Chương 3: Nhịp đập lỡ làng

Mùa hè bước vào những ngày oi ả nhất, nắng gắt đến nỗi cây phượng già trong sân trường cũng không còn đủ sức bung hoa. Thế nhưng với An Dương, từng ngày trôi qua lại dịu dàng lạ thường, bởi luôn có một hình bóng quen thuộc xuất hiện trong ký ức lẫn hiện tại.

Sau buổi tối hôm đó ở tiệm sách, giữa cô và Tô Linh dường như đã không còn khoảng cách. Họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, thường xuyên cùng nhau ăn sáng, cùng đi học thêm, cùng lặng lẽ chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tô Linh không còn là cô gái xa cách như trước, mà dần dần mở lòng – chỉ với riêng An Dương.

Có hôm, Tô Linh đem theo một cốc trà sữa, đặt trước mặt An Dương mà không nói gì. Cô ngạc nhiên hỏi:

"Gì đây?"

Tô Linh quay mặt đi, giả vờ bình thản:

"Hôm qua tôi thấy cậu chia sẻ trên mạng xã hội là thèm trà sữa."

An Dương cầm lấy ly nước, lòng ấm lên một cách lạ lùng. Cô không ngờ chỉ một dòng status vu vơ lại được người kia ghi nhớ.

---

Dần dần, những lời trêu đùa giữa hai người cũng bắt đầu xuất hiện. Một lần, khi An Dương đưa tay vén tóc, Tô Linh bỗng nhìn cô chăm chú:

"Cậu để tóc dài rất hợp. Nhìn... dịu dàng giống một cô gái khiến người ta dễ rung động."

An Dương đỏ mặt:

"Chỉ giống thôi à? Không phải là người ta thật sự rung động?"

Tô Linh hơi ngẩn ra, rồi cười khẽ:

"Ai biết được."

---

Chiều thứ bảy, trời chuyển giông. Tiết học bù cuối cùng kết thúc sớm hơn dự kiến. Khi cả lớp đã ra về gần hết, An Dương chợt thấy Tô Linh vẫn ngồi nguyên chỗ, ánh mắt hướng về phía cửa sổ.

"Cậu không về à?"

Tô Linh giật mình, lắc đầu:

"Mưa lớn quá, tôi không mang ô."

An Dương bật cười:

"Lại là chiêu cũ à? Hình như mỗi lần trời mưa cậu đều quên mang ô nhỉ."

Tô Linh không đáp, chỉ mỉm cười. Nụ cười dịu dàng ấy khiến tim An Dương như bị bóp nghẹt.

---

Trên đường về, dưới chiếc ô đã cũ sờn của An Dương, hai người lại bước thật gần nhau. Lần này không có sự im lặng. Họ nói về trường đại học tương lai, về những cuốn sách yêu thích, thậm chí cả chuyện... yêu đương.

"Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu ai cho đến khi trưởng thành đủ. Nhưng có lẽ tôi sai."

Tô Linh khẽ nói.

An Dương nhìn sang, nhẹ hỏi:

"Vì sao lại nghĩ vậy?"

"Vì bây giờ, mỗi khi tôi nhìn thấy một người... tim tôi lại đập nhanh đến khó chịu. Và chỉ muốn ở gần người đó."

An Dương không dám hỏi thêm. Cô sợ nếu hỏi "người đó là ai", thì câu trả lời không phải mình.

---

Tối hôm đó, An Dương không tài nào ngủ được. Cô nằm trên giường, lật đi lật lại cuốn sổ nhỏ – nơi cô đã từng viết hàng chục đoạn thơ cho Tô Linh, nhưng chưa từng dám đưa.

Cô muốn viết thêm một đoạn. Rồi viết thật nhanh:

"Trên đời này có hai kiểu mưa: một kiểu làm ướt áo, một kiểu làm ướt tim. Còn cậu... là kiểu thứ ba – mưa khiến tôi không thể trốn chạy."

---

Một tuần sau, mọi thứ đột ngột thay đổi.

Hôm đó là ngày kiểm tra giữa kỳ. Tô Linh xin nghỉ đột xuất. An Dương nhắn tin, gọi điện đều không ai trả lời. Suốt cả ngày, cô bồn chồn không yên.

Buổi chiều, khi vừa rời lớp học thêm, cô tình cờ thấy Tô Linh đứng trước cổng trường. Bên cạnh là một cô gái khác – cao ráo, xinh đẹp và trông rất thân thiết.

Họ đang cười nói. Rồi... Tô Linh đưa tay gạt một sợi tóc vướng trên má cô gái kia. Động tác thân mật ấy, như một nhát dao đâm thẳng vào tim An Dương.

Cô đứng chết lặng. Không đủ can đảm đến gần, cũng không đủ lý trí để quay lưng bỏ đi.

Cả đêm, cô không thể ngủ. Trong đầu chỉ quanh quẩn hình ảnh Tô Linh bên người khác. Những câu nói dịu dàng, ánh mắt chân thành – có phải tất cả chỉ là ảo giác?

---

Sáng hôm sau, Tô Linh đến lớp. An Dương cố giữ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được sự xa cách.

"Cậu không khỏe à?"

"Tôi vẫn bình thường."

Tô Linh hơi nhíu mày:

"Hôm qua tôi có nhắn tin báo cậu là tôi đi gặp chị họ từ xa về... Không thấy cậu trả lời."

An Dương ngẩn người, vội vàng lôi điện thoại kiểm tra. Tin nhắn đúng là có. Nhưng vì cô quá rối trí, đã không để ý.

Tô Linh nhìn cô, dịu giọng:

"Cậu đã hiểu lầm gì sao?"

An Dương mím môi, lắc đầu:

"Không... tôi chỉ... tôi không biết nữa. Tôi sợ mình đang mơ quá nhiều thứ không nên mơ."

Tô Linh im lặng hồi lâu, rồi bất ngờ vươn tay nắm lấy tay An Dương dưới gầm bàn:

"Vậy thì đừng mơ nữa. Để tôi là người khiến nó trở thành thật."

Trái tim An Dương chậm lại một nhịp. Cô không biết đây là lời hứa hay chỉ là một giấc mộng mới. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc ấy, tay cô vẫn nằm gọn trong tay Tô Linh.

Và cô không muốn buông ra.