"?"
"Không, chị ấy không phải đang trêu tớ đấy chứ!"
"..."
Bên tai im lặng hai giây, rồi giọng Đào Phương Nhiên chợt bừng tỉnh: "À phải rồi! Tớ quên chưa nói với cậu, Thẩm Văn Tâm có một người mẹ kế chỉ hơn chị ấy bảy tuổi."
"?"
"Quan hệ hai người tốt lắm."
"…"
"À, thế ra đó đúng là chị ấy và mẹ kế chị ấy."
Thẩm Văn Tâm là người thừa kế tập đoàn trang sức, còn Vân Du Thanh chỉ là họa sĩ, trước đó đương nhiên không có liên hệ gì với chị ấy, hoàn toàn không hiểu về chị ấy.
Nhà họ Đào thì khác, nhà họ Đào cũng có chỗ đứng trong giới thương trường, còn từng có chút giao dịch làm ăn với nhà họ Thẩm, nên ít nhiều cũng hiểu về nhà họ Thẩm, Đào Phương Nhiên đương nhiên cũng biết một ít.
Vân Du Thanh từ từ tiếp nhận thông tin, từ ngỡ ngàng đến chấp nhận sự thật, rồi ngoan ngoãn cầm điện thoại lên gõ chữ cho Thẩm Văn Tâm: [Xin lỗi chị, giúp em xin lỗi "má mình" nhé. [Thôi quên đi, vẫn là đừng để bà cụ biết thì hơn... [Xin lỗi chị nha, em cứ tưởng chị thích con gái huhu...].
Theo sau là một biểu tượng cảm xúc chú sóc nhỏ do cô ấy tự vẽ, co rúm lại một cục, không muốn đối mặt với thế giới.
Đáng thương, siêu đáng thương.
Thẩm Văn Tâm cảm thấy vậy, mỉm cười gửi một câu: [Chị không phải đã nói với em rồi sao, chị độc thân mà?].
Nào ngờ Vân Du Thanh rất có lý lẽ đáp lại: [Đó là ban ngày nói, nhỡ đâu buổi tối chị đã hết độc thân rồi thì sao?].
Thẩm Văn Tâm: [...]
Thẩm Văn Tâm: [Rất cẩn thận.]
Vân Du Thanh: [Đúng không đúng không?]
Vân Du Thanh vừa gửi tin nhắn xong đã vùi mặt vào gối ôm, còn đấm mạnh hai cái vào cái gối.
Đáng ghét!
Chị ấy vẫn chưa trả lời câu hỏi đó!
Rốt cuộc chị ấy có thích con gái không hả trời ơi!
Thẩm Văn Tâm nhìn bốn chữ đó, đột nhiên nhớ lại cảnh Vân Du Thanh ban ngày chắp tay sau lưng, gật đầu lia lịa nói với chị ấy "Cần ạ, cần ạ".
Bốn chữ này chắc cũng có ngữ điệu như vậy. Thẩm Văn Tâm mỉm cười đặt điện thoại xuống. Hơi đáng yêu.
Trên bàn trà trước mặt đặt xuống một bát trái cây đã được cắt sẵn.
Ngước lên, một khuôn mặt tinh tế, xinh đẹp hiện ra trước mắt.
Người phụ nữ dịu dàng nhìn chị hỏi: "Xem gì mà cười tươi thế con?"
Chú Corgi nhỏ lẽo đẽo theo sau người phụ nữ cũng vui vẻ chạy tới dụi chân chị.
Chị cúi xuống ôm chú Corgi nhỏ, xoa xoa rồi cười nói: "Con đang nói chuyện với một người bạn mới quen."
Cận Hàm Sương hỏi: "Ai đấy?"
Thẩm Văn Tâm chỉ vào một bức tường trong phòng khách: "Cô ấy ạ."
Cận Hàm Sương quay đầu nhìn theo. Trên tường phòng khách vừa treo một bức tranh sơn dầu phong cảnh bờ biển mới.
Bức tranh có màu sắc tươi sáng, cách dùng màu táo bạo tự nhiên, nét cọ tinh tế.
Cận Hàm Sương rất thích bức tranh này, đó là quà sinh nhật của bà. "À... hóa ra là cô Vân đây mà."
"Con giúp mẹ nói với cô ấy là cô ấy vẽ rất đẹp, mẹ rất thích."
Thẩm Văn Tâm gật đầu: "Con nói rồi ạ."
Cận Hàm Sương cười tủm tỉm đưa tay xoa đầu con gái.
Bà ngồi xuống bên cạnh chị, trên mặt mang chút tò mò. "Thấy con nói chuyện với cô ấy mà cười, cô Vân chắc là người rất thú vị nhỉ?"