấy thuốc.

Giang Kiều đang đút cơm cho Thôi Thục Mai.

Thôi Thục Mai nhìn Giang Kiều thế nào cũng thấy ngứa mắt, cô không thích nói chuyện, cả ngày cứ như một con nhỏ câm.

Giang Kiều đút cơm, bà ta không chịu ăn.

Cô đặt bát cơm sang một bên: “Bà muốn thì tự ăn đi.”

Cô chỉ nhẹ nhàng đặt bát xuống, nhưng trong mắt Thôi Thục Mai lại thành cô mất kiên nhẫn.

Bà ta hất văng bát cơm.

Cơm canh đổ hết lên người Giang Kiều.

Cô đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng bệnh.

Thôi Thục Mai ở đằng sau vẫn cứ sa sả: “Mày quăng bát làm gì? Tao còn chưa chết mà mày đã thế này rồi, đợi tao chết chắc là mày leo lên đầu tao ngồi luôn đúng không? Mày mong tao chết lắm chứ gì!”

Giang Kiều quay lại nhìn bà ta: “Cháu được dạy dỗ tử tế.”

Nhận ra Giang Kiều đang mỉa mai mình, Thôi Thục Mai chửi càng tục tĩu hơn, đủ thứ từ ngữ ô uế phun hết ra ngoài.

Y tá trực ca phải tới nhắc nhở: “Đề nghị giữ yên lặng trong bệnh viện.”

Giang Kiều vừa bước ra thì chạm mặt Điền Linh quay về. Thấy quần áo cô lấm lem, Điền Linh hỏi: “Kiều Kiều, bà ngoại làm đấy à?”

“Vâng.”

Điền Linh không biết nói gì cho phải: “Tính bà ngoại con hơi khó chịu, để con ấm ức rồi. Con về nhà thay quần áo đi, từ giờ không cần đến bệnh viện nữa, ở đây để bố mẹ lo.”

“Vâng.”

Nhìn theo bóng lưng Giang Kiều rời đi, Điền Linh thở dài.

Vừa bước vào phòng bệnh, Thôi Thục Mai đã bắt đầu phàn nàn với Điền Linh: “Con nhỏ đó thái độ gì vậy? Tao nói không ăn là không ăn, nó ném bát làm gì! Tao còn chưa chết mà nó đã đối xử với tao như vậy, còn mỉa tao là loại không có giáo dục. Đứa con gái ngoan mà mày nuôi ra đấy!”

Mấy ngày nay Điền Linh cũng đã mệt mỏi rã rời, bà nói: “Mẹ, mẹ cũng nói ít thôi.”

Câu này vừa dứt, Thôi Thục Mai lại càng tức giận: “Cả mày cũng bảo tao nói ít đi à! Tao già rồi, không còn được như trước nữa, thế là chê tao nói nhiều phải không? Mày để tao gặp Tiểu Xương! Tao muốn gặp Tiểu Xương!”

Giang Tri Ân thấy thật bất lực: “Nó muốn đến thì đã đến lâu rồi. Chi phí điều trị là bọn con lo hết, còn nói là con trai tốt nữa cơ đấy.”

“Con gái tao nuôi thì phải trả tiền thuốc thang cho tao là đúng rồi còn gì! Không thì tao nuôi mày lớn để làm gì? Chắc chắn là Tiểu Xương có việc nên mới chưa đến được, không giống tụi mày lúc nào cũng nghĩ xấu cho người khác!”

Giang Tri Ân biết có nói với bà ta thì cũng vậy, ông không nói nữa.

...

Giang Kiều trở về nhà, má Lưu nhìn vết bẩn trên quần áo cô: “Kiều Kiều, bà ngoại làm à?”

Giang Kiều “vâng” một tiếng.

Má Lưu đỏ mắt: “Con ngoan, con chịu ấm ức rồi.”

Giang Kiều lắc đầu: “Con không ấm ức.”

Má Lưu nhìn cô mà xót xa.

Sao lại không ấm ức cho được?