Năm đó, An Dương mười bảy tuổi, còn chưa từng nghĩ đến chuyện yêu một ai. Mỗi ngày, cô đều ngồi ở hàng ghế cuối lớp 11 Văn, mơ màng nhìn ra cửa sổ ngập nắng, lòng chỉ nghĩ đến những vần thơ và câu chữ mà mình sẽ viết vào cuốn nhật ký cũ kỹ.
Trường THPT Hoàng Phong đã dần bước vào kỳ học hè. Trong khi mọi người còn đang than thở vì phải học bù, An Dương lại lặng lẽ vui mừng, mừng là vì cô không phải ở nhà một mình, mừng là vì trong lớp học thêm ấy... có một người con gái, người đó là Tô Linh.
Cô bạn chuyển từ lớp chuyên Lý sang lớp Văn theo nguyện vọng gia đình. Nét đẹp lạnh lùng, ánh mắt kiêu ngạo và cách cô ấy luôn ngồi một mình ở dãy bàn đầu khiến cả lớp không ai dám đến gần. Nhưng An Dương lại khác. Có lẽ là do cô viết văn hoặc do cô quá nhạy cảm với mọi cảm xúc vụn vỡ của người khác, nên ngay từ lần đầu tiên thấy Tô Linh, cô đã bị thu hút.
Hôm đó trời mưa, Tô Linh quên mang ô, đứng chờ dưới mái hiên hành lang. An Dương, cầm chiếc dù xanh lam in hình chòm sao, bước đến nhẹ nhàng.
"Cậu có muốn đi về chung không? Nhà tôi cũng hướng đó."
Cuối hè, lớp học thêm tổ chức buổi cắm trại. An Dương và Tô Linh bị phân chung một nhóm. Đêm ấy, trời không mưa, nhưng gió thổi rất mạnh. Trong lều nhỏ chỉ đủ hai người, An Dương lần đầu tiên nghe thấy Tô Linh cười nhẹ. Đó cũng là lần đầu tiên An Dương tâm sự cùng Tô Linh, đó không phải là những câu chuyện hay nhưng nó lại là những câu chuyện về kỷ niệm ngày bé.
"Cậu không sợ tôi sao? Ai cũng bảo tôi khó gần."
An Dương lắc đầu, chậm rãi trả lời.
"Tôi không sợ, thứ tôi sợ là những người chẳng cảm được gì. Cậu... là người có trái tim. Tôi thấy được điều đó."
Tô Linh im lặng thật lâu. Rồi cô quay sang, ánh mắt như có chút xao động.
"Cậu đúng thật là, người viết văn luôn luôn như thế nhỉ?"
Họ nằm sát nhau, hơi thở hòa vào không khí đêm hè. Dù không chạm vào nhau, nhưng giữa họ đã có một thứ gì đó đang nhen nhóm.
An Dương không biết, đó là đêm đầu tiên cô mơ thấy Tô Linh và cũng không biết rằng, giấc mơ đó sẽ thay đổi cả cuộc đời cô về sau.
Tô Linh nhìn cô, ánh mắt đầu tiên mang theo chút bất ngờ. Rồi lặng lẽ gật đầu.
Cả đoạn đường dài, hai người không nói gì. Chỉ có tiếng mưa rơi lách tách và hơi thở nhẹ như sương của người bên cạnh. Khi chia tay, An Dương quay đầu nhìn, thấy Tô Linh đang khẽ chạm tay vào quai dù, như thể lưu luyến một điều gì đó.
Tối đó, nhật ký của An Dương ghi.
"Hôm nay mình che mưa cho một người không quen. Nhưng tim lại đập nhanh đến lạ, có vẻ như tìm mình bắt đầu thích một người rồi."
---
Một tuần sau.
An Dương bị gọi lên bảng phân tích bài thơ "Mùa Hạ Cuối Cùng". Cô lắp bắp đôi chút, vì những ánh mắt xung quanh, nhưng không hiểu sao vẫn muốn nhìn về phía Tô Linh. Có vẻ như, trong chính tim cô đang có hình bóng của ai đó nên mới như thế. Hít một hơi thật sâu, sau đó cô lại đọc tiếp bài thơ.
Sau buổi học, Tô Linh đưa cô một tờ giấy gấp gọn.
"Lần sau đọc bài thơ này, đừng nghĩ đến người đang ngồi hàng đầu. Hãy nghĩ đến bản thân cậu, như thế cậu đọc sẽ hay hơn."
Nét chữ sắc sảo, là loại mực đen.
An Dương ngây người, lần đầu tiên trong đời cảm thấy được ai đó thấu hiểu đến vậy. Cô giữ tờ giấy đó suốt nhiều năm về sau, như một kỷ vật mở đầu cho tất cả.