Chương 10

Vân Du Thanh gật đầu đồng tình: "Đúng thế, chị cũng có thể quan tâm em nhiều hơn, có qua có lại, tình cảm không tan!"

Thẩm Văn Tâm khẽ bật cười. Chị từ từ nghiêng người về phía trước, đưa tay lên chống cằm, ánh mắt dừng lại trên người Vân Du Thanh không hề di chuyển.

"Vậy thì, cô Vân có bạn trai chưa?"

Đến rồi, màn "quan tâm" của chị ấy.

Vân Du Thanh không nghĩ nhiều, thẳng thắn đáp ngay lập tức: "Chưa có ạ.”

Thẩm Văn Tâm hỏi tiếp: "Vậy còn bạn gái thì sao?" Vân Du Thanh còn thẳng thắn hơn: "Cũng chưa có ạ.”

"... Em thích nam hay nữ?" Lời vừa dứt, xung quanh tĩnh lặng.

Tim Vân Du Thanh bỗng chốc như bị ai đó nắm chặt, bóp lấy một cái thật mạnh.

Ánh mắt cô ấy bắt đầu lúng liếng, đầu óc đột nhiên rối như tơ vò, ong ong.

Cô ấy vô thức nhìn về phía Thẩm Văn Tâm.

Nhìn mãi, một tia nghi hoặc đột nhiên trồi lên từ sự hoảng loạn...

Sao Thẩm Văn Tâm lại có thể trực tiếp đến thế nhỉ? Mỗi lần tớ hỏi đều rón rén cẩn thận, sao chị ấy lại thẳng thừng vậy chứ!

Chị ấy là hay không phải vậy?

Rốt cuộc chị ấy có ý gì đây?

Mình có nên trả lời không đây!!!

Thẩm Văn Tâm đã nhìn thấu sự do dự của cô ấy, thong thả rót một ly nước đặt trước mặt cô:

"Thế nào thì nói thế đấy đi, chuyện này không cần giấu tôi."

Vân Du Thanh chớp chớp mắt.

Mặt Thẩm Văn Tâm thật bình tĩnh.

Bình tĩnh như thể đã đoán được, chỉ là chưa thẳng thừng vạch trần cô, và cũng sẽ không vì cô ấy là người đồng tính mà giữ khoảng cách sau khi cô thừa nhận.

Cảm giác của cô ấy... là đúng sao?

"Khoan nói tôi có phải không, giả sử tôi là thế, chị sẽ làm gì?"

Cô ấy lại thăm dò một cách cẩn thận.

"Tôi? Làm gì á?"

Thẩm Văn Tâm như nghe thấy một chuyện cười thú vị, khóe môi nở nụ cười, khó hiểu nhìn cô.

"Người khác thích nam hay nữ, hình như cũng chẳng liên quan đến tôi?"

"Chị sẽ không sợ chạy mất dép à?"

"Trông tôi nhát gan thế sao?"

"Cái này thì không phải..."

"Hay em thấy người đồng tính đáng sợ lắm à?"

"Đâu có đáng sợ!"

"Thế sao em lại nghĩ tôi sẽ bị dọa chạy mất dép?"

"Vì từng gặp rồi mà..."

Vân Du Thanh không nghĩ nhiều, buồn bã trút hết những trải nghiệm không vui đó ra.

"Có người gái thẳng thấy người đồng tính ghê tởm là chạy mất dép rồi... lại còn có người nói với em “giá mà em là con trai thì tốt quá” nữa!"

"Hừm..."

Thẩm Văn Tâm khẽ hít một hơi.

Trong tai Vân Du Thanh nghe như thể hơi có ý ghét bỏ.

Thẩm Văn Tâm lại nói: "Thế giới quan của họ thật hạn hẹp."

Thẩm Văn Tâm lại nói: "Vậy ra em thật sự là người đồng tính."

Vân Du Thanh chợt khựng lại, trong đầu lại ong lên một tiếng.

-- Tiêu rồi, bị lộ rồi!

Cô ấy mím chặt môi, ánh mắt né tránh, rất lâu sau mới lén nhìn người đối diện, quan sát phản ứng của chị ấy.

Thẩm Văn Tâm vẫn giữ nguyên dáng vẻ ấy.

Trên mặt vẫn là nụ cười nhẹ, bình tĩnh điềm đạm, không có chút thay đổi.

Chuyện này, trong mắt chị ấy, dường như thật sự chẳng phải là chuyện gì to tát cả.

Mọi chuyện đã đến nước này, giấu cũng vô ích.

Vân Du Thanh lập tức ưỡn thẳng lưng, thẳng thắn nói: "Đúng vậy, tôi là người đồng tính."

Thẩm Văn Tâm cười khẽ một tiếng.

Chỉ là cười một cái.

Thấy chị ấy không hề tỏ ra thái độ phản cảm như mình tưởng tượng, Vân Du Thanh mạnh dạn hơn một chút, ngẩng cằm về phía chị: "Còn chị thì sao? Lần này có thể trả lời thẳng thắn cho tôi được chưa?"