Chương 18

"Không ạ."

"Con có thấy khó xử không?"

Thẩm Văn Tâm suy nghĩ một chút, nhấc cốc nước lên: "Không có gì khó xử cả."

Sự yêu thích của Vân Du Thanh không gây cho cô bất kỳ phiền phức nào.

Nếu Vân Du Thanh khiến cô cảm thấy không thoải mái, cô đã sớm quay lưng rời đi rồi, đâu còn gặp mặt em ấy nhiều lần như vậy.

Cận Hàm Sương trong màn hình chống cằm, nghiêng đầu, dường như đang quan sát cô.

Một lúc sau, mắt Cận Hàm Sương cong lên: "Xem ra hai đứa hợp nhau lắm đấy nhỉ."

"Cũng không tệ ạ."

Thẩm Văn Tâm cười đặt cốc nước xuống.

"Em ấy rất thú vị."

Nói chuyện rất thú vị, cách suy nghĩ cũng rất thú vị, phương thức tự điều chỉnh cảm xúc cũng rất thú vị.

Cả con người em ấy đều rất thú vị.

Cận Hàm Sương cười nói: "Vui là được rồi."

Lại nói: "Cho mẹ nhìn Tiểu Bát nào, nhớ bé cún con của chúng ta rồi."

Cô ấy đi du lịch rồi, nên Tiểu Bát thời gian này do Thẩm Văn Tâm trông coi.

Thẩm Văn Tâm cúi người bế cái cục bông nhỏ đang đi theo chân mình lên, đưa đến trước camera.

Tiểu Bát vừa nhìn thấy Cận Hàm Sương trong điện thoại, lắc đuôi phấn khích chồm lên, còn sủa gâu gâu hai tiếng, như thể đang hỏi mẹ đi đâu rồi.

Cận Hàm Sương cách màn hình an ủi: "Nhớ mẹ à? Tiểu Bát ngoan, mẹ mấy nữa về nhà rồi, mẹ về sẽ mang đồ ăn ngon về cho con."

Cô không quên con gái mình: "Cũng mang cho con nữa."

Thẩm Văn Tâm cười nhẹ một tiếng: "Vâng ạ."

Lúc này, trong màn hình truyền đến giọng một người phụ nữ khác: "Hàm Sương."

Ngay sau đó, một người phụ nữ xinh đẹp tóc búi cao, mặc đồ ngủ, bước vào khung hình video, cúi người hôn nhẹ lêи đỉиɦ đầu Cận Hàm Sương: "Đi tắm được rồi."

Đây chính là Lộ Vân Thư, người được đồn đại không hợp với Thẩm Văn Tâm từ nhỏ.

Cận Hàm Sương mắt mày cong cong, đáp lại dịu dàng: "Được rồi~"

Quay đầu lại nói với Thẩm Văn Tâm: "Mẹ đi tắm trước đây nhé, hai đứa cứ nói chuyện."

Thẩm Văn Tâm gật đầu.

Cận Hàm Sương đi rồi, để lại Lộ Vân Thư và Thẩm Văn Tâm cách màn hình nhìn nhau.

Ồ, còn có cả một con cún con nữa.

Cún con thấy Lộ Vân Thư cũng rất vui, sủa gâu gâu hai tiếng, dùng mũi liên tục ngửi điện thoại của Thẩm Văn Tâm, dường như muốn Lộ Vân Thư đi ra chơi cùng mình.

Lộ Vân Thư cười với cún con, bảo nó ngoan ngoãn, rồi lại nhìn về phía Thẩm Văn Tâm.

Hai kẻ thù truyền kiếp nhìn nhau chằm chằm.

Vài giây sau—

Lộ Vân Thư: "Đang yêu à?"

Thẩm Văn Tâm: "Em thấy có giống không?"

Lộ Vân Thư: "Không giống."

Thẩm Văn Tâm: "Vậy mà em vẫn hỏi thừa?"

Lộ Vân Thư: "Quan tâm em đấy chứ."

Thẩm Văn Tâm cười: "Tôi có phải còn phải cảm ơn Lộ tổng không?"

Lộ Vân Thư thản nhiên đáp: "Không cần quá cảm ơn, đây là việc tôi nên làm."

Thẩm Văn Tâm lườm cô ấy một cái.

Lộ Vân Thư rất tự nhiên bỏ qua cái lườm của cô, bình tĩnh nói: "Không sao đâu."

Thẩm Văn Tâm cầm cốc nước, cụp mắt nhìn màn hình.

Lộ Vân Thư nói: "Con đời này không yêu ai, sống một mình cũng không sao, bất luận con làm quyết định gì, mẹ đều sẽ mãi mãi ủng hộ con."

Vẻ mặt không biểu cảm, nhưng giọng điệu lại cực kỳ từ ái.

Cứ như chân tình, lại cứ như đang "khịa".

Thẩm Văn Tâm: "..."

Thẩm Văn Tâm: "Biến đi."

Cô tắt video đi.

Kẻ thù không đội trời chung lại thành bạn gái của mẹ kế, đúng là không phải chuyện tốt gì mà!

Thu càng sâu, tay Vân Du Thanh cũng bắt đầu lạnh, lạnh đến nỗi gần đây cô lười cả chạm vào cọ vẽ.