Chương 16

"Tôi vừa nãy chỉ đùa chị thôi, tôi là người giỏi đùa nhất đấy, tính tôi vốn thích đùa!"

"Ừm, nhìn ra rồi."

Thẩm Văn Tâm gật đầu một cái.

"Đồ siêu biếи ŧɦái hay ngại ngùng."

Tay vuốt ve cún con của Vân Du Thanh khựng lại một chút, nụ cười trên mặt càng sâu hơn: "Đúng vậy, tôi chính là đồ siêu biếи ŧɦái đấy, tôi còn biết trêu ghẹo chị đẹp nữa cơ!"

Chị đẹp nhẹ nhàng nhướng mày một cái.

Vân Du Thanh cũng học cô nhướng mày, khóe môi cong lên nở nụ cười bất cần: "Nhóc à, dì có hai đồng lẻ, có muốn theo dì không?"

Thẩm Văn Tâm nắm chặt dây dắt chó, hai tay khoanh trước ngực.

Dám trêu ghẹo cô ấy, Vân Du Thanh là người đầu tiên.

Cô hơi hất cằm, vẫn tiếp lời: "Dì đưa tiền ra đây xem nào."

Vân Du Thanh thật sự đưa tay vào túi áo khoác của mình.

Móc móc hai cái.

Móc ra hai đồng xu.

Thẩm Văn Tâm: "?"

Cũng không ngờ tới cô ấy thật sự có thể móc ra hai đồng lẻ từ túi áo.

Vân Du Thanh cũng không ngờ mình còn có hai đồng xu trong túi áo.

Đây chính là ý trời!

Thẩm Văn Tâm nói: "Nói xem nào, dì định dùng hai đồng xu này làm gì cho chị đây?"

Vân Du Thanh: "Dì mời chị... đi xe buýt một chuyến?"

Thẩm Văn Tâm lập tức thấy vui, không nhịn được cười thành tiếng.

Sau khi cười xong, cô đưa tay ra xoa đầu Vân Du Thanh một cái.

"Được rồi, cứ nợ lại đi đã."

Vân Du Thanh lại bị dính Bùa Định Thân rồi.

Cún con trong lòng cô bị Thẩm Văn Tâm bế đi, đặt xuống đất.

Trong tầm mắt, Thẩm Văn Tâm đứng dậy, dắt dây chó, Tiểu Bát đi trước mặt cô, ngửi chỗ này, ngửi chỗ kia, vô cùng hoạt bát.

Vân Du Thanh hoàn hồn lại, đứng dậy đi theo sau.

Thẩm Văn Tâm đang dắt chó đi dạo thì cánh tay trái bỗng nhiên bị ôm lấy.

Cô quay đầu nhìn.

Vân Du Thanh đang dùng hai tay khoác lấy cánh tay cô, mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Được quen chị tôi rất vui.” Vân Du Thanh nói: “còn được làm bạn với chị cũng rất vui."

Thẩm Văn Tâm liếc mắt nhìn cánh tay đang dính chặt vào nhau của họ, thản nhiên thu hồi tầm mắt, chẳng nói gì.

Khoác tay một chút thôi mà, cũng chẳng sao cả.

Trong lòng Vân Du Thanh bắn một tràng pháo hoa nhỏ.

Tốt thật, quan hệ của họ hình như thân thiết hơn một chút rồi!

Dắt chó đi dạo xong, hai người ai về nhà nấy, một người đi về phía đông, một người đi về phía tây.

Vân Du Thanh về nhà thay đồ ngủ, ôm cuốn sổ lên giường gọi điện cho Đào Phương Nhiên.

"Hai người hòa hợp lắm nhỉ."

Đào Phương Nhiên ở đầu dây bên kia cảm thán.

"Mặc dù không thể làm bạn gái, nhưng làm bạn cũng không tệ."

Nghĩ đến Thẩm Văn Tâm, Vân Du Thanh liền không nhịn được cười: "Đúng vậy, làm bạn cũng rất tốt, vẫn hơn là không có gì cả."

Cô cầm lấy bút chì, vô thức vẽ vời trên giấy.

"Nhiên Nhiên, kể cho tớ nghe về chị ấy đi, kể những gì cậu biết ấy."

Thẩm Văn Tâm rất tốt, chuyện về chị ấy, cô muốn biết thêm một chút.

Giọng nói suy tư của Đào Phương Nhiên vọng đến: "Ừm, để tớ nghĩ xem..."

Công ty của gia đình do chị gái Đào Lạc Tri thừa kế, tất cả hoạt động kinh doanh đều do chị ấy phụ trách, cậu ấy không tham gia vì không có chí hướng ở đây.

Không tham gia thì đương nhiên cũng không biết nhiều, những gì biết cũng là nghe được từ trước rồi.

Cậu ấy hiểu biết về nhà họ Thẩm còn không nhiều bằng người mà cậu ấy ghét.

Người đáng ghét...