Chương 2

Phản ứng dị ứng đến rất nhanh, chỉ trong một hoặc hai phút. Tôi không tìm thấy thuốc cũng không tìm thấy điện thoại. Tôi nằm vật ra sàn, cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, toàn thân đau đớn lúc âm ỉ lúc dữ dội dưới tác dụng gây tê của rượu. Tôi nghĩ bây giờ trên người mình chắc nổi rất nhiều mẩn đỏ, nếu có ai lúc này đến thăm tôi chắc sẽ thấy bộ dạng xấu xí nhất của tôi.

Nhưng không còn ai đến nữa rồi.

Giây phút cuối cùng trước khi bất tỉnh, tôi nghĩ: "Hạ Đình, nếu chị không qua khỏi kiếp nạn này, chị sẽ không thích em nữa."

Cảm giác bước qua quỷ môn quan rất kỳ diệu. Tôi không thể phán đoán thời gian đã trôi qua bao lâu. Đến khi tôi tỉnh lại, chỉ cảm thấy mình rất nhẹ, nhẹ đến mức sắp bay lên vậy.

Tôi cũng thực sự bay lên.

Tôi nhìn người đang nằm trên giường bệnh, đeo máy thở, nhắm mắt, cảm thấy hơi quen quen. Phản ứng một lúc mới nhận ra: "Ơ? Đây không phải là mình sao?"

Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, tôi suýt nữa thì nghĩ mình lại chết thêm lần nữa, nhưng mọi thứ trước mắt không hoàn toàn biến mất, hơn nữa vẫn còn âm thanh. Tôi nhận ra đèn trong phòng đã tắt.

Tôi đi theo bác sĩ ra khỏi phòng phẫu thuật, nhìn thấy những người quen thuộc, Hướng Duyệt và Hạ Đình.

Vẻ mặt của họ lo lắng. Bác sĩ tháo khẩu trang trước mặt họ, hơi cúi đầu nói: "Xin lỗi, bệnh nhân được đưa đến quá muộn."

Cả hai cùng lúc sững sờ.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hướng Duyệt khóc. Cô ấy vừa khóc vừa nói: "Bác sĩ, ý bác sĩ là sao vậy?"

Hạ Đình cũng đang khóc: "Không còn cách nào khác sao bác sĩ? Mọi người có thể thử lại không?"

Giọng bác sĩ bình tĩnh: "Xin chia buồn. Bây giờ hai người có thể vào nhìn cô ấy, lát nữa sẽ được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật."

Hướng Duyệt chết lặng tại chỗ, Hạ Đình vẫn đang khóc. Tôi do dự một lúc, bay về phía Hướng Duyệt. Tôi muốn đặt tay lên vai cô ấy, nhưng tay lại xuyên qua vai cô ấy. Tôi rụt tay lại, nói với cô ấy: "Đừng buồn, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình."

Nhưng Hướng Duyệt không nghe thấy.

Tôi đi theo hai người vào phòng phẫu thuật, nhìn thấy không ai dám vén tấm vải trắng trên đầu mình, thở dài nhẹ nhõm: "Mọi người không vén là đúng rồi, bây giờ trông bản thân mình rất đáng sợ."

Khi y tá đến nhắc nhở thời gian sắp hết, nên đưa tôi đi, tôi cuối cùng cũng nghe thấy Hướng Duyệt nói với mình một câu: "Đồ ngu ngốc."

Giọng điệu quen thuộc này, tôi yên tâm rồi. Nếu tôi chết đi, trên đời này còn người nào khiến tôi lưu luyến, thì Hướng Duyệt là người cuối cùng. Còn Hạ Đình...

Tôi đến trước mặt Hạ Đình, mặc dù biết cô ấy không nghe thấy, nhưng vẫn chân thành cảm ơn: "Cảm ơn em đã đến."

Mắt Hạ Đình rất đỏ, trước đây cô ấy chỉ khi nào cực kỳ đau lòng mới như vậy. Tôi nghĩ mình cũng không quá thiệt thòi, dù sao tôi chết rồi Hạ Đình vẫn còn đau lòng.

Đến đám tang của tôi, bố mẹ tôi cuối cùng cũng thông thả đến muộn. Họ xách theo túi lớn túi nhỏ, thở hổn hển. Việc đầu tiên là tìm Hướng Duyệt: "Đồ đạc của Tuyên Đóa đều ở chỗ cô à?"

Hướng Duyệt: "Đồ gì?"

Mẹ tôi, Vương Thi Phân, nghẹn lời: "Thì, quần áo, đồ dùng cá nhân, sổ tiết kiệm, thẻ ngân hàng các thứ..."

Tôi "chậc" một tiếng ở bên cạnh: "Hai người cũng đánh giá cao tôi quá rồi, tôi mà dùng được sổ tiết kiệm á? Trong thẻ ngân hàng của tôi chắc còn dư hai tệ bảy hào, thẻ tín dụng thì còn hạn mức hai nghìn."

Hướng Duyệt đúng là bạn thân tốt của tôi: "Sổ tiết kiệm, thẻ ngân hàng thì không biết, nhưng cậu ấy còn nợ tôi mười lăm nghìn."

Vương Thi Phân cứng đờ mặt, lúc này mới có chút biểu cảm của người đến dự đám tang, lướt qua chủ đề vừa rồi, nói: "Vậy còn căn nhà nó thuê thì sao? Chìa khóa có đưa cho cô không?"

Hướng Duyệt: "Cậu ấy thuê nhà của tôi, tiền thuê nhà tháng này còn chưa trả đâu."

Tôi hận không thể nhảy dựng lên vỗ tay cho cậu ấy: "Hướng Duyệt, cậu giỏi lắm! Nếu tôi không chết, tôi nhất định phải hôn cậu một cái."

Sắc mặt bố mẹ tôi hoàn toàn tối sầm lại, không nói gì nữa.

Toàn bộ đám tang đều do Hướng Duyệt chủ trì lo liệu. Còn có vài người bạn không thân thiết lắm của tôi cũng đến. Hạ Đình cũng đến, thỉnh thoảng muốn giúp đỡ một chút, nhưng Hướng Duyệt cứ như mù mắt điếc tai, hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang chìa ra và câu hỏi "Tôi có thể làm gì được không?" của cô ấy. Hạ Đình tuy lúng túng nhưng cũng không đi.

Bố mẹ tôi sau khi đến thì ngồi ở góc ghế dài nói nhỏ với nhau. Tôi không đến gần nghe, nhưng nhìn sắc mặt của hai người chắc là đang thảo luận một số chủ đề không mấy vui vẻ.

Lễ tang diễn ra bận rộn và ồn ào, đôi khi bị gián đoạn. Hướng Duyệt quay lưng lại, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô ấy nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó trong đại sảnh, như một khúc gỗ buồn bã. Tôi ngây người đứng bên cạnh nhìn cô ấy. Đợi đến khi có người gọi tên cô ấy phía sau, cô ấy lại như con rối gỗ được lên dây cót, bắt đầu hoạt động trở lại.

Gần kết thúc đám tang, một vị khách không mời mà đến xuất hiện. Người này bái lậy vài lần, như thể vừa đến từ một nơi rất xa.

Áo khoác gió của cô ấy dính bụi, tóc cũng hơi rối, vài sợi tóc rơi xuống khiến tôi rất muốn vén lên cho cô ấy.

Hướng Duyệt nhìn thấy cô ấy, ánh mắt hơi ươn ướt. Hai người ôm nhau ngắn ngủi, Hướng Duyệt buông cô ấy ra, nhìn dáng vẻ của cô ấy, nước mắt lưng tròng: "Cậu đến rồi."

Tôi bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoang mang: "Không phải chứ, hai người sao lại thân thiết như vậy? Hai người lén lút liên lạc sau lưng tôi à? Còn nữa, cô ấy đến dự đám tang của tôi sao?"