Chương 4: Giữa hai mùa mưa

Từ sau lần nắm tay dưới gầm bàn hôm ấy, giữa An Dương và Tô Linh có điều gì đó thay đổi – như thể một cánh cửa đã mở ra, chỉ chờ người bên trong bước qua.

Tô Linh không còn dè dặt. Cô chủ động tìm An Dương nhiều hơn, nhắn tin mỗi tối trước khi ngủ, gửi những tấm ảnh ngẫu nhiên chỉ để chia sẻ rằng “trời hôm nay đẹp” hay “ly cà phê này ngon ghê”. Mỗi dòng tin nhắn đều là một nhịp đập nhỏ len vào lòng An Dương.

Một chiều, cả hai đến tiệm sách quen thuộc. Mưa đổ xuống bất chợt như thói quen mùa hạ. Tiệm sách vang lên tiếng mưa gõ lách tách trên mái tôn, trong khi không gian chỉ còn lại hai người và mùi giấy cũ.

Tô Linh cầm một cuốn sách mỏng, lật vài trang rồi cười khẽ:

"Cuốn này có vẻ giống cậu. Ngoài bìa nhẹ nhàng, bên trong thì đầy những câu chữ khiến người ta đọc mãi không chán."

An Dương ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen lay láy ướt nước mưa:

"Cậu đọc tôi rồi à? Đọc đến trang nào rồi?"

Tô Linh ngẩn ra, rồi mỉm cười:

"Mới mở đầu thôi. Nhưng có cảm giác... sẽ đọc đến hết."

---

Tối hôm đó, An Dương ngồi trước gương lâu hơn bình thường. Cô cột tóc, thả tóc, thử son, rồi lại lau đi. Trong lòng chộn rộn khó hiểu. Cô muốn đẹp hơn một chút, chỉ để ngày mai gặp Tô Linh, có thể khiến ánh mắt cô ấy dừng lại lâu hơn một chút.

Lúc gần nửa đêm, Tô Linh nhắn tin:

"Nếu mai trời nắng, mình đi đâu đó nhé. Chỗ có gió, có cây xanh, và không có ai khác."

An Dương đáp lại nhanh chóng:

"Ừ. Chỉ cần có cậu."

---

Hôm sau, trời đúng là nắng. Họ cùng đi đến một đồi cỏ nhỏ ngoài thành phố, nơi ít người lui tới, chỉ có tiếng gió xào xạc và mùi đất dịu mát. Tô Linh đem theo một tấm thảm, trải giữa cỏ xanh. Cô còn chuẩn bị cả sandwich, nước trái cây – như thể một buổi hẹn hò thực sự.

An Dương nằm dài trên cỏ, ngửa mặt lên trời:

"Lâu rồi mới thấy mình yên như thế này. Như thể thế giới ngoài kia tạm thời không tồn tại."

Tô Linh nằm bên cạnh cô, giọng nhẹ như gió:

"Vậy cứ ở đây đi. Mình tạo ra một thế giới nhỏ, chỉ có hai đứa thôi."

An Dương nghiêng người nhìn cô. Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một hơi thở. Cô muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng như bị thít chặt. Rồi Tô Linh cười, quay đi:

"Đừng nhìn nữa. Nhìn thêm chút nữa là tôi không kiềm được đâu."

Tim An Dương lỡ một nhịp. Đôi tai đỏ ửng, cô vùi mặt vào gối cỏ:

"Thế... đừng kiềm."

Tô Linh không đáp. Nhưng bàn tay cô ấy bất giác tìm đến tay An Dương, đan chặt. Giữa cánh đồng mênh mông, không ai nói gì thêm. Nhưng những nhịp tim vang vọng rõ hơn cả ngàn lời nói.

---

Ngày hôm đó, họ đã hôn nhau – một nụ hôn đầu chạm khẽ vào tóc mai, nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để khắc ghi suốt cả mùa hạ.

Và đêm về, An Dương nằm thao thức. Cô không biết tình cảm này rồi sẽ đi về đâu, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình không còn sợ bị tổn thương nữa – miễn là người gây ra nó là Tô Linh.

---

Thế nhưng, đời không phải lúc nào cũng là cánh đồng chỉ có gió và cỏ. Ngày hôm sau, một tin đồn bắt đầu lan trong trường. Rằng An Dương đang "quen" một bạn nữ cùng lớp, rằng họ thường xuyên đi cùng nhau, thậm chí từng... nắm tay trong lớp học.

Lời xì xào bắt đầu nhiều lên. Ánh mắt soi mói xuất hiện trong mỗi hành lang, mỗi ngóc ngách. Có người buông những lời khó nghe. Có người chụp lén ảnh hai người họ ngồi cạnh nhau, rồi đăng lên nhóm lớp.

An Dương lặng lẽ chịu đựng. Nhưng khi thấy Tô Linh bước qua hành lang với vẻ mặt xa cách, không nhìn cô lấy một lần – trái tim cô như vỡ vụn.

Tin đồn ấy đã đến tai Tô Linh. Và thay vì cùng An Dương đối mặt, cô ấy lại chọn im lặng.

---

Một tuần sau, khi cả hai tình cờ gặp lại ở thư viện, An Dương cố giữ bình tĩnh:

"Tại sao cậu không nói gì? Tại sao lại tránh mặt tôi?"

Tô Linh đứng im một lúc lâu rồi đáp:

"Vì tôi sợ."

"Sợ cái gì? Chúng ta có làm gì sai đâu."

Tô Linh cắn môi, giọng nhỏ dần:

"Không phải ai cũng dũng cảm như cậu, An Dương. Tôi... tôi còn mẹ, còn kỳ vọng, còn tương lai. Tôi không biết mình có thể đi xa đến đâu với thứ tình cảm này."

Câu nói đó như nhát kéo lạnh lẽo cắt ngang mọi dịu dàng từng có.

An Dương không nói thêm gì. Cô bước đi, lòng đau như bị xé ra từng mảnh.

Tình yêu, dù chỉ vừa chớm nở, cũng có thể chết yểu nếu một bên chọn lùi bước.