Sau khi uống cà phê xong, hai người đi về phía bãi đậu xe.
Trên đường, Thẩm Văn Tâm hỏi một câu: "Bây giờ em nhìn tôi có phải chỉ dừng lại ở giai đoạn “yêu bằng mắt” không?"
Vân Du Thanh rất thành thật: "Đúng vậy."
Thẩm Văn Tâm đột nhiên cười: "Em nhìn vẻ ngoài của tôi, không nhìn nội tâm tôi à? Nhỡ tôi là người xấu thì sao?"
Chuyện nhất kiến chung tình này đối với chị ấy mà nói, rủi ro thật sự quá lớn.
Nhỡ đâu đối phương là "vàng ngọc bên ngoài, rách nát bên trong" thì sao?
Vẫn là phải quan sát một chút đã, rồi mới cân nhắc có nên thích hay không.
Vân Du Thanh đáp: "Đương nhiên là có nhìn chứ! Kế hoạch của tôi là sau khi nhất kiến chung tình sẽ tìm hiểu sâu hơn về nội tâm chị, nhưng bây giờ kế hoạch có thay đổi rồi..."
Đâu chỉ thay đổi, kế hoạch còn biến mất luôn rồi!
Cô ấy tiếc nuối lắc đầu.
Thẩm Văn Tâm nhìn dáng vẻ tiếc nuối của cô ấy thấy hơi buồn cười, không chỉ cười, còn đưa tay vỗ vỗ vai cô, nói: "Đừng tiếc, mắt nhìn của em tốt đấy, nội tâm tôi cũng đẹp mà."
Vân Du Thanh: "?"
Vân Du Thanh: "Cứu mạng, tự luyến quá trời."
Vẫn là cô ấy: "Càng thích hơn rồi."
Đại mỹ nhân hơi "tưng tửng" một chút, càng "thơm" hơn!
Thẩm Văn Tâm: "?"
Chị ấy không nhịn được chọc một cái lên trán cô: "Không được thích."
Một động tác nhẹ nhàng như thể bùa định thân, Vân Du Thanh bị chọc một cái thì đứng im, ngây ra tại chỗ như bị phạt đứng.
Rất lâu sau, cô ấy đưa tay sờ sờ trán chỗ vừa bị chọc, chỗ đó dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ của Thẩm Văn Tâm.
Khiến người ta rung động.
Thẩm Văn Tâm thấy vậy, khó hiểu: "Sao thế em?"
Vân Du Thanh ôm trán nhìn chị ấy: "..."
Cái người gái thẳng không có ranh giới này...
Cô ấy cố ý trêu chị: "Tiêu rồi, càng thích hơn nữa!"
Thẩm Văn Tâm: "..."
Chị ấy lại một lần nữa đưa tay ra.
Vân Du Thanh cảm nhận rõ ràng đầu ngón tay cái của chị ấy dán lên trán mình, sau đó, xoa mạnh một cái.
Vân Du Thanh mắt trợn tròn, kinh ngạc nhìn người trước mặt.
"Tôi rút lại." Thẩm Văn Tâm nói vậy.
Vân Du Thanh: "...Sao lại còn như thế này nữa!"
Vân Du Thanh: "Trả cho tôi! Trả cho tôi!"
Cô ấy "cướp quyền" chủ động, túm lấy ngón tay Thẩm Văn Tâm, liên tục chọc hai cái lên trán mình, rồi nhẹ nhàng "ném" tay chị ấy trở lại: "Trả cho chị này."
Sự trẻ con đến bất ngờ.
Thẩm Văn Tâm lại không tức giận, ngược lại còn bị chọc cười thành tiếng.
"Trẻ con thật."
"Đi thôi."
"Khoan đã.” Vân Du Thanh gọi chị ấy lại: “Mà nói đi thì nói lại, sao tự nhiên chị lại nghi ngờ xu hướng tính dục của tôi thế nhỉ, tôi nghĩ kỹ lại thì tôi hỏi... chắc cũng không quá thường xuyên mà?"
Chỉ thấy Thẩm Văn Tâm mỉm cười khẽ:
"Bên cạnh tôi có cao nhân."
Vân Du Thanh: "?"
Thẩm Văn Tâm đi rồi.
Một lúc sau, Đào Phương Nhiên gửi tin nhắn đến.
Đào Phương Nhiên hỏi cô ấy: [Tình hình sao rồi?]
Vân Du Thanh trả lời: [Tôi bị lộ rồi.]
Đào Phương Nhiên kinh hãi: [Nhanh thế!]
Vân Du Thanh tiếp tục gõ chữ:
[Hết cách rồi.]
[Bên cạnh chị ấy có Les đại sư.]
Đào Phương Nhiên: [?]
Cái quái gì vậy!
"Gái thẳng trên thế giới này vẫn còn nhiều quá."
Đào Phương Nhiên tiếc nuối.
"Đúng vậy đúng vậy."
Vân Du Thanh càng thêm tiếc nuối.
Đào Phương Nhiên hỏi: "Giờ mày tính làm sao?"