Chương 7: Những khoảng lặng ngập nắng

Sau chuyến đi dã ngoại, mọi thứ dường như trở lại quỹ đạo cũ, nhưng giữa An Dương và Tô Linh đã có một vết nứt mảnh, lấp lánh trong nắng như tấm kính bị rạn, đẹp nhưng mong manh.

Tô Linh không còn im lặng như trước. Cô thường nhắn tin cho An Dương, gửi những dòng ngắn ngủi như: "Hôm nay trời nắng. Cậu đã ăn gì chưa?" hay "Có một quán bánh crepe mới mở gần trường, khi nào thử cùng nhau nhé."

An Dương không đáp vội, nhưng cũng không phớt lờ. Cô dần cho Tô Linh một cơ hội – không phải vì quá khứ, mà vì cô muốn xem liệu người kia có đủ dũng cảm bước về phía mình hay không.

Một buổi chiều sau giờ tan học, Tô Linh chủ động rủ An Dương đi dạo quanh hồ nước lớn phía sau trường. Ánh hoàng hôn kéo dài trên mặt hồ, nhuộm cả không gian thành màu cam dịu.

"Cậu có hay viết về những điều mình không dám nói không?" – Tô Linh hỏi, giọng nhẹ như gió.

An Dương khẽ cười:

"Gần như toàn bộ. Trong truyện của tớ, mọi điều yếu đuối đều được hóa thành nhân vật dũng cảm. Có lẽ vì ngoài đời, tớ không đủ can đảm để nói ra."

Tô Linh im lặng, rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy tay An Dương:

"Tớ từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng hóa ra chỉ đang trốn. Giống như hôm ấy – khi thấy ánh mắt của cậu nhìn mình, tớ sợ. Sợ nếu giữ lấy cậu, thì mọi thứ sẽ khác. Tớ không biết phải yêu một người con gái như thế nào. Không biết phải đối mặt với ánh mắt người khác ra sao. Nhưng tớ biết... nếu mất cậu, tớ sẽ hối hận."

An Dương siết nhẹ tay cô:

"Tớ không cần cậu phải chắc chắn điều gì ngay lúc này. Nhưng nếu đã bước đến, xin đừng quay đi lần nữa."

Những ngày sau đó, họ không công khai, cũng không còn là hai người đơn độc. Họ đi cùng nhau về nhà sau giờ học, thỉnh thoảng cùng ôn bài trong thư viện, và nhiều lần hơn trước, Tô Linh gửi An Dương những tấm ảnh ngẫu nhiên – một bông hoa dại ven đường, ánh nắng xuyên qua tán cây, hay chính là ảnh bóng lưng An Dương đang đọc sách.

"Cậu luôn đẹp nhất khi không biết rằng ai đó đang nhìn mình." – Tô Linh viết vậy, đính kèm với một tấm ảnh mờ.

An Dương bật cười. Trong lòng cô, thứ gì đó mềm mại đang dần trở lại.

Cuối tuần, An Dương mời Tô Linh đến nhà chơi. Ba mẹ cô đều đi công tác, căn hộ nhỏ trở nên yên tĩnh lạ thường.

Tô Linh bước vào, ánh mắt khẽ dừng lại nơi kệ sách – nơi có xếp ngay ngắn những quyển tạp chí mà An Dương từng đăng truyện ngắn. Cô kéo ra một tập, lật từng trang, dừng lại ở một đoạn:

"...Chúng ta đã từng lạc nhau giữa một mùa hạ, và rồi gặp lại nhau dưới một tán phượng chưa kịp nở. Người ấy nói: "Nếu có lần sau, đừng im lặng nữa.""

Tô Linh ngước lên:

"Cậu đã viết về tớ?"

An Dương gật nhẹ:

"Tớ không thể không viết. Vì nếu không, mọi cảm xúc trong lòng sẽ nổ tung mất."

Tô Linh tiến đến gần. Khoảng cách giữa họ thu ngắn lại, chỉ còn vài hơi thở. An Dương hơi ngẩng lên, ánh mắt chạm nhau. Không có nhạc nền, không có ánh đèn rực rỡ, chỉ có tim đập – từng nhịp, từng nhịp một, như lời gọi thầm từ bao lâu nay.

Và rồi, Tô Linh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô.

"Cảm ơn vì đã không ghét tớ."

An Dương thì thầm:

"Cảm ơn vì đã quay lại."

Đêm đó, hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa nhỏ, xem một bộ phim cũ. Không ai chú ý đến nội dung, chỉ là mượn thời gian để được ở gần nhau thêm một chút. Khi màn hình hiện dòng chữ kết thúc, Tô Linh tựa đầu vào vai An Dương, mắt lim dim:

"Tớ muốn mỗi mùa hạ sau này, đều có cậu."

An Dương không đáp. Cô chỉ siết nhẹ vai người kia. Và trong tim, cô thầm nghĩ: "Nếu đây là bắt đầu, tớ sẽ không buông tay nữa."