Tôi không nhớ rõ mọi chuyện sau đó diễn ra thế nào. Chỉ nhớ có tiếng va chạm, có tiếng đồ vật đổ vỡ, có tiếng tôi khóc nấc phía sau lưng anh. Tôi nắm chặt áo anh, giọng vỡ ra: "Anh ơi. Đừng đánh nữa." …
Tôi không nhớ rõ mọi chuyện sau đó diễn ra thế nào. Chỉ nhớ có tiếng va chạm, có tiếng đồ vật đổ vỡ, có tiếng tôi khóc nấc phía sau lưng anh. Tôi nắm chặt áo anh, giọng vỡ ra: "Anh ơi. Đừng đánh nữa."
Cuối cùng, anh kéo tôi rời khỏi căn phòng đó. Ra khỏi căn nhà đó. Đêm lạnh. Gió thổi mạnh. Tôi run lên, không biết vì sợ hay vì cuối cùng cũng dám thở. Anh khoác áo lên vai tôi, động tác có chút vụng về. Anh cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt đã dịu đi.
Tôi không biết mình lấy đâu ra can đảm, chỉ biết nếu không nói ra lúc này, tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa. Tôi nắm lấy tay áo anh, ngẩng đầu, giọng run rẩy nhưng rõ ràng: "Anh ơi. Em thích anh."
Tôi biết anh nghe thấy. Tôi cũng biết anh đã biết từ lâu. Nhưng anh không ôm tôi. Anh chỉ nhìn tôi rất lâu, rồi nói, giọng bình tĩnh đến tàn nhẫn: "Đó không phải tình yêu. Em chỉ đang dựa dẫm vào anh thôi."
Tôi gật đầu. Tôi nói mình hiểu. Nhưng tim tôi đau đến mức không thở nổi. Đêm đó, tôi không có bánh kem. Không có điều ước. Nhưng tôi biết, từ khoảnh khắc cánh cửa bị phá, cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác. Và người đứng chắn giữa tôi và bóng tối, mang tên Mặc Tư Hàn.
Xem Thêm
Ủng hộ 5,000 Vàng để mua combo truyện Cô Ấy Khiến Tôi Muốn Yêu Đến Phát Điên
Rẻ hơn 47.92% so với đọc từng chương (tiết kiệm 4,600 Vàng)