Chương 10: Khi tình yêu trở lại

Một tuần sau đêm đặc biệt ấy, mọi thứ dường như đã thay đổi. Không còn những ánh mắt dè chừng, không còn sự né tránh hay những im lặng kéo dài giữa hai người. Thay vào đó là ánh nhìn sâu hơn, nụ cười thường trực trên môi, và đặc biệt – những cái chạm nhẹ tưởng chừng vô tình nhưng lại chất chứa cả một trời thương nhớ.

An Dương bắt đầu viết lại. Những trang nhật ký từng bỏ dở nay được lấp đầy bằng mùi hương của nắng chiều, bằng màu áo sơ mi Tô Linh hay mặc, bằng những lời thủ thỉ không tên mỗi lần cùng nhau đi dạo. Những dòng chữ không còn lấp lửng như trước, mà rõ ràng: "Tớ đang yêu – một cách dịu dàng và dũng cảm nhất."

Tô Linh thì trở nên chăm chút hơn, cô đón đưa An Dương mỗi ngày, để lại ghi chú nhỏ trong ngăn bàn, đôi khi chỉ là một tấm giấy gấp nhỏ có hình vẽ mèo kèm dòng chữ: "Hôm nay nhớ ăn trưa đầy đủ. Tớ thương cậu."

Cuối tuần ấy, nhóm bạn thân tổ chức đi cắm trại. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cả nhóm mới tụ họp đầy đủ đến vậy. Không ai trong nhóm thắc mắc về việc An Dương và Tô Linh đi cùng nhau – vì sự thân thiết giữa họ bây giờ không cần giấu nữa. Những cái nắm tay, ánh nhìn khẽ trao hay hành động quan tâm giữa hai người đều được đón nhận một cách tự nhiên.

Buổi tối, khi mọi người đã quây quần quanh lửa trại, hát ca và kể chuyện ma, An Dương và Tô Linh tách ra, tìm một khoảng yên tĩnh gần hồ nước.

"Dương à... Tớ từng nghĩ, nếu yêu cậu thì sẽ mất cậu. Nhưng giờ tớ hiểu, không yêu mới là cách đánh mất nhanh nhất."

An Dương mỉm cười, tựa đầu vào vai cô:

"Tớ cũng từng sợ. Nhưng giờ tớ tin rằng, nếu cả hai đều can đảm, thì không có gì là không thể giữ."

Gió thổi qua làm mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Hai người cứ thế ngồi yên như vậy, không ai muốn phá vỡ sự yên bình ấy.

Vài ngày sau khi trở lại trường, một tin đồn lan nhanh: một giảng viên trong khoa bị tố cáo quấy rối sinh viên. Ban đầu chỉ là tin đồn nhỏ, nhưng sau đó, một nữ sinh đã chính thức gửi đơn lên phòng đào tạo.

Chuyện chẳng liên quan gì đến Tô Linh và An Dương, nhưng rồi, An Dương phát hiện ra nữ sinh ấy chính là đàn em từng nhờ cô giúp sửa bài luận – một cô bé nhút nhát tên Hạ Vy. Cô gái đó vô tình bị giảng viên lợi dụng khi xin hỗ trợ bài nghiên cứu.

An Dương thấy bản thân không thể làm ngơ. Cô tìm đến Tô Linh:

"Tớ muốn giúp Hạ Vy. Cô bé không có ai bên cạnh cả. Nhưng nếu làm vậy, tớ sẽ phải công khai. Sẽ bị lôi vào mọi chuyện. Tớ không biết... liệu mình có nên không."

Tô Linh nắm lấy tay cô, ánh mắt nghiêm túc:

"Nếu cậu cảm thấy đó là điều đúng, tớ sẽ ở bên cạnh cậu. Dù có thế nào. Tớ không để cậu phải đơn độc nữa."

Đó là khoảnh khắc An Dương biết – cô không chỉ đang yêu một người con gái, mà đang yêu đúng người.

Đêm ấy, họ không ngủ ngay. Mọi va chạm đều chậm rãi, dịu dàng. Không cuồng nhiệt, không vội vã, chỉ là những cái ôm thật lâu, những cái chạm đầu ngón tay như vẽ lên nhau từng vết thương cũ để rồi cùng xoa dịu.

Tô Linh khẽ đặt môi lên xương quai xanh của An Dương, rồi lên môi cô, rồi lại trở về nơi con tim đang đập dồn dập.

Không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng thở, tiếng vải chạm vào nhau và cả sự im lặng kỳ diệu giữa hai trái tim đang học cách yêu lại – dịu dàng hơn, trọn vẹn hơn.

Gần sáng, khi ánh đèn đường hắt vào khung cửa sổ, An Dương nằm gối đầu trên cánh tay Tô Linh. Cô ngẩng nhìn người con gái đang dịu dàng vuốt tóc mình:

"Tớ sẽ không buông tay nữa, Linh à. Nhưng nếu cậu lại làm tớ tổn thương, tớ sẽ rời đi – và lần đó là mãi mãi."

Tô Linh hôn lên trán cô, mỉm cười:

"Tớ sẽ không để điều đó xảy ra. Không một lần nào nữa."