Chương 13

Vân Du Thanh ngồi ở ghế lái thở dài: "Còn biết làm sao nữa, chỉ đành đừng thích chị ấy nữa thôi..."

"Đáng thương thật."

Đào Phương Nhiên trong điện thoại bày tỏ sự xót xa.

"Đợi tao đi lưu diễn xong thì về chơi với mày, lúc đó chúng mình đi ăn đồ ngon."

"Ừm ừm."

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Vân Du Thanh nhìn điện thoại trong tay, lại thở dài một tiếng.

Khó quá, cứ tưởng thật sự có hy vọng ôm được người yêu mới chứ.

Haizz, bỏ xuống thì bỏ xuống vậy, cô ấy giỏi nhất khoản từ bỏ gái thẳng rồi, gái thẳng không có hy vọng, nhưng ít nhất họ vẫn làm bạn được.

Trời đất bao la thiếu gì cỏ lạ, sau này nhất định sẽ có người tốt hơn!

Lấy lại tinh thần, Vân Du Thanh đặt điện thoại sang một bên, lái xe về nhà.

Không có gì làm, về nhà vẽ tranh thôi!

Vân Du Thanh ngồi trong phòng vẽ, cây bút trong tay đặt xuống mặt giấy, để lại màu nâu vàng nhạt.

Trên mặt giấy là một chú Corgi nhỏ.

Vân Du Thanh dừng bút, thân người hơi ngả ra sau, ngắm nghía bức tranh.

Chú Corgi nhỏ trong tranh đang nằm sấp trên đất, đuôi cụp xuống, tai dựng cao, hai chân sau ngắn cũn duỗi thẳng về sau, cả chú chó mong ngóng nhìn về phía cửa, dường như đang chờ đợi ai đó.

Đang đợi Thẩm Văn Tâm.

Thẩm Văn Tâm nói avatar của chị ấy là Tiểu Bát đang đợi chị ấy.

Có một lần chị ấy chơi xong với Tiểu Bát rồi rời đi, Tiểu Bát chạy đến bên cửa cào cào hai cái, không mở được, bèn ngoan ngoãn nằm sấp xuống đợi chị ấy.

Cảnh này vừa vặn bị mẹ kế của chị ấy chụp lại được, cũng trở thành avatar WeChat của chị ấy.

Bây giờ còn trở thành bức tranh của cô Vân Du Thanh.

Vân Du Thanh: "..."

Tự dưng không hiểu sao lại nghĩ đến việc vẽ Tiểu Bát.

Thuận theo tự nhiên là nghĩ đến Thẩm Văn Tâm.

Vân Du Thanh không để tâm lắm.

Nghĩ thì cứ nghĩ thôi, bị từ chối còn chưa đến một ngày, trong lòng chưa buông xuống được cũng bình thường.

Vừa giây trước bị từ chối, giây sau đã hoàn toàn buông bỏ, lòng không vướng bận, làm sao có thể chứ?

Cô ấy đâu phải thánh nhân thanh tâm quả dục.

Cô ấy không chỉ không thanh tâm quả dục, mà còn đặc biệt thẳng thắn, nhấc điện thoại lên, chụp một cái vào bức tranh, gửi thẳng cho Thẩm Văn Tâm.

[Đẹp không nè!

[Tái hiện 1:1 mông chú chó!]

Một lúc sau, Thẩm Văn Tâm trả lời: [Em nhìn chằm chằm mông nó à]

[Vân Du Thanh]: Đúng vậy, em không chỉ nhìn chằm chằm mông nó, em còn vẽ mông nó nữa, lần sau gặp em còn muốn cắn mông nó cơ, siêu biếи ŧɦái chính là em đây!

[Vân Du Thanh]: [Hề hề hề hề.jpg]

[Thẩm Văn Tâm]: ?

[Vân Du Thanh]: [Hề hề hề hề.jpg]

[Thẩm Văn Tâm]: Mấy hôm nữa rảnh rỗi ra ngoài gặp nhau nhé

Vân Du Thanh không "hề hề" nữa.

Tuy không biết vì sao, nhưng mà --

[Được ạ!]

Đối với chuyện gặp mặt Thẩm Văn Tâm, cô ấy vẫn cảm thấy vui mừng và mong chờ.

Một buổi tối ba ngày sau, họ ra ngoài đi dạo.

Đây là lần đầu tiên họ cùng nhau đi dạo.

Nhưng điều khiến Vân Du Thanh không ngờ tới là... Thẩm Văn Tâm lại mang cả Tiểu Bát theo.

Thẩm Văn Tâm dắt Tiểu Bát.

Tiểu Bát đứng trên đất, đeo một chiếc khăn quàng cổ len màu đỏ siêu đáng yêu, đang ngước đầu nhìn Vân Du Thanh, há miệng lè lưỡi, trông thật ngây thơ đáng yêu.

Vân Du Thanh không khách sáo, tại chỗ liền lao vào vuốt ve chú chó.

Tiểu Bát cũng nhiệt tình, vui vẻ hớn hở dụi vào cô ấy, kết bạn mới.