Edit: Giản SươngNgày 2 tháng 1.
“Bạn Giang học giỏi, cậu có liên lạc được với anh Tứ không?”
“Không.”
“Vậy nếu cậu liên lạc được với anh Tứ thì nhớ nhắn cho tớ biết nhé.”
“Được.”
Giang Kiều nói với anh rằng, cô đã giành được suất tham gia cuộc thi múa ở thành phố A vào ngày 8 tháng 1 tại nhà hát lớn nhất thành phố.
Có thể đây sẽ là lần cuối cùng cô đứng biểu diễn trên sân khấu, cô hy vọng anh sẽ đến.
Nhưng anh lại không hồi âm.
...
Tối đó.
Cả ba người vẫn không liên lạc được với Hứa Tứ.
Giang Kiều, Dương Thế Côn và Hách Minh tìm đến trước cửa nhà Hứa Tứ, nhưng lại phát hiện tầng đó đã bị chặn lại bằng cửa sắt, trên đó còn có một ổ khóa lớn.
Dương Thế Côn cảm thấy kỳ lạ: “Sao lại bị khóa vậy? Chẳng phải anh Tứ vẫn ở đây à?”
Giang Kiều nhìn cửa nhà qua lớp cửa sắt, chiếc đèn l*иg đỏ đã chẳng thấy đâu: “Có lẽ cậu ấy chuyển về rồi, chưa kịp báo cho bọn mình biết.”
Dương Thế Côn vẫn cảm thấy rất lạ: “Sao anh Tứ lại không nói trước với bọn mình chứ?”
Hách Minh suy nghĩ rồi nói: “Chắc là điện thoại hỏng rồi, chưa kịp mua cái mới.”
Ba người đăm đăm nhìn cánh cửa sắt, ai nấy đều khó hiểu.
...
Ngày 3 tháng 1.
Dương Thế Côn sốt ruột đến mức muốn báo cảnh sát.
Giang Kiều và Hách Minh cũng đồng ý.
Ba người cùng đến đồn cảnh sát, nhưng sau khi nghe họ trình bày, cảnh sát chỉ mỉm cười, nói: “Theo như lời các cháu, bạn này sống một mình, có thể là về nhà người thân rồi. Một cậu con trai mười bảy mười tám tuổi sao có thể mất tích ngay tại nhà mình được chứ, các bạn quay về đợi tin nhắn đi nhé.”
Trên đường về, Dương Thế Côn bức xúc: “Mẹ nó, chẳng phải vì không liên lạc được nên bọn mình mới tới đồn cảnh sát à? Vậy mà chú ấy lại tưởng bọn mình đùa!”
Giang Kiều không đáp, chỉ lặng lẽ mở lại phần tin nhắn.
Anh vẫn chưa trả lời.
Vẫn chẳng có hồi âm.
...
Ngày 4 tháng 1.
Giang Kiều vẫn chưa nhận được một chút tin tức nào về Hứa Tứ.
Cuộc trò chuyện giữa cô và Hứa Tứ vẫn dừng lại ở tin nhắn ngày mồng Một Tết, cô hỏi anh rằng sủi cảo có ngon không.
Cô chạm nhẹ vào ảnh đại diện của Hứa Tứ.
Vừa đặt điện thoại xuống, âm thanh thông báo tin nhắn của WeChat vang lên.
Cô mở ra xem, là tin nhắn Hứa Tứ gửi.
[Hứa Tứ: Xin lỗi, điện thoại bị hỏng rồi.]
Cô gõ mấy chữ, sau lại xoá đi, cuối cùng chỉ gửi một tin nhắn.
[Giang Kiều: Tớ có đồ muốn đưa cho cậu.]
Hứa Tứ bên kia trả lời rất nhanh.
[Hứa Tứ: Vừa hay tôi cũng có việc cần tìm cậu.]
Hơn mười phút sau, Hứa Tứ nhắn một tin nữa.
[Hứa Tứ: Tôi ở dưới nhà rồi.]
Giang Kiều đi thang máy xuống, thấy Hứa Tứ đang đứng bên dưới. Anh mặc một bộ đồ đen, quàng khăn kín, chỉ để lộ đôi mắt.
Cô bước đến trước mặt anh: “Sao điện thoại của cậu lại hỏng rồi?”
“Bất cẩn.”
Giang Kiều cảm thấy hôm nay Hứa Tứ có gì đó khác thường, nhưng cụ thể là khác ở đâu thì cô lại không rõ.
Cô đưa tập sách đang cầm cho anh: “Bộ đề kia cậu làm xong rồi, tớ mang bộ mới đến cho cậu.”
Thế nhưng Hứa Tứ lại không nhận.
“Từ giờ không cần phụ đạo nữa.” Giọng nói của thiếu niên có hơi khàn.
Bàn tay cầm sách của Giang Kiều hơi khựng lại, cô ngẩng đầu nhìn Hứa Tứ: “Vì sao vậy?”
“Không vì sao cả, không muốn học nữa.”
“Nhưng điểm số của cậu đang tiến bộ mà, có khi kỳ tới sẽ vào được nhóm trung bình.”
Nghe cô nói vậy, móng tay Hứa Tứ đã ghim sâu vào da thịt. Anh nhìn Giang Kiều, nói từng chữ một: “Đừng quan tâm tôi nữa, Giang Kiều.”
Giang Kiều nhìn vào mắt anh, đôi mắt thiếu niên vốn đã đen sẫm nay lại chẳng có chút cảm xúc gì, thật xa cách quá đỗi.
Hệt như…
Hệt như lần đầu tiên hai người vừa mới gặp nhau vậy.
Anh hiếm khi gọi tên cô, lần này lại gọi đầy đủ cả họ tên.
Giang Kiều muốn hỏi vì sao.
Vì sao cô đã gần kéo anh ra khỏi trạng thái sa đọa kia rồi, anh lại chìm xuống lại?
Cuối cùng cô vẫn hỏi: “Vì sao? Vì sao lại không quan tâm cậu nữa?”
Đối diện với đôi mắt trong veo ấy, Hứa Tứ sợ mình chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi là anh sẽ gục ngã đầu hàng. Anh tránh ánh nhìn của cô: “Xin cậu đấy, đừng hỏi vì sao, từ bỏ tôi đi.”
Cứ để mặc anh mục nát trong cống ngầm đi.
Đừng quan tâm anh nữa.
Cũng đừng hỏi anh vì sao nữa.
Nếu hỏi thêm nữa, anh sẽ muốn kể hết mọi chuyện cho cô.
Anh không thể.
Chính anh còn đang vùng vẫy trong bùn lầy, sao có thể kéo cô xuống cùng chứ?
Cô là ánh trăng mà anh chẳng dám khinh nhờn.
Giang Kiều vẫn ôm tập sách trong lòng, có hơi nặng. Cô im lặng hồi lâu, mấp máy môi: “Được.”
Nhìn Giang Kiều ôm sách rời khỏi, Hứa Tứ cũng quay người bước đi.
Giang Kiều ngoảnh lại, thấy anh bước đi rất nhanh, cô lại tiếp tục đi về phía trước.
Hứa Tứ quay đầu lại nhìn cô, sau đó rời đi.
...
Anh không dám cởi khăn choàng trên cổ ra.
Vết thương trên mặt đã đóng vảy, nhưng vết sẹo dài trên cổ vẫn rất nổi bật.
...
“Điện thoại này còn sửa được không?”
Thấy người nọ lắc đầu, Hứa Tứ lại cất điện thoại vào túi.
Hôm ấy anh đã đến rất nhiều nơi, nhưng nhận lại toàn là những cái lắc đầu.
Hứa Tứ cầm chiếc điện thoại ấy, nhìn thấy một tiệm sửa điện thoại nhỏ trong một con hẻm.
Anh vẫn bước vào.
“Lên nào! Lên nào!”
“Gà quá đi mất!”
Chủ tiệm đang ngồi xổm dưới đất chơi game, thấy có người vào, chú ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua: “Đợi chút, sắp xong ván rồi.”
Hứa Tứ cũng không vội, anh ngồi xuống ghế trong tiệm.
Anh muốn sửa điện thoại cũng chỉ để lấy những bức ảnh chụp Giang Kiều lúc trước.
“Lại thua rồi! Mẹ! Đồng đội đần này!” Chủ tiệm mắng xong thì ném điện thoại của mình lên bàn: “Sửa điện thoại gì?”
Hứa Tứ lấy chiếc điện thoại vỡ nát trong túi ra: “Có sửa được không?”
Chủ tiệm cầm lấy điện thoại, nhìn qua mấy lượt: “Trong máy có gì quan trọng lắm à?”
Hứa Tứ gật đầu.
“Không thành vấn đề, cứ để chú đây.”
“Hết bao nhiêu?”
Chủ tiệm nghe vậy thì bật cười: “Không sửa được thì tất nhiên là không lấy tiền. Cậu định mai quay lại hay tối nay lấy luôn?”
Hứa Tứ hỏi chú ta: “Mất bao lâu thì chú sửa xong?”
“Chừng ba tiếng, cũng có thể sớm hơn không biết chừng.”
“Tôi đợi ở đây.”
Sắc trời dần tối, Hứa Tứ vẫn ngồi trong tiệm, chăm chú nhìn chủ tiệm tháo rời từng linh kiện nhỏ.
Trong tiệm bật điều hòa, không quá lạnh.
Thấy Hứa Tứ chăm chăm nhìn, chủ tiệm chỉ tay về một góc: “Trong thùng kia có mì gói, đói thì chọn đại một vị mà ăn.”
Hứa Tứ lắc đầu: “Tôi không ăn.”
Thêm một tiếng đồng hồ nữa trôi qua, chủ tiệm duỗi người: “Xong rồi, cậu xem trong máy có gì quan trọng thì mau sao lưu lại đi.”
Hứa Tứ nhận điện thoại mà chú ta đưa: “Cảm ơn.”
Anh chuyển hết mấy tấm ảnh và video Dương Thế Côn gửi sang máy mới, sau đó sao lưu thêm một bản.
“Ê này, cậu nhóc, rốt cuộc là trong điện thoại có gì mà đáng để cậu phải ngồi đợi tôi ba bốn tiếng đồng hồ vậy?” Chủ tiệm thấy cậu cúi đầu dán mắt vào màn hình, tò mò hỏi.
Hứa Tứ ngẩng đầu nhìn chú ta, cảm xúc trong đôi mắt có hơi phức tạp: “Một người rất quan trọng, nhưng tôi không dám đến gần.”
“Người nhóc thích à?”
“Ừ.”
“Ôi dào nhóc đẹp trai này, nếu tôi đây mà có cái mặt như cậu thì cô gái nào tôi mà chẳng dám theo đuổi chứ! Sao cậu lại còn tự ti vậy chứ? Với cái mặt này mà cậu chỉ dám thích thầm thôi á?”
Hứa Tứ im lặng một hồi, anh cụp mắt: “Cô ấy xuất sắc lắm, rất ngoan ngoãn, rất xinh đẹp, cũng rất lương thiện.”
Là ánh trăng mà anh không dám chạm vào.