Chương 100: Nào Dám Khinh Nhờn Ánh Trăng

Edit: Giản Sương

Hứa Tứ ngồi ở lề đường, cơ thể lạnh cóng dưới cái giá rét. Anh chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt, duy chỉ có con mèo trong lòng ngực là có chút ấm áp.

Thế nhưng Hứa Hành Vũ lại cứ lựa lúc này gọi điện đến.

“Rốt cuộc thì ông muốn làm gì?”

“Tiểu Tứ, ba khuyên con vẫn cứ nên ngoan ngoãn đi. Con ngoan ngoãn quay về nhà, ba có thể cân nhắc cho rút người đi, sau này con vẫn còn cơ hội quay lại căn nhà đó.”

“…”

“Tiểu Tứ, sự kiên nhẫn của ba có giới hạn, con phải biết rằng nếu ba muốn thì ba có thể phá hủy căn nhà đó rất dễ dàng…”

Ngón tay Hứa Tứ siết chặt đến mức trắng bệch.

Anh cúp máy.

Hứa Tứ đứng dậy, lại bước mấy bước.

Trên đường sá xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại, anh có hơi lạc lõng.

Đôi tay anh đã lạnh cóng.

Hứa Tứ cười, tự giễu chính mình.

……

Khu biệt thự cao cấp thành phố A.

“Cậu chủ, cậu đã về rồi.” Dương Quan thấy vết thương trên người trên mặt Hứa Tứ: “Cậu chủ, sao cậu lại bị thương nhiều như vậy?”

Hứa Tứ ngẩng đầu nhìn chú một cái, không trả lời câu hỏi, chỉ nói: “Ông ta có trong đó không?”

“Cậu chủ nói ông chủ sao? Ông ấy đang ăn cơm với bà chủ và cậu chủ nhỏ.”

Hứa Tứ “ừ” một tiếng rồi đẩy cửa bước vào.

Hứa Hành Vũ đưa thìa đến bên miệng Lương Giới Nhiên, nhìn cậu bé ăn xong: “Nhiên Nhiên ngoan quá.”

“Mẹ ơi, anh về rồi.”

“Tiểu Tứ.”

Hứa Hành Vũ không ngẩng đầu, nói với hai người: “Không cần để ý đến nó.”

Hứa Tứ đi thẳng đến bàn ăn, vô cảm nhìn Hứa Hành Vũ đang cho đứa trẻ không hề có chút quan hệ máu mủ nào với mình ăn: “Rút người của ông đi.”

Hứa Hành Vũ đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn anh: “Con nói chuyện với ba mình như vậy à?”

Hứa Tứ không nói gì, nghe thấy tiếng điện thoại của mình vang lên, anh lấy điện thoại nhìn lướt qua – là Giang Kiều nhắn tin hỏi anh sủi cảo có ngon không.

Anh gõ mấy chữ: Ngon lắm.

“Hứa Tứ, phép tắc của con đâu hết rồi?”

Thấy Hứa Tứ cứ cúi đầu nhìn điện thoại không nói gì, Hứa Hành Vũ giật lấy điện thoại trong tay anh vứt xuống đất.

Hứa Tứ nhìn chiếc điện thoại bị quăng vỡ trên nền nhà, anh cúi xuống nhặt điện thoại của mình lên.

Hứa Hành Vũ không thích dáng vẻ này của anh, ông ta dùng chân đá văng điện thoại ra xa.

Hứa Tứ nhìn điện thoại bị đá văng, anh đứng dậy, nhìn người đàn ông trước mặt, mỉm cười châm chọc.

“Ha.”

Hứa Tứ nhìn người trước mặt, bật cười: “Ba? Phép tắc? Tôi chỉ biết từ ngày bà nội qua đời, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông.”

Hứa Hành Vũ đứng dậy, nhìn những vết thương trên người anh, từng câu từng chữ đâm thẳng vào tim Hứa Tứ: “Mày là con của tao, dù có ghét tao đến đâu đi chăng nữa thì cũng là máu mủ của tao, trong người mày chảy dòng máu của tao. Với cái điểm số nát bét của mày, cả ngày chỉ biết đánh nhau, nếu không có tao thì mày vốn chính là thứ rác rưởi chẳng là cái thá gì.”

Ông ta nói: “Hứa Tứ mày vốn chính là rác rưởi.”

Bàn tay đang nhặt điện thoại của Hứa Tứ hơi khựng lại.

Anh nhét chiếc điện thoại đã vỡ tan thành vào túi. Màn hình điện thoại cắt vào tay anh nhưng anh chẳng để tâm.

Đúng vậy.

Anh là rác rưởi.

Nào dám khinh nhờn ánh trăng.

Vở kịch khôi hài này cũng nên kết thúc rồi.

Anh đã làm phiền cô quá lâu rồi.

Anh chỉ là bùn lầy trong cống ngầm, vốn nên sống cả đời trong bóng tối, cứ thế mục nát thối rữa đi.

Mà cô là sự tồn tại tốt đẹp đến thế…

Vốn dĩ chẳng phải người chung một thế giới với anh.

Nên tỉnh thức khỏi giấc mộng này rồi.

Cũng nên tỉnh lại rồi…

Lương Giới Nhiên chưa từng thấy một Hứa Hành Vũ như vậy, cậu bé hoảng sợ bật khóc.

Hứa Hành Vũ cúi xuống xoa đầu cậu bé, dịu dàng nói: “Nhiên Nhiên đừng khóc, làm con sợ rồi đúng không?”

“Sợ quá hu hu hu...”

Hứa Hành Vũ nhìn Thẩm Dư Thuần, dịu giọng: “Em đưa con lên trên đi.”

Thẩm Dư Thuần do dự nhìn Hứa Tứ, có hơi lưỡng lự: “Nhưng mà…”

“Em cứ đưa con lên trước đi.”

Thẩm Dư Thuần nắm tay Lương Giới Nhiên đi lên tầng, cậu bé vẫn cứ khóc mãi, được bà ta bế trong lòng.

“Nhiên Nhiên không khóc, không khóc nhé.”

Hứa Tứ nhìn hết thảy, cảm thấy thật nhức mắt lại thật mỉa mai.

Thế nên, sao phải sinh ra anh vậy?

Nếu chẳng ai thích anh, chẳng ai cần anh, vậy tại sao còn để anh chào đời?

Tại sao sinh anh ra rồi lại vứt bỏ anh?

Anh vốn chính là một sự thừa thãi.

Sự tồn tại của anh quả là nực cười.

Hứa Hành Vũ nhìn anh: “Tao xem điểm thi cuối kỳ của mày rồi, mày cũng chẳng phải dạng học hành ra gì, có cố mấy cũng không được tích sự gì.”

Hứa Tứ lạnh lùng nhìn ông ta.

“Cứ ngoan ngoãn ở nhà, tao sẽ sắp xếp việc trong công ty cho mày.”

“Tôi không hứng thú với cái công ty rách nát của ông.”

Hứa Hành Vũ nghe vậy thì cười: “Tao cũng không định để mày thừa kế công ty. Tao sẽ để lại cho mày 5% cổ phần công ty, còn lại thì sẽ cho Nhiên Nhiên hết, sau này mày giúp đỡ thằng bé là được.”

Hứa Tứ cảm thấy lời nói của ông ta thật nực cười, nghe xong, anh cười châm chọc: “Tôi không cần cổ phần của ông, với lại, ông có tư cách gì mà bảo tôi lót đường cho người khác?”

“Bằng việc tao có thể san phẳng căn nhà cũ kia bất cứ lúc nào.”

Hứa Tứ nghiến chặt răng, anh nhìn người trước mặt, tay siết chặt phát ra tiếng răng rắc: “Hứa Hành Vũ, ông tự hỏi lương tâm mình xem, ông còn là người không? Trong lòng ông còn tý chữ hiếu nào không?”

“Trước khi qua đời, bà nội vẫn luôn gọi tên ông, cũng chẳng đợi được ông quay về. Mà bà ta đã lấy chồng, sinh con cho người khác, chỉ vì một cơn sốt nhẹ thôi mà ông đã bay sang thành phố để thăm bà ta, bà nội chết còn không nhắm mắt, cứ thế ôm tiếc nuối qua đời.”

Mặt mày Hứa Hành Vũ chẳng hề có chút áy náy gì, chỉ nói: “Không về kịp tao cũng rất tiếc.”

Hứa Tứ thực sự rất muốn mổ tim ông ta ra, xem thử trong đó ngoài Thẩm Dư Thuần thì còn cái gì khác không.

“Sao tôi không thấy ông áy náy chút nào vậy? Đó là căn nhà bà nội để lại cho tôi, ông có tư cách gì mà bước vào? Ông có tư cách gì? Ông lấy cái này ra để uy hϊếp tôi, rốt cuộc ông còn có lương tâm không? Rốt cuộc ông có nghĩ đến bà nội không?”

Hứa Hành Vũ nhìn anh: “Hứa Tứ, đây không phải thái độ mà mày nên dùng để nói chuyện với tao.”

“Bớt nói về thái độ với tôi đi, tôi thấy ông nuôi con của người khác vui vẻ lắm mà. Ha ha ha, ông tốt bụng như vậy sao không nhận nuôi hết trẻ ở trại mồ côi đi, đã sinh ra mà không nuôi được thì sinh tôi ra làm gì? Sao còn để tôi ra đời làm gì? Ông nói cho tôi biết đi!”

Thiếu niên tức giận đến mức nổi cả gân xanh, anh khàn giọng gào lên với gã đàn ông trước mặt, dường như muốn xả hết tất cả những uất ức của mình trong suốt bấy nhiêu năm.

“Đó là con của mẹ mày, cũng chính là con của tao.”

Hứa Tứ tức giận đến mức nổi gân xanh: “Bà ta không phải mẹ tôi.”

Hứa Hành Vũ nghe thấy câu đó liền vung tay tát vào mặt Hứa Tứ, nhưng lại bị Hứa Tứ hất lại.

Hứa Tứ căm phẫn nhìn ông ta.

Hứa Hành Vũ nhìn Hứa Tứ: “Mày cùng lắm cũng chỉ là một thí nghiệm thất bại, không có cô ấy thì mày chẳng là cái thá gì với tao cả. Cho dù trong người mày chảy dòng máu của tao, nhưng với tao, mày chẳng là cái thá gì.”

Hứa Tứ tức giận đến mức run rẩy: “Vậy nên, sao còn phải sinh ra tôi làm gì?”

“Tao đã nói rồi, mày chỉ là một thí nghiệm thất bại.”