Chương 5: Một người đứng lại

Một tuần kể từ cuộc nói chuyện trong thư viện, An Dương như rơi vào khoảng không vô định. Trường lớp, bài vở, những con chữ trên bảng – tất cả đều nhòe nhoẹt trong mắt cô. Cô vẫn cười, vẫn trò chuyện với bạn bè như không có chuyện gì xảy ra, nhưng chỉ cần một góc hành lang trống, một bàn ghế quen thuộc thiếu bóng người, là lòng cô lại thắt lại.

Tô Linh vẫn xuất hiện ở lớp đều đặn. Vẫn trả bài, ghi chép, nở nụ cười nhẹ với thầy cô. Nhưng tuyệt nhiên, cô không nhìn An Dương. Không một ánh mắt, không một câu chào. Như thể giữa họ chưa từng có gì.

An Dương tự hỏi: "Phải chăng mình đã mơ? Mơ về một mùa hạ không có thật."

---

Tối hôm đó, An Dương đi bộ lang thang sau khi tan học thêm. Gió đêm thổi nhẹ, quán cà phê quen ven đường vẫn sáng đèn. Cô tấp vào, gọi một ly chocolate nóng – món mà trước kia Tô Linh từng chê là "trẻ con quá mức."

Bàn hai người từng ngồi vẫn còn đó. Ghế vẫn nằm lệch về một bên – như thể còn lưu lại dấu vết ai đó từng ngồi nghiêng người, mỉm cười nói chuyện phiếm.

"Đáng lẽ mình đừng rung động. Đáng lẽ... chỉ nên giữ mọi thứ trong lòng thôi." – An Dương lẩm bẩm, mắt rơm rớm nước.

Một tin nhắn bất ngờ đến từ Hạ Vy – cô bạn cùng lớp hay để ý chuyện vặt:

"Tớ thấy Tô Linh đi chung với một chị nào đó trông thân thiết lắm. Nghe đâu là người cũ, vừa từ du học về. Họ còn nắm tay nữa..."

An Dương chết lặng. Tim như bị ai bóp nghẹt. Trong đầu cô, hàng loạt hình ảnh xẹt qua: nụ cười dịu dàng của Tô Linh, bàn tay siết chặt tay cô trên cánh đồng, lời hứa không thành tiếng giữa gió...

Phải chăng... người mà Tô Linh chọn không phải cô?

---

Sáng hôm sau, An Dương đến lớp sớm hơn bình thường. Cô định bụng sẽ hỏi rõ mọi thứ – nếu phải đau, thì cũng phải đau dứt điểm. Nhưng vừa bước vào cửa, cô bắt gặp Tô Linh đang đứng bên cửa sổ lớp, cùng một cô gái lạ mặc váy trắng dài chấm gót.

Họ cười với nhau, ánh mắt Tô Linh sáng lên theo một cách mà An Dương từng nghĩ là dành riêng cho mình.

An Dương không nói gì. Cô quay bước ra khỏi lớp. Một phần trong cô muốn chạy đến chất vấn, muốn khóc lóc, muốn nói ra rằng cô đã đau đến thế nào. Nhưng một phần khác, yếu đuối hơn, chỉ muốn lặng im – vì sợ khi cánh cửa ấy mở ra, cô sẽ không còn gì nữa.

---

Trưa hôm đó, cô trốn tiết, ra công viên nhỏ gần trường. Cơn mưa mùa hạ bất ngờ kéo đến, xối xả. Cô ngồi co ro dưới mái hiên trạm xe buýt, nhìn mưa rơi không dứt.

Một người đàn ông trung niên ngồi cạnh, bỗng lên tiếng:

"Cô bé thất tình à?"

An Dương quay sang, ngạc nhiên:

"Cháu... sao chú biết?"

"Mắt sưng, tay nắm chặt, lại ngồi trong mưa thế này. Không phải thất tình thì là gì?"

Cô bật cười, nước mắt chan lẫn nước mưa:

"Chắc vậy... mà là với con gái."

Người đàn ông không tỏ vẻ ngạc nhiên. Ông chỉ gật đầu:

"Tình cảm là tình cảm. Giống ai không quan trọng. Quan trọng là có dám giữ hay không. Nhưng nếu người kia đã không muốn giữ, thì cháu phải buông. Bám vào một người đang đi về hướng khác chỉ khiến cháu mãi mãi đứng yên thôi."

An Dương im lặng. Trái tim cô lặng lẽ hấp thu từng lời như đất khô gặp nước.

---

Hôm sau, cô đến lớp với đôi mắt đỏ hoe nhưng nụ cười bình thản. Tô Linh có nhìn cô. Lần đầu tiên sau nhiều ngày – một ánh mắt đầy do dự và... tiếc nuối.

Nhưng An Dương chỉ cúi đầu chào nhẹ rồi bước thẳng. Cô không còn mong đợi nữa. Người kia đã chọn quay đi, cô cũng nên học cách bước tiếp.

---

Hôm đó, An Dương nhận được email từ một cuộc thi viết truyện ngắn mà cô đã gửi bài từ lâu. Tác phẩm của cô – viết về một mùa hạ có cô gái tên Linh bước vào đời một người tên Dương – đã được chọn.

Lúc đọc những dòng thư cảm ơn, lòng cô bỗng dịu lại.

"Có lẽ, một vài người sinh ra chỉ để ở lại trong những câu chuyện, chứ không phải trong đời thực."

Cô mỉm cười. Lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài, thật sự mỉm cười.