Chương 2: Chạm khẽ trái tim

Sau buổi che mưa ấy, không ai trong hai người chủ động nhắc lại chuyện đó. Nhưng dường như, có một sợi dây vô hình đã lặng lẽ nối hai người lại với nhau.

An Dương bắt đầu để ý nhiều hơn đến từng hành động nhỏ của Tô Linh: cô ấy thường đến lớp sớm mười phút, luôn mang theo một quyển sách tiếng Anh dày cộm, và đôi khi ngồi thẩn thờ nhìn ra cửa sổ, giống hệt như cô.

Một lần, khi giáo viên giảng bài văn "Tình yêu tuổi học trò" và yêu cầu cả lớp viết một đoạn cảm nhận ngắn, An Dương đã viết ra một đoạn văn mà sau này chính cô cũng không tin mình có thể viết:

"Tôi từng nghĩ tình yêu học trò là một điều quá sớm, quá mong manh, giống như một cơn mưa đầu hạ. Nhưng rồi, tôi gặp một người. Chỉ một lần được nhìn thấy nụ cười lặng lẽ của người ấy trong mưa, tôi đã biết: có những cảm xúc không cần gọi tên, vẫn đủ sức làm rung động cả một mùa hè."

Bài viết được đọc to trước lớp. Lúc An Dương nghe giáo viên đọc lại từng chữ mình viết, cô khẽ liếc nhìn Tô Linh. Cô ấy đang cúi đầu viết gì đó, nhưng... khóe môi hơi cong lên.

Sau tiết học, khi mọi người ra về hết, An Dương là người cuối cùng rời lớp. Cô ngạc nhiên khi thấy trên bàn mình có một mẩu giấy nhỏ:

"Mùa hè đó... nếu tôi là người được nhắc đến, thì cảm ơn cậu."

Không ký tên, nhưng An Dương biết là ai.

---

Từ hôm đó, họ không còn lặng im khi gặp nhau nữa. Tô Linh thỉnh thoảng hỏi mượn vở An Dương, có khi ngồi gần cô hơn một chút, và vào những chiều tan học mưa bất chợt, họ lại cùng đi chung chiếc ô.

Tình bạn ấy không ồn ào, không phô trương. Nhưng với An Dương, nó là một thế giới hoàn toàn mới. Một thế giới có Tô Linh.

Một hôm, trời lại đổ mưa. Sấm sét làm tắt điện cả khu dãy học. Trong ánh sáng mờ mờ của đèn pin điện thoại, An Dương đứng bên cửa sổ, nhìn những giọt nước lăn dài trên kính. Tô Linh đến gần, đứng sát bên cạnh cô.

"Cậu thích mưa vậy à?"

An Dương mỉm cười, không quay đầu lại:

"Vì mưa khiến người ta gần nhau hơn. Giống như hôm đó, nếu không có mưa, chắc tôi chẳng có cớ nói chuyện với cậu."

Tô Linh im lặng. Rồi, bất ngờ, cô nghiêng đầu rất gần, thì thầm:

"Thật ra, hôm đó tôi cũng không mang ô... là cố ý. Vì thấy cậu có mang."

An Dương quay đầu, ánh mắt họ gặp nhau ở khoảng cách gần đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Trái tim cô đập mạnh, l*иg ngực dường như nứt toác.

Khoảnh khắc ấy, dù không có cái chạm nào, nhưng cả thế giới của An Dương như sụp đổ rồi dựng lại, chỉ vì một câu nói ấy.

---

Ngày hôm sau, An Dương mang theo một chiếc kẹp tóc thủy tinh có hình hoa cẩm tú cầu — món quà nhỏ cô đã định tặng mẹ nhưng lại quên mất. Không biết vì sao, cô lại muốn tặng nó cho Tô Linh.

"Cho cậu. Hợp với màu tóc cậu lắm."

Tô Linh cầm chiếc kẹp trên tay, lặng lẽ ngắm nhìn. Một lúc sau, cô mở lời:

"Tối nay cậu có rảnh không? Tôi muốn đưa cậu đến một chỗ."

An Dương gật đầu ngay, không cần suy nghĩ.

---

Buổi tối mùa hè. Hai người đứng trước một tiệm sách cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Chủ tiệm là một ông lão hiền hậu, chào đón họ như đã quen biết từ lâu.

Tô Linh dẫn cô vào một góc yên tĩnh, nơi có những cuốn thơ cũ và ánh đèn vàng dịu.

"Mỗi khi mệt mỏi, tôi thường đến đây. Tôi muốn cậu cũng biết nơi này. Vì... tôi thấy yên bình khi ở cạnh cậu."

An Dương cầm lấy một quyển thơ, mở trang bất kỳ. Trang đầu viết:

"Gặp đúng người vào đúng mùa, chính là định mệnh."

Cô ngẩng đầu, nhìn Tô Linh. Trong đôi mắt sâu thẳm kia, cô thấy rõ ràng một điều: không chỉ riêng mình cô rung động.

---

Họ ngồi bên nhau đến tận khuya, đọc sách, chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất. Khi tiễn nhau ra đến cửa tiệm, Tô Linh cầm ô đứng lặng nhìn cô:

"An Dương... nếu một ngày nào đó tôi bước lùi lại, cậu có bước đến gần tôi hơn không?"

An Dương nghẹn lời. Nhưng sau một lúc, cô cười dịu dàng:

"Chỉ cần cậu quay đầu lại, tôi sẽ luôn ở đó."

Tô Linh khẽ gật đầu. Rồi bất chợt, cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán An Dương — cái chạm dịu dàng như sương, nhưng đủ khiến cả cơ thể cô run lên.

"Chúc ngủ ngon."

Cơn mưa mùa hạ vẫn rơi đều. Nhưng trong lòng An Dương, tất cả đều đang nở hoa.