Thứ Hai, trời đổ mưa rả rích. Cơn mưa đầu tuần làm không khí uể oải, từng giọt tí tách ngoài cửa sổ lớp học càng khiến mọi thứ như chậm lại. An Dương chống cằm nhìn ra ngoài, lòng bất giác nhớ đến buổi chiều có nụ hôn đầu tiên.
Tô Linh hôm ấy cũng khác – ít nói, hay lơ đãng, ánh mắt thì cứ nhìn cô thật lâu như thể sợ rằng chỉ cần rời mắt là sẽ lại bỏ lỡ điều gì đó quan trọng. Nhưng hôm nay, Tô Linh lại tránh ánh mắt cô, ngồi ở bàn học mà trước kia thường chia sẻ cùng nhau, giờ tự dưng ngồi cách ra một dãy.
An Dương không hỏi. Cô đã từng là người đợi, và học được rằng đôi khi im lặng là cách duy nhất để giữ lấy lòng tự trọng.
Giờ nghỉ trưa, An Dương xuống căn-tin một mình. Cô chọn bàn góc trong cùng, lấy tai nghe đeo vào, mở playlist cũ từng nghe cùng Tô Linh. Giai điệu vẫn thế, chỉ là người cạnh bên đã không còn nói: "Cậu nhớ bật lớn chút, để tớ cũng nghe chung."
Một tin nhắn bất ngờ hiện lên từ nhóm bạn lớp: "Hôm qua Tô Linh đi với ai thế? Nhìn thân mật ghê. Không phải người yêu mới đấy chứ?"
Kèm theo là một bức ảnh chụp từ sau lưng – Tô Linh bước ra từ một quán café với một cô gái khác, cả hai đều cười rất tươi. An Dương dừng nhai. Tai cô ù đi một lúc.
Cô gái kia có dáng người cao, mái tóc nhuộm sáng và phong cách hiện đại hơn Tô Linh nhiều. Họ đứng gần nhau quá mức thân thiết. Một tay Tô Linh còn đang đặt lên lưng người đó.
An Dương tắt điện thoại. Cô không muốn đọc tiếp phần bình luận phía dưới. Không muốn biết, nhưng tim lại cứ nhức nhối vì thứ cảm giác lưng chừng đó.
Buổi chiều, khi ra về, An Dương bước thật nhanh, không đợi Tô Linh như mọi lần. Nhưng tiếng bước chân quen thuộc vẫn đuổi theo cô:
"Dương, đợi đã. Tớ có chuyện muốn nói."
Cô dừng lại, quay đầu, cố gắng mỉm cười:
"Không phải cậu còn bận đi với người kia sao? Tớ không muốn làm phiền."
Tô Linh ngẩn người:
"Người kia? À... cậu đang nói đến chị Phương?"
"Tớ không quan tâm cô ấy là ai, Linh. Chỉ là... tớ nghĩ nếu cậu có người mới thì nên nói thẳng với tớ. Tớ không muốn làm vai phụ trong một mối quan hệ mà bản thân còn không biết mình đang đứng ở đâu."
Tô Linh lặng thinh. Một lúc sau cô mới tiến lên, nắm lấy tay An Dương:
"Không có ai cả. Chị ấy là chị gái bạn thân của tớ, đang nhờ tớ viết kịch bản giúp cho một dự án tốt nghiệp. Tớ không kể vì nghĩ đó là chuyện không quan trọng. Nhưng nếu tớ làm cậu hiểu lầm, thì tớ sai thật rồi."
An Dương rút tay ra:
"Đôi khi, một chút mập mờ cũng đủ làm người khác thấy mình không được chọn. Và điều đáng sợ nhất, là không biết mình có quyền gì để ghen."
Họ im lặng suốt đoạn đường về. Mưa tạnh nhưng gió vẫn lạnh.
Tối đó, An Dương mở laptop, viết một đoạn truyện ngắn:
"Nếu có một người khiến trái tim bạn dao động chỉ vì một cái chạm tay, một ánh mắt, thì xin hãy giữ họ thật chặt. Đừng để người ấy phải tự hỏi mình có đang đơn độc trong một thứ gọi là "chờ đợi"."
Cô đăng lên blog, không tag ai, không gửi riêng cho người nào. Nhưng cô biết, Tô Linh sẽ đọc được.
Và đúng như thế. Đêm muộn, một tin nhắn đến từ Tô Linh:
"Tớ xin lỗi. Cậu vẫn là duy nhất trong lòng tớ, Dương à. Đừng rút tay khỏi tớ thêm lần nào nữa, được không?"
An Dương nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Cô không trả lời ngay. Nhưng nước mắt cô khẽ rơi – không phải vì buồn, mà vì lòng nhẹ đi rất nhiều.