Chương 9: Đêm dịu dàng

Thứ Bảy. Gió lặng, trời quang đãng và khuôn viên trường vắng tanh vì hầu hết sinh viên đều đã về quê hoặc có kế hoạch riêng. An Dương vẫn ở lại vì một số bài tiểu luận cần hoàn thành, còn Tô Linh – cô nói chỉ muốn có thêm thời gian bên cạnh An Dương.

Chiều muộn, họ cùng nhau đi dạo quanh sân trường. Những bước chân nhẹ tênh như thể xóa đi những hiểu lầm đã qua. Tô Linh im lặng nắm lấy tay An Dương, không nói gì, nhưng sự ấm áp trong cái siết tay đó khiến An Dương muốn buông mọi phòng vệ.

"Tối nay... ở lại với tớ được không?" – Tô Linh hỏi, giọng khẽ như gió lướt.

An Dương nhìn cô một lúc rồi gật đầu. Dù tim đập nhanh hơn bình thường nhưng không hề có cảm giác e dè. Chỉ là mong muốn gần gũi, chạm vào nhau – không bằng lời nói, mà bằng sự dịu dàng đã tích lũy trong suốt bao ngày xa cách.

Căn phòng trọ nhỏ của Tô Linh ấm cúng hơn mọi lần. Cô đã chuẩn bị sẵn bữa tối đơn giản – mì Ý và nước ép. Không phải bữa ăn cầu kỳ, nhưng An Dương thấy tim mình như mềm ra khi nhìn thấy hai chiếc dĩa được bày sẵn cạnh nhau.

Sau bữa tối, họ cùng ngồi trên giường, xem một bộ phim cũ. Cả hai dựa vào nhau, không nói gì nhiều, chỉ là đôi khi Tô Linh khẽ quay sang vuốt tóc An Dương, ánh mắt như muốn ghi nhớ từng đường nét.

"Dương này... nếu sau này có lúc cậu quên tớ, tớ có được phép khiến cậu nhớ lại không?"

An Dương không trả lời ngay. Cô chỉ đặt tay lên má Tô Linh, kéo cô lại gần, để môi họ chạm nhau. Lần này không còn ngập ngừng hay do dự, chỉ có nỗi khát khao được giữ lấy nhau.

Nụ hôn dịu dàng nhưng sâu. Tô Linh kéo An Dương lại sát ngực mình, vòng tay siết chặt hơn. Hơi thở cả hai dần trở nên gấp gáp, bầu không khí như dày đặc bởi những xúc cảm không thể gọi tên.

Chiếc áo len mỏng của An Dương bị Tô Linh nhẹ nhàng kéo lên, làn da chạm vào nhau khiến cô khẽ rùng mình. Tô Linh nhìn cô một cách nghiêm túc:

"Tớ không làm gì nếu cậu không muốn. Tớ chỉ... rất nhớ cậu."

"Tớ cũng vậy." – An Dương thì thầm, chủ động đặt nụ hôn lên hõm cổ Tô Linh, nơi từng khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng lại thật quan trọng.

Đêm ấy, họ không ngủ ngay. Mọi va chạm đều chậm rãi, dịu dàng. Không cuồng nhiệt, không vội vã, chỉ là những cái ôm thật lâu, những cái chạm đầu ngón tay như vẽ lên nhau từng vết thương cũ để rồi cùng xoa dịu.

Tô Linh khẽ đặt môi lên xương quai xanh của An Dương, rồi lên môi cô, rồi lại trở về nơi con tim đang đập dồn dập.

Không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng thở, tiếng vải chạm vào nhau và cả sự im lặng kỳ diệu giữa hai trái tim đang học cách yêu lại – dịu dàng hơn, trọn vẹn hơn.

Gần sáng, khi ánh đèn đường hắt vào khung cửa sổ, An Dương nằm gối đầu trên cánh tay Tô Linh. Cô ngẩng nhìn người con gái đang dịu dàng vuốt tóc mình:

"Tớ sẽ không buông tay nữa, Linh à. Nhưng nếu cậu lại làm tớ tổn thương, tớ sẽ rời đi – và lần đó là mãi mãi."

Tô Linh hôn lên trán cô, mỉm cười:

"Tớ sẽ không để điều đó xảy ra. Không một lần nào nữa."