Chương 9

Bãi đỗ xe.

An Tử Quy dừng lại trước một chiếc xe Toyota màu đen, nhấn nút mở khóa.

Hạ Thao cau mày: “Xe của ai thế?” Chiếc xe đời cũ, trông tình trạng chẳng ra sao.

“Thuê đấy.” Cửa xe mở ra, An Tử Quy vẫn chưa vội lên xe.

“Thỏa thuận ly hôn mà Cốc San tìm thấy là tôi cố tình để lại ở công ty.” Cô quay sang nhìn Hạ Thao: “Bản thỏa thuận mà chúng ta sẽ dùng để ly hôn thật sự, hoàn toàn không đề cập đến cổ phần công ty.”

Cô im lặng một giây, như muốn ho nhưng cố nén lại.

“Tình hình tài chính của An Tâm Cố Vấn không mấy khả quan, em đã nhờ luật sư viết sẵn bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm cho anh. Sau khi ly hôn, nếu An Tâm Cố Vấn có phát sinh nợ nần, sẽ không liên quan gì đến anh.” Câu nói tuôn ra rất nhanh, vừa dứt lời, cô vẫn không nhịn được mà khẽ ho một tiếng.

“Em định đứng đây nói hết à?” Hạ Thao đưa tay giật lấy chìa khóa xe mà cô vẫn nắm chặt trong tay, bước lên ngồi vào ghế lái trước, rồi đưa tay mở cửa ghế phụ: “Lên xe đi.”

Hoàn toàn đổi vị trí chủ động. Vừa lên xe là khởi động ngay, điều chỉnh hệ thống sưởi ấm đến mức tối đa.

An Tử Quy do dự rồi cũng lên xe: “Em còn việc khác phải làm.”

Hạ Thao im lặng nhìn cô một lúc, hỏi: “Trên xe có nước không?”

An Tử Quy: “...”

“Đợi anh chút.” Hạ Thao xuống xe, nhưng trước khi đi vẫn không yên tâm quay lại dặn thêm một câu: “Đừng lái xe bỏ đi.”

An Tử Quy: “...”

Dĩ nhiên cô không trẻ con đến mức đó, chỉ là việc cô sắp làm có lẽ còn khiến Hạ Thao cảm thấy thà cô cứ lái xe bỏ đi cho rồi.

An Tử Quy cúi đầu.

Cô không ngờ Cốc San lại ngốc đến mức ấy, đem mọi chuyện kể hết cho Hạ Thao nghe. Dù là với ai, chuyện này đều không có lợi.

Không để Hạ Thao dính vào chuyện đó là ranh giới cuối cùng mà cô tự đặt ra.

Lúc này, khi anh vẫn còn đang rối như mớ bòng bong, cô phải tìm cách khiến anh ly hôn càng sớm càng tốt, thì mới có thể yên tâm làm những việc sau này.

“Cho em.” Hạ Thao quay lại rất nhanh, hơi thở dồn dập, tay cầm một chai nước.

Là chai nước luôn có sẵn ở cốp sau chiếc Jeep cũ của anh, mỗi lần anh không ở Tân Thành, cô đều giúp anh bảo dưỡng xe, tiện tay thay toàn bộ nước uống trong xe bằng những chai mới hạn sử dụng.

Cô thích uống loại nước này.

Anh hay cười cô cầu kỳ.

“Đi đâu?” Người chưa từng cầu kỳ như anh vừa thắt dây an toàn vừa hỏi.

An Tử Quy đặt chai nước xuống, cũng thắt dây an toàn.

“Khách sạn Tân Thành.” Giọng cô nghe không chút cảm xúc: “Đi cửa sau, cửa trước có thể có phóng viên.”

Hạ Thao cầm điện thoại tìm đường, tiện tay lấy chiếc chăn lông từ ghế sau đưa cho An Tử Quy loại chăn mà cô hay dùng.

An Tử Quy cầm lấy rồi đặt xuống ghế sau.

Cô khát nước, có thể do nhiễm lạnh nên ho nhẹ, dù đang ngồi trong xe có sưởi vẫn thấy lạnh.

Những điều này người khác không nhận ra được, ngay cả Cốc San trợ lý nổi tiếng chu đáo cũng không thể phát hiện.

Chỉ có Hạ Thao luôn nhận ra.

Vì chỉ có anh là thật lòng quan tâm.

Nhưng cô...

Không thể để bản thân tiếp tục quan tâm nữa rồi.

“Tuần sau em sẽ bay qua Hồng Kông, ở lại khoảng hai tuần.” Cô không uống nước, không đắp chăn, chỉ chờ xe đủ ấm rồi mới mở miệng.

Hạ Thao khẽ “ừm” một tiếng, ngoài cổng đồn cảnh sát có vài phóng viên đang canh. An Tử Quy cúi người thấp xuống, Hạ Thao đưa tay che chắn đầu cô khỏi tầm nhìn bên ngoài.

Còn vì sao cô lại sợ bị chụp ảnh, anh không hỏi một câu.

Bàn tay che trên đầu cô sau một lúc đã mang theo hơi ấm, thứ hơi ấm khác với gió sưởi trong xe, ấm đến thấu xương.

“Vậy nên tốt nhất là làm xong thủ tục ly hôn trước khi em đi Hồng Kông.” Rời khỏi tầm theo dõi của cánh phóng viên, An Tử Quy ngẩng đầu chỉnh lại tóc, che đi nét nhăn mặt vừa rồi.

Hạ Thao cũng thu tay về, ngón tay khẽ miết lòng bàn tay trước khi đặt lên vô lăng.

“Anh không vội.” Anh đáp, giọng rất tự nhiên.

An Tử Quy nhìn ra ngoài cửa xe: “Em thì vội.”

Không khí trong xe như đông cứng lại.

An Tử Quy đợi một lúc, không thấy Hạ Thao phản ứng gì.

Anh như đang hoàn toàn tập trung vào việc lái xe, dường như chẳng nghe thấy những gì cô vừa nói.

“Những chuyện Cốc San nói với anh, anh không cần để tâm.” Cô buộc mình tiếp tục nói: “Chỉ là công việc thôi, cô ta hết cách rồi nên mới muốn lôi anh vào, cứ mặc kệ là được.”

Cô đã đoán trước Cốc San sẽ tìm mọi cách ngăn cô ly hôn, nhưng không ngờ cô ta lại hấp tấp đến vậy, trực tiếp tìm đến Hạ Thao để liên minh.

Quá ngu ngốc, còn liên lụy đến cô.

Từ hôm nay, cô buộc phải đối mặt với điều mà mình luôn muốn tránh né nhất, phải vạch trần mặt xấu nhất của bản thân trước mặt Hạ Thao, đẩy anh đi.

Một cuộc ly hôn tử tế, giờ xem ra quá khó.

“Tại sao lại cố tình để Cốc San thấy bản thỏa thuận ly hôn giả?” Hạ Thao hỏi.

Cuối cùng cũng vào đúng quỹ đạo mà cô dự tính.

“Để trì hoãn đại hội cổ đông.”

“Chỉ khi trì hoãn được đại hội cổ đông, em mới có thời gian tìm đối tác tái cơ cấu công ty.” Đường phố về đêm tĩnh lặng, bóng đèn đổ sáng trên khuôn mặt nghiêng của cô: “Em muốn nhanh chóng kết thúc An Tâm Cố Vấn.”

Tìm công ty tái cấu trúc đáng tin, tách các bộ phận còn vận hành được sang công ty khác, còn những phần đã mục nát thì dứt khoát cắt bỏ.

Hạ Thao bất ngờ, quay đầu nhìn cô.

An Tử Quy không giải thích thêm, đổi chủ đề: “Tài sản chung trong hôn nhân của chúng ta chỉ có một căn nhà và hai chiếc xe. Xe thì mỗi người đi một cái, nhà em đã nhờ môi giới đăng bán, khi nào bán được thì chia đôi.”

Bốn giờ sáng là lúc thành phố yên tĩnh nhất, đường phố gần như vắng tanh. Trên làn xe chậm, có mấy chiếc xe ba bánh chở đầy hàng hóa là quầy hàng ăn đêm vừa dọn dẹp và những hàng ăn sáng bắt đầu mở bếp, đang chậm chạp đạp xe tiến về phía trước giữa làn gió lạnh căm.

Cuộc sống vốn dĩ đã khổ.

Nên họ mới chọn đúng thời điểm này, trong một chiếc xe cũ kỹ thuê tạm, để bàn chuyện ly hôn.

“Nếu bản thỏa thuận ly hôn đó giúp được em, vậy thì coi như nó là thật cũng được.” Hạ Thao không để tâm đến chuyện chia tài sản: “Đợi em giải quyết xong mọi chuyện rồi sửa lại cũng chưa muộn.”

“Cốc San mấy người, anh có thể đối phó được.” Hạ Thao lái xe rất vững, giữa đêm khuya không có xe, anh dừng lại ở một giao lộ không có vạch kẻ người đi bộ, ra hiệu nhường đường cho một ông cụ đang nhặt ve chai.

“Nếu em không yên tâm, có thể nhờ luật sư làm công chứng cho anh trước.” Nghĩ đến việc số cổ phần đó cũng không nhỏ, Hạ Thao bổ sung thêm một câu.

An Tử Quy cúi đầu.

“Ha.” Cô khẽ cười, lắc đầu: “Không cần đâu.”

“So với chuyện công ty...” Cô nhìn thẳng vào Hạ Thao: “Chuyện ly hôn, với em cấp bách hơn.”

Hạ Thao cau mày.

Từ sau khi gặp lại, cô ba câu thì hết hai nhắc đến ly hôn. Dù anh né tránh, giả vờ không nghe thấy, cô cũng có cách vòng lại đúng vấn đề đó.

Như thể giữa họ, chỉ còn lại chuyện này.

Nhưng trong đầu Hạ Thao đang hỗn loạn, anh thật sự không muốn tiếp tục chủ đề này.

“Chờ anh một chút.” Hạ Thao xoay vô lăng, đỗ xe vào bãi đậu bên đường, xuống xe đi đến quán ăn sáng vừa mới dọn ra lề đường, mua hai ly sữa đậu nành và hai cái bánh kẹp trứng. Một cái được thêm hai phần hành lá, và rắc nhiều tiêu muối hơn.

“Ăn chút đi.” Anh đưa phần ăn còn nóng hổi cho An Tử Quy.

An Tử Quy không nhận, chỉ nhìn anh: “Anh từng vào phòng ngủ của em.”

Anh cũng từng gặp Cốc San.

Vậy thì cần gì vào lúc này phải đi mua cái bánh kẹp trứng, món này chỉ là thứ cô từng thích, mấy năm rồi chưa đυ.ng tới.

“Anh biết em có chứng rối loạn ăn uống.” Hạ Thao vẫn giữ nguyên tư thế đưa thức ăn ra: “Không ăn cũng được, nhưng cầm lấy thì tốt hơn.”

“Tại sao?” An Tử Quy cau mày nhận lấy.

Mùi bánh kẹp trứng rất đậm, ngay lập tức hòa lẫn với hương vị từ quầy hàng ăn bên lề đường. Trong xe có sưởi, bỗng nhiên trở nên nóng nực hơn.

“Ngửi cũng được, ngửi rồi thấy đói thì ăn một miếng.” Hạ Thao cắn một miếng bánh của mình, sau đó mở nắp ly sữa đậu nành, tiện tay mở luôn nắp ly của cô như một thói quen tự nhiên.

“Anh chưa ăn sáng à?” An Tử Quy nhận ra anh ăn như thể đang đói lả.

Thực ra mấy tiếng trước anh vừa ăn hai bát mì, nuốt bánh xuống, mặt không đổi sắc: “Giờ đói rồi.”

An Tử Quy cầm túi bánh trong tay.

Ăn sáng trong xe tạo nên cảm giác xung kích rất mạnh, không chỉ vì mùi mà còn vì cách Hạ Thao ăn.

Chiếc bánh kẹp trứng mềm nóng trong lòng bàn tay, hương hành và tiêu muối trong xe khiến cô lần đầu tiên có cảm giác rõ ràng về thức ăn.

“Xin lỗi.” Cô nhanh chóng tháo dây an toàn, mở cửa xe, cúi người nôn mửa bên lề đường, nhưng chỉ nôn ra nước, tay vẫn còn cầm chặt cái bánh kẹp nóng hổi.

Sau lưng là Hạ Thao chạy đến, nhanh chóng lấy lại bánh và ly sữa trong tay cô, đưa cho cô khăn giấy sạch.

“Xin lỗi.” Giọng Hạ Thao tràn đầy áy náy, sợ cô ngửi thấy mùi đồ ăn trong miệng anh, liền rút ngay chai nước súc miệng luôn mang theo khi đi máy bay ra, xịt liên tục vào miệng mình.

Xem ra những tài liệu mà anh tra cứu trong lúc chờ cô nãy giờ... đều là vô ích.

“Không nghiêm trọng đến mức đó.” An Tử Quy xua tay: “Đói quá cũng có thể nôn như vậy.”

Cô yếu ớt tựa vào thành xe, không vào xe lại ngay.

Hạ Thao bật quạt thông gió trong xe đến mức cao nhất, mở tất cả cửa sổ xe, hỏi: “Muốn uống nước không?”

An Tử Quy gật đầu: “Lạnh nhé.”

Hạ Thao bước đi vài bước rồi quay lại, đưa chai nước súc miệng và khăn giấy cho cô: “Em dùng trước đi.”

Anh đã rối.

Yêu nhau, kết hôn bao nhiêu năm, cô quá quen với biểu cảm và hành động nhỏ của anh.

An Tử Quy cúi đầu cười khẽ.

Phản ứng của anh thật dễ đoán, người thật lòng luôn dễ bị nhìn thấu, và vì vậy... cũng dễ bị tổn thương.

Cô thật ra không dễ buồn nôn đến vậy, vừa rồi còn phải cố gắng ép mình nôn, chiếc bánh gần như bị cô bóp méo mới nôn ra được.

Cảm giác tội lỗi sẽ khiến anh sụp đổ, khiến anh giống lần trước, chưa kịp hỏi gì đã bỏ đi.

Mấy đêm rồi cô không ngủ, ăn chẳng được bao nhiêu, nên giờ nhìn qua quả thực chẳng khác gì người bệnh.

Anh đã rối trí.

Đuổi anh đi, chắc sẽ không khó.

Nhưng cô không thấy vui, cũng không có cảm giác nhẹ nhõm.

An Tử Quy nhìn bóng dáng Hạ Thao vội vàng chạy ra từ cửa hàng tiện lợi, siết chặt chiếc bánh kẹp trong tay, lại cúi người bắt đầu một đợt nôn mửa mới.

Khách sạn Tân Thành, giống như bao khách sạn lấy tên thành phố làm tên gọi khác trên khắp Trung Quốc, tọa lạc ở vị trí đắc địa nhưng tòa nhà thì cũ kỹ đến mức lạc hậu, từng món đồ bên trong đều mang đậm phong vị của một thời kỳ đã qua.

An Tử Quy rất thông thạo đường đi nước bước, dẫn Hạ Thao vòng qua một lối cửa nhỏ khuất nẻo, đỗ xe ở góc khuất phía sau tòa nhà, nơi vừa đủ tránh khỏi tầm mắt rồi chỉ vài bước là đến thang máy dành cho nhân viên vệ sinh.

Tắt máy, hai người vẫn ngồi yên trong xe không ai nói gì.

Hạ Thao có quá nhiều điều muốn hỏi, nhưng anh sợ rằng bất kể anh mở miệng hỏi điều gì, cô cũng sẽ tìm cách vòng về chuyện ly hôn. Vì thế, anh dứt khoát giữ im lặng.

Còn An Tử Quy thì cúi đầu nghịch điện thoại một lúc, sau đó lại ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa sổ vài lần.

“Em hẹn khách lúc năm giờ sáng.” Cô tháo dây an toàn.

Chỉ còn hai phút nữa.

Hạ Thao chờ cô nói tiếp.

“Anh lên cùng em đi.” Cô như hạ quyết tâm: “Chuyện của hai chúng ta, đợi sau khi xong việc này rồi hãy nói.”

Nói xong, cô xuống xe trước, kéo mũ áo hoodie lên, nhanh chóng bước vào thang máy dành cho nhân viên vệ sinh.

Mấy tay paparazzi co ro trong góc tránh gió, đang hút thuốc, cũng chỉ lướt mắt nhìn sang một cái. An Tử Quy ấn giữ nút mở cửa thang máy, vẻ mặt mất kiên nhẫn quay đầu lại nhìn Hạ Thao.

Ánh mắt lạnh nhạt xa cách, như thể sự xuất hiện của anh là một sự quấy rầy đối với cô, như thể anh là người thừa thãi.

Những cảm xúc bị cô giấu kín trong đáy mắt, dưới ánh đèn yếu ớt trong thang máy, trở nên mơ hồ khó đoán.