Chương 3

Trước cổng khu dân cư có phóng viên.

Khi Hạ Thao quẹt thẻ xe để vào cổng, anh hạ cửa kính xe xuống, dùng ngón tay chỉ vào đám phóng viên đang mang theo thiết bị, phục sẵn ở bên ngoài.

“Họ đã chầu chực gần hai ngày rồi.” Bảo vệ khu không nhận ra Hạ Thao, nhưng xe anh là xe đã đăng ký trong khu, loại trả phí đậu xe một lần cho tận năm năm: “Họ đứng cách cổng khoảng mười mét, chúng tôi cũng khó mà xử lý được.”

“Cũng đâu nghe nói trong khu mình có minh tinh nào đâu...” Giọng bảo vệ đậm chất địa phương, có chút tò mò buôn chuyện.

Hạ Thao mỉm cười với anh ta, cảm ơn một tiếng, rồi kéo kính xe lên.

Chầu chực hai ngày, chính là từ thời điểm An Tử Quy gọi cho anh nửa đêm, nói rằng cô phải đi công tác gấp.

Chỗ đậu xe của cô vẫn còn chiếc xe của cô, chiếc Mini màu đỏ nổi bật, bên trên dán một khẩu hiệu “Lái xe an toàn” nhìn thật lạc quẻ. Bây giờ xe đang đậu rất ngay ngắn chính giữa chỗ đậu, không giống chút nào với phong cách đậu xe thường ngày của cô.

Hạ Thao ngồi trong xe, xuyên qua kính xe nhìn về phía ban công căn hộ của họ, cửa kính khóa chặt, rèm cửa kéo kín mít.

Nói chính xác thì đó đã không còn là ban công nhà anh nữa. Căn hộ này khi mua, anh viết tên An Tử Quy, lúc ký thỏa thuận ly hôn, cô cũng không đồng ý chuyện anh đề nghị đổi chủ nhà, cô lấy tiền, anh lấy nhà.

Anh chẳng có gì cần chia chác, anh có công việc, có thu nhập, ly hôn thì ly hôn, anh chấp nhận ra đi tay trắng.

Dù chưa nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn cuối cùng, nhưng với tính cách của An Tử Quy, cô chắc chắn sẽ không dây dưa nhiều với anh ở mấy chuyện này, điểm mấu chốt của cô, chỉ có "ly hôn" mà thôi.

Ly hôn. Hai người mạnh ai nấy đi. Từ nay coi như người dưng.

Chỉ là giờ đây, người chủ động đòi ly hôn ấy lại bùng kèo.

Hạ Thao lấy điện thoại ra, dừng lại trên khung chat WeChat một lúc lâu.

Trong máy anh, An Tử Quy vẫn được lưu tên là “Vợ”, toàn bộ lịch sử trò chuyện chưa từng xóa, kéo lên là một chuỗi dài những cuộc gọi video, lời chúc buổi sáng và buổi tối, cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn.

Nửa năm trước, họ còn như bao cặp vợ chồng sống xa nhau khác, cố gắng giữ gìn tình cảm, đếm từng ngày chờ đoàn tụ.

Nửa năm sau, chỉ còn lại một câu “Anh đang làm gì đấy?” đầy ngượng nghịu và xa lạ.

“Anh về nhà lấy ít đồ.”

Anh gõ một hàng chữ, gửi đi xong, đổi phần ghi chú “Vợ” thành “An Tử Quy”.

Khóa vân tay cửa nhà vẫn chưa thay, vẫn là ngày kỷ niệm cưới của họ. Nửa năm không về, ở cửa ra vào vẫn còn đôi dép của anh, mọi thứ trong nhà vẫn y như cũ.

Hạ Thao có chút ngẩn ngơ.

Sáu tháng trước, anh cầm theo đơn điều chuyển công tác, phấn khởi trở về nhà. Ngay tại chỗ này, ở ngay cửa ra vào, An Tử Quy đứng giữa phòng khách.

“Chúng ta ly hôn đi.” Cô nói.

Không tiền đề, không lý do, chỉ đúng năm chữ.

Thậm chí cô còn chưa đợi anh tháo đôi giày leo núi còn dính đầy bụi bặm.

“Được.” Anh trả lời.

Còn ngắn gọn hơn cả cô.

Cứ thế, chuyện đại sự cả đời được quyết định trong vài giây. Hôm đó, anh xách va li, trực tiếp chuyển vào khách sạn.

Rất giống người trưởng thành.

“Anh Hạ?” Trong nhà lại có người. Bác giúp việc Vương Mai mà An Tử Quy thuê bước ra từ phòng ngủ chính, tay cầm khăn lau, vẻ mặt bất ngờ.

Hạ Thao hoàn hồn lại.

“Anh...” Vương Mai lập tức quay người đóng cửa phòng ngủ, nhanh nhẹn tiến tới đón anh: “Tôi cứ tưởng anh lần này sẽ không về nữa.”

Cô ấy lắp khóa mã số ở cửa phòng ngủ.

Đồng tử Hạ Thao khẽ co lại.

“Anh ăn gì chưa?” Vương Mai đỡ lấy hành lý của anh, khom lưng lau sạch cả bốn bánh xe vali trước khi mang vào: “Trong tủ lạnh chắc vẫn còn đồ ăn.”

“Không cần.” Hạ Thao nhíu mày.

“Cô An nói dạo gần đây sẽ không về nhà, bảo tôi cứ đúng giờ tới dọn dẹp.” Vương Mai phản ứng rất nhanh: “Chiều nay tôi rảnh nên tranh thủ qua sớm.”

Vương Mai đã làm giúp việc cho nhà họ gần một năm, mỗi tuần đến ba lần. Bọn họ không quá thân, nhưng Hạ Thao biết bà rất thân với An Tử Quy.

Bà ấy đã không còn gọi An Tử Quy là “cô Hạ” nữa.

Hạ Thao không nói gì.

Trong nhà... có gì đó không ổn.

Trừ khu vực cửa ra vào thì phần lớn phòng khách đã thay đổi, mấy chiếc bình hoa sáng màu trước đây đều đã đổi thành xanh đậm hoặc đen. Những bức tranh phong cảnh treo tường trước kia bị thay bằng mấy bức tranh trừu tượng đen trắng với phong cách quái dị. Sofa màu be bị thay bằng sofa đen tuyền, trên bàn trà đặt mấy món đồ trang trí máu me với hình dạng thiếu tay thiếu chân, rất “nghệ thuật” nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy.

Đây không phải là phong cách thẩm mỹ của An Tử Quy.

“Nhà sửa lại à?” Hạ Thao tiện tay cầm lên một bức tượng đặt trên bàn trà.

Đó là một bức tượng nhỏ cỡ bàn tay, phần thân trên là cơ thể phụ nữ, nhưng phần thân dưới lại là đuôi rắn, vảy rắn chạm khắc tinh xảo sống động như thật. Tượng không có đầu, cổ bị vặn trông như bị ai đó giật đứt, còn tỉ mỉ khắc cả vết máu.

An Tử Quy sợ máu.

“Cũng không sửa gì lớn, chỉ thay mấy món đồ thôi.” Vương Mai chắc cũng thấy bức tượng này ghê rợn, không hề liếc mắt nhìn lấy một lần.

“Hai tháng trước còn mới sơn lại tường.” Thấy Hạ Thao liếc sang bức tường, Vương Mai lập tức bổ sung.

Sơn lại, tháo luôn mấy bức ảnh chụp chung treo trên tường trước kia. Phía sau sofa bây giờ là một mảng tường trống lớn, sơn màu xám xanh, cảm giác rất u ám và nặng nề.

“Để tôi làm phần còn lại.” Hạ Thao đặt vali xuống.

Ban đầu, anh chỉ định về lấy đồ rồi đi, nhưng bây giờ... lại đổi ý.

An Tử Quy sợ máu, ghét màu xám, luôn nói trong nhà tuyệt đối không nên có nội thất màu đen.

Vương Mai lúng túng.

“Cô ấy vẫn chưa đổi mật khẩu cửa.” Hạ Thao nhìn Vương Mai.

Cô ấy chưa đổi mật mã, họ cũng chưa chính thức ly hôn.

Vương Mai lúng túng đặt khăn lau xuống, vẻ mặt lộ chút do dự.

Hạ Thao kiên nhẫn đứng đó, đợi cô nói tiếp.

“Cô An...” Vương Mai ngập ngừng, đổi cách xưng hô: “Gần đây đã thay đổi rất nhiều.”

“Cô ấy không muốn ai bước vào phòng của mình. Nếu để cô ấy biết, tôi sẽ bị đuổi việc.”

Hạ Thao nhìn cánh cửa phòng ngủ chính, nơi đã lắp thêm khóa số.

Vương Mai xấu hổ xoa tay, nhỏ giọng nói: “Ý tôi là...”

Khóa mã thì phòng quân tử không phòng tiểu nhân, nếu anh thật sự muốn vào, đạp cửa cũng được thôi, dù gì đây vẫn là nhà anh.

Nhưng lời này...

Hạ Thao lấy điện thoại ra, gõ một dòng chữ rồi nhấn gửi, sau đó quay màn hình về phía Vương Mai.

Anh gửi cho An Tử Quy một tin nhắn:

“Anh về nhà ở rồi.”

Vương Mai tiếp tục xoa tay lúng túng, nhưng cuối cùng cũng không còn lý do gì để ngăn cản việc anh ở lại, lượn lờ quanh nhà thêm một lúc, rồi cứ đi vài bước lại quay đầu nhìn một lần mà rời đi.

Còn An Tử Quy, vẫn không trả lời tin nhắn của anh.

Trong tủ lạnh chẳng có gì để ăn.

Chiếc tủ lạnh đôi to đùng chỉ có vài chai bia, trong ngăn đá còn sót lại một gói há cảo đông lạnh, không biết để từ bao giờ, lẻ loi co ro, như sắp đông thành băng.

Căn bếp trông như đã rất lâu không đun nấu, van gas phủ một lớp bụi mỏng.

Bên ngoài thì nhìn như một ngôi nhà mẫu sạch sẽ, nhưng ở những góc khuất tầm mắt, mạng nhện giăng đầy, bên cạnh ống thoát nước còn mọc ra một vài cây nấm lạ vì ẩm mốc.

Vương Mai trước đây không dọn kiểu này.

An Tử Quy bị ám ảnh sạch sẽ, thuê Vương Mai chính là vì bà ấy dọn kỹ từng ngóc ngách.

Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến An Tử Quy thay đổi hoàn toàn từ gu thẩm mỹ cho đến thói quen vệ sinh?

Hạ Thao liếc nhìn điện thoại, An Tử Quy vẫn chưa trả lời. Anh gọi điện, giữ máy liên tục năm phút, nhưng không có ai nghe.

Chuyện này thì cũng không lạ, An Tử Quy thường có nhiều cuộc họp, thường xuyên phải có mặt tại hiện trường, những lúc đó cô hầu như không bao giờ nhận điện thoại. Có lúc quá mệt, cô cũng có thể ném điện thoại ở phòng khách rồi vào phòng ngủ ngủ mê mệt.

“Dù sao người cần tìm em cũng chỉ có công việc và anh, việc quan trọng dù em không nghe máy họ cũng sẽ tự đến tìm. Còn anh...”

An Tử Quy cười híp mắt: “Thì nhịn đi!”

Kiêu ngạo, bá đạo.

Trong căn nhà ngập tràn bầu không khí u ám và những món đồ trang trí khó tả, Hạ Thao kiên nhẫn gọi thêm năm phút nữa.

Cuối cùng cũng có động tĩnh, điện thoại hiện lên một tin nhắn từ Alipay, thông báo có tiền chuyển vào.

An Tử Quy chuyển cho anh 20.000, ghi chú chuyển khoản:

“Tiền khách sạn.”

Hạ Thao: ?

Nếu An Tử Quy ở đây, chắc sẽ thấy gân xanh nổi đầy trán anh. Nhưng cô không nhắn thêm gì, anh gọi lại thì điện thoại đã tắt máy.

Số tiền hai mươi nghìn đó là chi phí cô đưa cho anh đi ở khách sạn, vì cô khiến việc ly hôn bị trì hoãn, nên cô thấy cần có trách nhiệm chi trả.

Đồng thời, cũng là câu trả lời cho câu “anh định ở nhà” kia, cô không đồng ý.

Dùng Alipay vì Alipay chuyển khoản tức thì, không thể từ chối nhận tiền.

Tắt máy, có nghĩa là kết thúc chủ đề.

Với hiểu biết sâu sắc về logic hành động của An Tử Quy, Hạ Thao lập tức hiểu ngay, suýt nữa bóp vỡ cái tượng không đầu đang cầm trong tay.

Anh chuyển lại tiền qua Alipay, thêm hẳn một nghìn, vừa nghiến răng vừa cảm thấy bản thân trẻ con đến mức mất lý trí, vậy mà vẫn không kiềm được mà ghi thêm một dòng:

“Một nghìn là tiền điện nước.”

An Tử Quy không phản hồi.

Hạ Thao đứng dậy, chuẩn bị thu dọn đồ của mình mang đi, nói gì thì nói, chuyện tiền điện nước chỉ là lời tức giận nhất thời, nhà này là của cô, cô không đồng ý, anh cũng không có lý do gì để ở lại.

Đúng lúc ấy, căn nhà yên tĩnh vang lên tiếng cơ khí trống rỗng, khô khốc, chói tai.

Hạ Thao khựng lại.

Đó là âm thanh giống như bánh răng gỉ sét cọ vào nhau trong thùng đồng, kẽo kẹt ken két vài giây, sau đó là một tiếng “cạch” rất khẽ, rồi vang lên giọng nữ máy móc, vô cảm từng chữ từng chữ một:

“Bây giờ là, mười bảy giờ đúng, theo giờ Bắc Kinh.”

So với âm thanh cơ khí lúc trước, giọng báo giờ này to bất ngờ, khiến tai Hạ Thao ù đi.

Anh đứng bất động, cổ cứng đờ lại.

“Trên đời đáng sợ nhất là mấy cái đồng hồ báo giờ kiểu cũ này.”

Khi mới sửa nhà, Hạ Thao từng mê mẩn phong cách cổ điển, An Tử Quy rụt cổ lại nhìn hình mẫu trong tạp chí,

“Anh mà mua cái này em dọn ra ngoài ở luôn.”

“Không, em sẽ vứt cả anh lẫn cái đồng hồ ra ngoài.” Cô lại đổi giọng.

“Anh thấy nó đẹp mà.” Hạ Thao tiếc nuối.

Anh thực sự thấy loại đồng hồ gỗ dày nặng và linh kiện có tuổi đời này rất có chất nghệ thuật.

“Chúng ta không lên dây cót, để làm vật trang trí thôi.” Anh thương lượng.

An Tử Quy trừng mắt:

“Không được!”

“Anh dám!”

“Cả đời này nếu không gặp ma thì em tuyệt đối sẽ không sống cùng dưới một mái nhà với thứ này.”

Cô thật sự rất sợ, mỗi lần đi dạo cửa hàng nội thất, thấy đồ vật tương tự đều sẽ né từ xa.

Thế mà bây giờ, thứ đó lại đang nằm trong góc phòng khách, vì màu sắc cũ kỹ lại còn bị tủ đựng đồ ăn che khuất, nên ban đầu anh không hề để ý.

Chính là kiểu mà An Tử Quy sợ nhất: gỗ mục lốm đốm, mặt đồng hồ bạc màu, giọng nữ máy móc vô cảm và phẳng lặng.

“Mật mã phòng là gì?”

Sau khi gọi điện cho An Tử Quy mà đầu dây bên kia vẫn tắt máy, Hạ Thao chuyển sang nhắn tin qua WeChat:

“Anh đợi nửa tiếng, nếu em không trả lời, anh sẽ đạp cửa xông vào.”