Chương 5

Trên đường về, sắc mặt của cả hai người trong xe đều rất khó coi.

Trong phong bì An Tử Quy để lại cho Cốc San chỉ có một tờ giấy ghi chú, nội dung vô cùng rõ ràng:

“Nếu cô còn muốn làm Giám đốc Cốc, thì đừng kéo Hạ Thao vào chuyện này.”

Ngữ khí cực kỳ đường hoàng, nói như thể người chọn thời điểm nhạy cảm này để đề nghị ly hôn và chia tài sản không phải là cô ấy vậy.

An Tử Quy luôn có cách khiến mình trở nên lý lẽ vững vàng, mạnh mẽ chính đáng như thế.

Đây không phải lần đầu tiên hội đồng cổ đông muốn bỏ phiếu thay đổi ban lãnh đạo. Cũng vào khoảng thời gian này năm ngoái, ai ai cũng tưởng rằng An Tử Quy lần đó chắc chắn sẽ bị gạt ra khỏi ghế Tổng giám đốc. Nhưng cô xin nghỉ phép một tháng, và ngay trước thềm cuộc họp, đã ký được hợp đồng đại diện truyền thông độc quyền trong nước cho một thương hiệu xa xỉ toàn cầu, trực tiếp hoàn thành 30% KPI năm đó, khiến cuộc bỏ phiếu trong đại hội cổ đông năm đó lặng lẽ chìm xuồng.

Dù Cốc San không muốn thừa nhận, nhưng...

Dù An Tử Quy hiện tại tinh thần có vẻ bất ổn, thì chỉ một câu uy hϊếp nhẹ nhàng như vậy vẫn đủ khiến Cốc San e ngại.

Bởi vì, gần năm năm qua, phần lớn những kỹ năng mà cô có được, đều do An Tử Quy dạy.

Cốc San nắm chặt vô-lăng, giọng nói do adrenaline dâng cao mà mất đi vẻ vững vàng thường có, tay siết rất chặt.

Cô cuối cùng đã chính thức tuyên chiến với An Tử Quy.

“Anh có muốn biết mấy năm nay Tổng giám đốc An đã giấu anh làm những chuyện gì không?”

Giọng cô thấp xuống, nhưng lại rõ ràng và thẳng thắn.

Anh có muốn biết, người vợ của anh, mỗi đêm sau khi nói chúc ngủ ngon, tắt video call với anh, đã sống những ngày như thế nào?

Anh có muốn mở chiếc hộp Pandora này ra không?

Dĩ nhiên Hạ Thao là muốn.

Giờ phút này, anh hiếm hoi cúi đầu lướt điện thoại, anh vốn rất ít khi lên mạng xã hội.

Một phần vì công việc không cần thiết, phần còn lại là bởi vì công việc của An Tử Quy khiến anh hiểu rõ, những thứ thật thật giả giả trên mạng, phần lớn là nhân tạo.

Vì có một tấm màn chắn là internet, nên sự tham lam của con người trở nên càng trần trụi và đáng sợ hơn.

Như một mặt khác của thế giới này, đầy những điều phi lý và đen tối.

Vụ cháy ở Trang viên Tường Vi đã khiến ba người thiệt mạng, nhưng thay vì những lời tưởng niệm, cảm thông hay truy cầu chân tướng, đa số cư dân mạng lại đang mắng chửi.

Mắng giới truyền thông đen đã không chừa đường sống cho người khác,

Mắng công ty quản lý đã vắt kiệt sức lao động của nghệ sĩ,

Mắng phía sản xuất vì đã chọn một nữ minh tinh có đời tư bê bối làm vai chính...

Họ gọi tất cả những điều đó là tuyết rơi dẫn đến trận lở tuyết.

Nhưng không ai nhắc tới chính mình, những kẻ từng dùng lời lẽ độc ác nhất mắng chửi Mật Hà và Tào Tô Thanh.

Họ cố tình quên đi rằng chính mình mới là những bông tuyết chủ yếu tạo nên trận tuyết lở đó.

Chỉ khi phẫn nộ trút trách nhiệm lên người khác, họ mới có thể tiếp tục đứng trên đỉnh cao đạo đức.

Còn An Tử Quy thì sao?

Cô bị P ảnh di ảnh, bị đòi chết cháy cùng trong ngọn lửa, bị lôi ra các ảnh xấu, thậm chí còn có người tung tin cô nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân.

Hạ Thao khóa điện thoại lại.

“Đi đâu?” Anh hỏi.

Anh biết Cốc San làm vậy chắc chắn là có mục đích, nhưng giờ phút này, anh không còn lựa chọn nào khác.

Ngày họ kết hôn, là vì tình yêu.

Anh không làm tròn bổn phận, nên khi An Tử Quy nói muốn đi, anh đã buông tay.

Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy cơn bão mắng chửi tràn lan trên mạng, anh mới nhận ra,

Không phải anh chưa làm tốt, mà là anh căn bản chưa từng làm gì cả.

Anh từng nghĩ thế giới của An Tử Quy là một chiếc chăn mềm thơm mùi nắng, một căn nhà sạch sẽ ấm áp, một ngày ba bữa bốc khói nghi ngút...

Nhưng đến hôm nay anh mới biết, thế giới của cô ấy có lẽ chỉ còn lại những đám mốc kỳ dị, những tượng điêu khắc bị giật đứt đầu, và những cái đầu búp bê biết chớp mắt.

Tối đen như mực.

“Lên nữa là xe không chạy vào được đâu.” Cốc San dừng xe ở bãi đỗ ngoài trời lưng chừng núi: “Phiền anh phải đi bộ với tôi một đoạn.”

Chín giờ tối, quận Tân Thành u ám cả ngày cuối cùng cũng bắt đầu rụng tuyết, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.

Hạ Thao xuống xe, nheo mắt lại, dựng cổ áo lên chống gió.

Cốc San dẫn anh đi đến một đường đua mô tô ngầm trong núi. Anh biết nơi này vì trước đây từng xảy ra tai nạn, sư huynh của anh là người phụ trách xử lý sự cố lúc đó.

Anh vẫn còn nhớ lời sư huynh đánh giá về chỗ này:

“Một đám không sợ chết, rào chắn sườn núi ở đây thì lỏng lẻo, núi lại thường có đá rơi. Đám người này cứ phải tìm cảm giác mạnh, càng nguy hiểm càng thích. Mà lỡ có người chết, chắc cả chủ sân cũng bị lôi đi luôn.”

“An tổng lái mô tô rất giỏi đấy, đám người hay đua xe ở đây thường cá cược, cô ấy từng kiếm được không ít tiền tiêu vặt nhờ đua thắng.” Cốc San nói khi dẫn đường, vì lạnh nên cúi đầu, tay cũng rụt lại vào túi áo.

Hóa ra An Tử Quy chính là một trong những người mà sư huynh anh gọi là “không sợ chết”.

“Địa điểm này mỗi cuối tháng sẽ mở cửa mười ngày, An tổng thường xuất hiện vào hai ngày cuối cùng.” Cốc San nói rất chi tiết: “Vì lúc đó bên anh có hội nghị an toàn, hai người chỉ nhắn tin chứ không gọi video.”

Tuyết bay lả tả trong gió núi, lùa vào cổ lạnh buốt.

Cốc San đi rất quen đường, dẫn Hạ Thao men theo đường mòn đi sâu vào núi. Mười phút sau, tiếng gầm rú của động cơ mô tô và ánh đèn pha khổng lồ từ bóng tối phía trước tràn ra. Cốc San dẫn Hạ Thao rẽ hai lần, trước mắt bỗng sáng rực.

Đúng là một đám không sợ chết. Chín giờ tối, tuyết càng rơi càng dày, người càng ngày càng đông. Đủ thành phần, mọi lứa tuổi đều có. Để khuấy động không khí, bên tổ chức bật death metal bằng loa công suất lớn, khói thuốc nghi ngút, đám đua xe gào lên chửi nhau loạn xạ, ồn ào đến mức Hạ Thao nhíu chặt mày.

An Tử Quy lại thích những nơi như thế này?

“Kia là chỗ ngồi của An tổng.” Cốc San chỉ vào vài chỗ VIP chính giữa khán đài.

Cô ấy thậm chí có chỗ ngồi cố định ở đây.

Tâm trạng Hạ Thao phức tạp đến mức lưỡi cứng ngắc.

Anh và cô yêu nhau năm năm, kết hôn năm năm, giờ đứng đây nhìn cái tên An Tử Quy in trên ghế VIP, đó là người gần gũi nhất đời anh. Nhưng anh...

Anh có thật sự hiểu cô không?

Những hội nhóm nhỏ luôn cảnh giác cao độ với người lạ, lần lượt có mấy nhóm người đến hỏi Cốc San về thân phận của Hạ Thao. Quá ồn, Hạ Thao nghe không rõ Cốc San giới thiệu gì, nhưng từ ánh mắt của họ, anh nhận ra chẳng có chút thiện cảm nào.

Hạ Thao không có tâm trạng để giao tiếp ánh mắt. Từ lúc An Tử Quy đề nghị ly hôn đến giờ, tâm trạng bị đè nén suốt nửa năm đã đến cực điểm, anh giờ như một quả pháo chỉ cần châm là nổ.

“Ê!” Một thanh niên mặc đồ đua màu đỏ rực lướt qua Cốc San, đi thẳng tới trước mặt anh, ngẩng cằm lên khıêυ khí©h: “Cược đua không?”

Hạ Thao lặng lẽ nhìn anh ta.

“Đừng gây chuyện.” Cốc San chen lên, đứng chắn giữa hai người.

“Không dám à?” Đối phương làm như không thấy sự tồn tại của Cốc San, nhếch môi cười khinh bỉ: “Đua một trận đi, thua thì vợ mày là của tao.”

Hạ Thao cúi đầu, khẽ cười lạnh.

Người này anh nhận ra.

Phí Cảnh Minh, streamer game nổi tiếng, vì chơi game giỏi, ăn nói táo bạo, ngoại hình lại bắt mắt, nên mấy năm nay nổi lên như diều gặp gió.

Còn lý do anh biết người này, là bởi vì Phí Cảnh Minh là tình nghi “bạn trai tin đồn” của vợ anh, An Tử Quy.

Streamer nổi tiếng này đã vài lần lên trang nhất chuyên mục giải trí, toàn là clip động cô và hắn ra vào khách sạn cùng nhau, đều vào lúc nửa đêm, ăn mặc kín mít, còn cố tình đi lệch thời điểm để tránh nghi ngờ.

An Tử Quy chưa từng giải thích về những tin đồn đó, nhưng anh biết, Phí Cảnh Minh là một trong những khách hàng của cô.

Anh luôn rất tin tưởng An Tử Quy, nhưng ngay khoảnh khắc cô nói muốn ly hôn, trong đầu anh không thể khống chế mà bật ra cái tên Phí Cảnh Minh. Khi lý trí mất kiểm soát, anh cũng từng nghĩ đến khả năng Phí Cảnh Minh chính là “cuộc sống mới” của An Tử Quy.

Nhưng bây giờ nhìn thấy Phí Cảnh Minh bằng xương bằng thịt, anh lại không còn nghĩ như vậy nữa.

Nếu thật sự là người An Tử Quy yêu, hắn ta sẽ không xuất hiện vào lúc này để chơi trò trẻ con như vậy.

Vợ anh, An Tử Quy, chưa từng thuộc về bất kỳ ai.

“Anh thắng rồi, tôi sẽ nói cho anh biết cô ấy ở đâu.” Có lẽ vì nụ cười cúi đầu của Hạ Thao khiến Phí Cảnh Minh tức giận, nên hắn lại nâng cược.

Cốc San đứng bên cạnh, bất ngờ thấy rõ: “Anh biết An tổng đang ở đâu?”

Cô đến đây vốn chỉ để lấy Phí Cảnh Minh ra gây khó chịu cho Hạ Thao. Cô có một trăm cách để khiến Hạ Thao mất bình tĩnh. Mục đích chỉ có một: lôi kéo Hạ Thao, tức là giữ được một nửa cổ phần của An Tử Quy.

Dù An Tử Quy có ly hôn hay không, chỉ cần giữ được một nửa đó, cô coi như thắng.

Cô biết hai người họ từng yêu nhau, nhưng đó là chuyện của quá khứ.

Năm năm kết hôn mà gặp mặt chưa đến một trăm ngày, An Tử Quy giấu Hạ Thao để sống một cuộc sống khác. Hai người họ đã sớm cách xa nhau. Gần 15% cổ phần của An Tâm PR và một tình yêu không đáng giá, bất kỳ người trưởng thành nào cũng biết chọn cái nào.

Cô không ngờ rằng Phí Cảnh Minh lại thực sự biết An Tử Quy đi đâu.

“Tôi không nói chuyện với cô!” Phí Cảnh Minh tỏ thái độ cực kỳ tệ với Cốc San, không chừa chút thể diện nào.

Tuyết càng lúc càng rơi dày, vì ván cược bất ngờ của Phí Cảnh Minh, người vây xem cũng ngày càng đông.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Cốc San, Hạ Thao nhận lấy mũ bảo hiểm Phí Cảnh Minh đưa.

Đám đông ồn ào hẳn lên, có người huýt sáo, reo hò, cả vỗ tay cổ vũ.

Cô ấy thích những thứ này sao? Hạ Thao đội mũ bảo hiểm, vặn tay ga, tiếng động cơ mô tô gầm vang.

Cô thích cảm giác phấn khích của adrenaline? Thích cảm giác kí©h thí©ɧ từ khúc cua đường núi? Hay là cảm giác cận kề cái chết khi bánh xe trượt trên tuyết mất kiểm soát?

Rốt cuộc cô thích gì?

Phí Cảnh Minh ban đầu tỏ vẻ khinh địch, lúc xuất phát đã bị Hạ Thao vượt trước một thân xe, khiến đám đông la ó. Mô tô của Hạ Thao vượt xa hẳn, còn Cốc San đứng trong gió tuyết, vẻ mặt dần trở nên mơ hồ.

Mô tô chạy quá nhanh, tuyết va vào mũ bảo hiểm kêu lộp bộp, Hạ Thao không mặc đồ đua, gió núi luồn vào áo khoác, lạnh như dao cắt.

Con đường đua núi này vốn là đường tỉnh trước khi có cao tốc, quanh co khúc khuỷu, sau khi cao tốc đi vào hoạt động thì ít được bảo dưỡng, đèn đường lập lòe, đường núi phía trên bắt đầu tích tuyết. Một vài tay đua đi theo cho vui bỏ cuộc vì tầm nhìn kém và đường trơn, chỉ còn lại Phí Cảnh Minh cố vượt và Hạ Thao luôn dẫn trước 100 – 200 mét.

Phí Cảnh Minh chửi thề, tiếp tục tăng tốc.

Dường như Hạ Thao đang chờ chính khoảnh khắc này, anh nghiêng xe chặn đường vượt của Phí Cảnh Minh, chặn liền hai lần. Tuyết trơn, tâm lý nóng vội, mô tô của Phí Cảnh Minh sau hai lần mất đà, má phanh nóng lên, bánh xe trượt tại chỗ, đèn xe nhấp nháy báo hiệu.

Hạ Thao phanh lại, quay đầu.

Phí Cảnh Minh giật mũ bảo hiểm xuống, đá vào xe mô tô trút giận.

“Chơi rồi đấy?” Gương mặt cau có, hắn giận dữ.

Vẫn là một đứa trẻ.

Hạ Thao không nói gì, quá lạnh, anh rút một điếu thuốc châm lửa.

Phí Cảnh Minh xáp lại, cầm thuốc của mình mượn lửa từ anh.

“Tôi đã nói rồi, đàn ông của An Tử Quy chắc không đến mức tệ.” Hắn rụt cổ lại, nhả khói, ho mấy tiếng như ông già: “Cũng được phết đấy, có bản lĩnh.”

“Cô ấy đâu?” Thao hỏi thẳng.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, dưới đèn đường từng hạt tuyết trắng lấp lánh, rơi rào rào.

Phí Cảnh Minh chống gió tuyết, run rẩy hút thuốc.

“Anh có tin trên đời này có ma không?” Hắn hỏi.

Gạt bỏ vẻ ngạo mạn trẻ người non dạ lúc trước, giờ đây trong gió tuyết, hắn trầm tĩnh nhìn Hạ Thao.

Anh có tin không?

Trên đời này... có ma.