Thẩm Văn Tâm vẫn giữ nguyên tư thế chống tay lên cằm.
Chị ấy hơi híp mắt lại, suy nghĩ theo câu hỏi của Vân Du Thanh, rồi cất lời: "Tôi không hứng thú với đàn ông."
Đốm lửa hy vọng nhỏ bé trong lòng Vân Du Thanh "phụt" một cái bùng cháy lên!
"Còn với phụ nữ..." Thẩm Văn Tâm mỉm cười với Vân Du Thanh: “hình như cũng không hứng thú."
"Phụt.” đốm lửa nhỏ tắt ngúm.
Vân Du Thanh: "..."
Thẩm Văn Tâm thấy cô ấy đột nhiên hít một hơi thật sâu.
"Tôi biết ngay mà."
Vân Du Thanh đỡ trán, cười buồn.
"Yêu phải gái thẳng dễ như hơi thở vậy."
Thẩm Văn Tâm nghe vậy khựng lại, hơi bất ngờ về điều này: "Em thích tôi à?"
-- Quả nhiên bị mẹ kế của chị ấy đoán trúng rồi.
"Đúng vậy." Vân Du Thanh rất thẳng thắn.
"Còn là nhất kiến chung tình đấy!" Thẳng thắn hết cỡ.
Thẩm Văn Tâm á khẩu, một lúc sau mới lên tiếng: "Giờ thì em thẳng thắn ghê nhỉ."
Vân Du Thanh giang hai tay: "Không giả vờ nữa, đằng nào chị cũng chẳng bị tôi dọa chạy mất dép, thành thật chút chẳng phải tốt hơn sao?"
Thẩm Văn Tâm gật đầu, tỏ ý tán thành.
Lại nói: "Chắc em cũng biết câu trả lời của tôi rồi chứ?"
Vân Du Thanh nghe xong, lập tức cảm thấy chán nản.
Trời ơi sao mà tàn nhẫn với cô ấy thế, để cô ấy bị người yêu cũ đá xong còn phải lòng một người gái thẳng!
"Tôi có một ý tưởng táo bạo." Vân Du Thanh đột nhiên nói.
Thẩm Văn Tâm làm động tác ra hiệu "mời nói".
"Chị thử cố gắng thích tôi một chút xem sao."
"Thế thì táo bạo quá đấy."
"Sau này chị cũng đừng hứng thú với đàn ông nữa, đám đàn ông thối tha không xứng với chị đâu."
"Điểm này tôi đồng ý."
"Vậy nên chị xem xét tôi chút đi nhé?"
Thẩm Văn Tâm mỉm cười: "Điểm này cũng không xem xét."
Vừa dịu dàng lại vừa tàn nhẫn.
Vân Du Thanh hai vai xụ xuống, nhăn mũi một cái: "Người phụ nữ tuyệt tình."
May mà cô ấy chưa lún quá sâu, vẫn còn cơ hội quay đầu.
Thẩm Văn Tâm nói: "Em hãy cố gắng đừng thích tôi nữa."
Đưa ra phản hồi (tình cảm) là không thể, chỉ có thể để Vân Du Thanh buông bỏ, dù sao vẫn tốt hơn là để Vân Du Thanh đâm đầu vào tường.
Vân Du Thanh bắt chước chị ấy: "Thế thì đúng là cần cố gắng lắm đây."
Thẩm Văn Tâm mỉm cười nhìn "kẻ học đòi" trước mặt.
"Cần cố gắng cũng phải làm."
"Tôi sẽ cố mà, dù sao cũng không thể cứ mãi thích một người gái thẳng không thích mình được."
Vân Du Thanh ôm mặt, nói chuyện cũng ngày càng thoải mái tự nhiên hơn.
"Nhưng chúng ta vẫn làm bạn được mà, đúng không?"
"Tôi chỉ sợ chị biết tôi thích con gái rồi thì ngay cả bạn cũng không thèm làm với tôi nữa, nên ban đầu mới không nói cho chị biết xu hướng tính dục của mình..."
Cô ấy chống má, mái tóc đen dài xõa trên vai, mượt mà như dòng nước chảy, đôi mắt trong veo vô cùng, vừa tủi thân vừa ngây thơ, lại còn mang theo chút mong đợi nhỏ nhoi dành cho Thẩm Văn Tâm.
Thẩm Văn Tâm nhìn cô ấy, vậy mà không đành lòng từ chối, chỉ khẽ "Ừ" một tiếng.
Vân Du Thanh giả vờ tủi thân: "Nói ít như vàng, lạnh lùng quá đi mất..."
Thẩm Văn Tâm buồn cười nói: "Vẫn có thể làm bạn được -- thế này được chưa?"
Vân Du Thanh lập tức tươi tỉnh: "Được rồi được rồi!"
Thẩm Văn Tâm giữ thể diện cho mình, vui!
Thẩm Văn Tâm dễ gần, vui!
Bọn họ vẫn là bạn, siêu vui!
Vân Du Thanh nghĩ: Bạn gái thì không "vớ" được, nhưng "vớ" được một người bạn cũng tốt!