Chương 14

Vân Du Thanh vuốt đầu chú chó nhỏ thêm vài cái nữa rồi mới đứng dậy.

Ngay sau đó nghe thấy Thẩm Văn Tâm nói một câu:

"Em cắn một cái cho tôi xem nào."

Vân Du Thanh: "?"

Cô ấy ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt hoa đào đầy ý cười của Thẩm Văn Tâm.

Thẩm Văn Tâm còn nhướng mày với cô.

Cố ý đấy, thật xấu tính.

"Cắn thì cắn."

Vân Du Thanh ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu chú chó nhỏ vừa mới làm quen với mình.

Sau đó hôn xối xả lên đầu nó như mưa rào.

Cuối cùng há miệng nhẹ nhàng cắn một cái vào tai nó.

Rồi ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Văn Tâm, hai người nhìn nhau, cô ấy đắc ý nhướng mày.

Thẩm Văn Tâm hỏi: "Đó là mông à?"

Vân Du Thanh: "Không phải."

Vân Du Thanh xấu hổ nói: "Tôi ngại quá, người ta thật ra là một kẻ biếи ŧɦái hay ngại cơ."

Thẩm Văn Tâm: "?"

Thẩm Văn Tâm: "Được rồi."

Vân Du Thanh bây giờ trước mặt chị ấy thật sự không giả vờ nữa.

Trước khi hai bên thành thật về xu hướng tính dục, Vân Du Thanh làm gì nói chuyện phóng khoáng: “biếи ŧɦái" như thế.

Đây mới là Vân Du Thanh thật sự.

Vân Du Thanh vuốt đầu chú chó nhỏ thêm vài cái nữa rồi mới đứng dậy.

Khi đối diện với ánh mắt Thẩm Văn Tâm, cô ấy nghe Thẩm Văn Tâm nói: "Bây giờ em ở trước mặt tôi thoải mái hơn nhiều rồi."

Vân Du Thanh thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy ạ, đằng nào chị cũng không thích tôi, tôi cứ là chính mình thôi mà."

Thẩm Văn Tâm nhíu mày: "Nếu tôi thích em, thì em sẽ không là chính mình nữa à?"

Vân Du Thanh nói: "Cũng sẽ là chính mình, nhưng mà... sẽ giả vờ một chút."

Vì yêu thích, con người học cách ngụy trang, hy vọng mọi thứ mình thể hiện trước mặt đối phương đều là tốt nhất.

Cô ấy cũng vậy.

Thẩm Văn Tâm giãn mày, dắt Tiểu Bát hơi nghiêng người: "Vẫn cứ là chính mình đi."

Vân Du Thanh chỉ cho rằng chị ấy đang từ chối mình.

-- Chị không thích em, nên em cứ thoải mái làm chính mình đi.

Ngay sau đó, cô lại nghe Thẩm Văn Tâm nói: "Hãy để bản thân sống thoải mái hơn một chút, đừng tự nhốt mình vào khuôn khổ nào cả, người thích em, dù em thế nào họ cũng sẽ thích thôi."

Vân Du Thanh nghe vậy thì sững người.

Cô nhìn thấy Thẩm Văn Tâm đứng dưới ánh đèn vàng cam ấm áp, dáng người cao ráo.

Gió đêm thổi qua mái tóc đen của Thẩm Văn Tâm, nhẹ nhàng làm bay góc áo khoác trắng của cô.

Đôi mắt hoa đào ấy ánh nhìn lưu chuyển, có sự nghiêm túc, cũng có sự chân thành.

—Thịch thịch.

Vân Du Thanh bỗng nhiên nghe thấy tiếng tim mình đập trong gió.

Loại tình cảm khó kiểm soát ấy trong khoảnh khắc ập đến dâng trào.

Kỳ lạ thật.

Rõ ràng Thẩm Văn Tâm cũng chẳng nói gì.

Rõ ràng Thẩm Văn Tâm chỉ đứng đó, chỉ là bảo cô thoải mái làm chính mình…

Thẩm Văn Tâm thấy Vân Du Thanh bỗng nhiên đưa hai tay lên che mặt, liền thấy khó hiểu, hỏi: "Sao vậy?"

"Xong rồi..."

Giọng Vân Du Thanh vọng ra từ kẽ tay, hơi buồn bã.

"Hôm nay cũng không cách nào không thích chị được rồi."

Thẩm Văn Tâm: "..."

Rồi, Vân Du Thanh ngẩng phắt đầu lên, tràn đầy chính khí nói: "Thôi kệ đi, tim rung động không cách nào kiểm soát được, thì cứ thích trước đã!"

Thẩm Văn Tâm: "?"

Sao cảm giác cô ấy hơi kiểu buông xuôi luôn rồi nhỉ?

Thẩm Văn Tâm nhắc lại: "Thích tôi sẽ không có kết quả đâu."

Vân Du Thanh rất tỉnh táo nói: "Tôi biết mà."

Thẩm Văn Tâm liền thấy khó hiểu: "Vậy mà em vẫn muốn tiếp tục sao?"

Vân Du Thanh thở dài.