Một sự im lặng kéo dài.
Tay Hạ Thao đặt trên điện thoại của An Tử Quy, lòng bàn tay anh áp lên những ngón tay hơi lạnh của cô.
Đây là hành động anh hay làm mỗi lần hai người giận dỗi, sau khi anh nhận thua thì đều như vậy.
Giống như một đứa trẻ tủi thân.
An Tử Quy biết, kế hoạch giải quyết chuyện ly hôn trong thời gian ngắn của cô đã thất bại.
Căn bệnh bộc phát không đúng lúc, cùng với những lời Phí Cảnh Minh để lại trước khi chết, chỉ riêng hai chuyện này đã đủ khiến Hạ Thao lần này không dễ dàng bị cô qua mặt như trước nữa.
Trên người cô có quá nhiều sơ hở, chỉ cần Hạ Thao kịp phản ứng, cô sẽ không còn cách nào đuổi được anh đi.
Nhưng không được.
Tình trạng của cô bây giờ không cho phép.
Hạ Thao có công việc riêng, có cuộc sống của mình. Anh chỉ có thể tiến về phía trước khi rời xa mớ hỗn độn này của cô.
Cô không muốn liên lụy đến anh, càng không muốn để anh thấy mình thê thảm thế nào.
Đến nước này rồi, họ vẫn còn yêu nhau mới thật là bi kịch.
“Em phải đến công ty.” An Tử Quy rút điện thoại bị Hạ Thao đè lại.
Không thể lập tức đuổi anh đi, thì đành giấu giếm trong thời gian còn có thể may mà bên cô còn rất nhiều chuyện đủ khiến anh phân tâm.
Hạ Thao ngẩng đầu, khóe mắt hơi đỏ.
“Anh đưa em đi.” Anh nói.
Anh thắt lại dây an toàn, lấy miếng đệm lưng sau xe đưa cho An Tử Quy, khởi động lại xe.
Không nói thêm gì nữa.
An Tử Quy quay về công ty chủ yếu là vì chuyện của Lâm Thu. Nhân viên trong công ty không biết cô sẽ đột ngột xuất hiện, khi thấy cô ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là khi phía sau cô còn đi theo một người đàn ông mang khí chất chính trực như Hạ Thao, phần lớn người trẻ trong công ty đều không biết anh là ai.
“Đó là chồng của Tổng Giám đốc An?” Có mấy đứa nhỏ không kìm được mà kêu lên, lập tức bị cả đám xung quanh “suỵt” một trận hỗn loạn.
Bầu không khí công ty vẫn rất tốt, An Tử Quy nhìn về phía nơi phát ra tiếng động, mấy đứa nhóc trông như mới ra trường đang đứng nghiêm chỉnh, gãi đầu rồi cúi người chào 90 độ. Xung quanh vang lên tiếng cười thiện ý.
“Tổng Giám đốc An, chồng chị đẹp trai quá!” Lại có kẻ không biết sợ mà hét to, tiếng cười lại càng lớn hơn.
Hạ Thao chú ý thấy khóe miệng An Tử Quy cũng hơi cong lên, nhẹ nhàng mỉm cười, hai ngày nay đây là lần duy nhất cô thực sự thả lỏng.
Đây là nơi làm việc của cô, cũng là nơi cô từng nói với anh là sẽ chia tách và từ bỏ.
“Tổng Giám đốc An!” Một cô gái trẻ trông khá nhanh nhẹn bước nhanh đến đón, vẻ mặt vừa hưng phấn vừa bối rối: “À, Trợ lý Cốc hôm nay đi công tác bên ngoài rồi.”
An Tử Quy trực tiếp đẩy cửa vào văn phòng của mình.
“Gọi chị Diêu bên pháp vụ đến đây.” Cô bỏ qua sự lúng túng của cô gái.
Cô gái vâng một tiếng, đi được vài bước lại quay đầu: “Tổng Giám đốc An...”
An Tử Quy dừng tay.
“Trợ lý Cốc đi tìm Phương Lam rồi.” Cô gái nhỏ giọng nói: “Em nghe họ họp bàn về chuyện sáp nhập.”
“Biết rồi.” An Tử Quy cười cười.
Cô gái định nói lại thôi.
“Tôi biết em không thích Phương Lam và mấy người đó.” Giọng An Tử Quy dịu dàng: “Yên tâm, sẽ không có chuyện đó đâu.”
Cô gái sáng mắt lên.
An Tử Quy vẫy tay: “Đi gọi chị Diêu đi.”
“Vâng ạ!” Tiếng đáp rõ ràng.
Ở nơi này, chỉ cần cô nói một câu, người khác sẽ yên tâm.
Trước mặt người khác, An Tử Quy là Tổng Giám đốc An mà Hạ Thao quen thuộc, là người mà anh từng nghĩ buông tay mới có thể giúp cô hạnh phúc.
Sau lưng người khác, An Tử Quy là người chỉ khi mê man ngủ mới chịu nắm chặt lấy tay anh, là người cả ngày hôm nay ngoài uống nước lạnh thì chưa ăn gì.
Hạ Thao lấy từ túi ra một miếng sôcôla, đặt lên bàn cô: “Lúc nãy mua nước tiện thể mua.”
Miếng sôcôla đen mỏng màu nâu sẫm hồi còn đi học cô rất thích ăn, vì quá đắt nên Hạ Thao chỉ mua cho cô vào sinh nhật. Sau này có lương rồi, việc đầu tiên cô làm là mua đúng hiệu sôcôla này.
Cô đã rất lâu không ăn, nhà chất đầy mấy hộp ở phòng chứa đồ.
“Cảm ơn.” Lần này An Tử Quy không từ chối, xé vỏ cắn một miếng.
Là loại sôcôla đen 72%, đầu lưỡi đắng nhẹ, hậu vị đậm đà, nuốt xuống cũng không bị buồn nôn.
Hạ Thao vui vẻ, lấy thêm cả nắm trong túi ra để trước mặt cô: “Bỏ vào túi em.”
Một người đàn ông ba mươi hai tuổi, đi làm mười năm, vậy mà vẫn có thể đơn thuần đến vậy tốt một cách đơn thuần, tình cảm đơn thuần, tình yêu dành cho cô cũng đơn thuần.
“Nhiều quá sẽ nôn đấy.” An Tử Quy đẩy đống sôcôla lại, mở laptop.
Miếng sôcôla nhỏ vài cm, cô chỉ cắn đúng một góc.
Nhưng dù sao, cô cũng đã ăn rồi.
Chị Diêu là một trong những người sáng lập công ty, đã cùng công ty vượt qua thời kỳ khó khăn, cùng nhau ăn mừng lúc thành công. Từng tham dự hôn lễ của hai người họ, tặng một cặp gối uyên ương thêu tay kiểu cổ, hai con uyên ương quấn cổ trong đám lá sen xanh biếc, béo đến nỗi không thấy cằm. An Tử Quy thích lắm, không nỡ dùng, đến giờ vẫn cất trong góc tủ.
Chị Diêu năm nay gần bốn mươi, tính tình điềm đạm, nhưng khi thấy Hạ Thao thì vẫn sững lại một chút.
“Giúp em xem hợp đồng này.” An Tử Quy gọi chị.
“Chuyện của Lâm Thu đúng không, chị cũng nghĩ như em công ty truyền thông không thể giúp người khác che giấu hành vi phạm tội, làm vậy thì không gượng dậy nổi.” Chị Diêu chỉ lướt một lượt là hiểu lý do cô gọi mình: “Nhưng chuyện này em đừng ra mặt, bảo Lâm Thu tự đi xin lệnh bảo vệ cá nhân. Hai năm qua cô ấy gọi 110 mấy lần, cộng thêm thương tích lần này, bất kể Đoạn Lượng có thủ đoạn gì, lệnh bảo vệ chắc chắn sẽ được cấp.”
“Sau đó cầm lệnh đó đến ủy ban khu phố và hội phụ nữ, họ có nguyên bộ cơ chế hỗ trợ, đến lúc kiện tụng thì thuận tiện hơn em ra mặt nhiều.”
“Em sẽ không ra mặt.” An Tử Quy đồng ý.
Cô gây ồn ào lớn như vậy, chỉ để bảo vệ gia đình Lâm Thu, một khi rùm beng lên, Đoạn Lượng sẽ không dám giở trò nữa.
“Thật ra chị thấy lần này Đoạn Lượng thua chắc.” Chị Diêu bắt đầu lật từng trang hợp đồng: “Cái đồ keo kiệt như hắn mà chịu bỏ ra hai mươi triệu, chứng tỏ luật sư của hắn đã nói rõ tình hình rồi.”
Chứng cứ rõ ràng, lại là người có tiền, thời đại này muốn thoát thân cũng chẳng dễ.
“Hợp đồng không có vấn đề gì.” Chị đặt hợp đồng xuống: “Sau này em không làm truyền thông nữa thì làm đệ tử chị cũng được, lấy bằng luật không khó đâu.”
“Em học đại học còn suýt trượt tốt nghiệp.” An Tử Quy cười khổ: “Sợ nhất là thi cử.”
Nói rồi cô ngừng lại.
Cô nhớ những lần trước kỳ thi, đều bị Hạ Thao bắt về nhà tạm giam ôn tập, trong căn phòng trọ nhỏ hồi sinh viên Hạ Thao giúp cô khoanh vùng từng đề, học suốt bốn năm, học bá như anh chẳng khác nào học hai bằng đại học.
Người này thực sự chiếm trọn cả tuổi thanh xuân của cô.
Chị Diêu cười, vừa cười vừa liếc mắt nhìn Hạ Thao.
Từ lúc vào chỉ gật đầu chào chị một cái, An Tử Quy không nhắc đến thì anh cũng im lặng, ngồi trên ghế sô pha, cầm một cuốn tạp chí đọc yên tĩnh.
An Tử Quy nói việc công cũng rất rõ ràng, không né tránh để Hạ Thao biết chuyện công ty.
Không hiểu đôi trẻ này đang giận dỗi kiểu gì, người ta bảo sắp ly hôn mà chẳng thấy ghét nhau chút nào.
Giá như Hạ Thao không đồng ý ly hôn thì tốt rồi chị Diêu nghĩ thầm. Giá như Hạ Thao có thể giúp An Tử Quy gỡ được cái mớ rối bòng bong này thì hay biết mấy.
“Còn Cốc San nữa.” Chị Diêu tiện thể nhắc thêm: “Hai ngày nay cô ta bận lắm, chị nghe phòng tài vụ nói cô ta còn gọi công ty thiết kế đến sửa sang lại văn phòng này.”
Phòng CEO An Tử Quy còn chưa rời đi, Cốc San đã chuẩn bị dọn vào.
Tiếng lật sách của Hạ Thao bỗng khựng lại.
An Tử Quy ngạc nhiên nhướng mày, không ngờ chị Diêu lại đột nhiên nói vậy. Rõ ràng không phải nói với cô, mà là nói cho Hạ Thao nghe.
Hơn nữa chị nói xong là rút lui luôn, còn chu đáo đóng cửa văn phòng giúp họ.
...
“Chuyện này không liên quan đến anh.” An Tử Quy cảm thấy mình sắp biến thành máy lặp, suốt mấy tiếng đồng hồ nay cứ lặp đi lặp lại câu này.
Chỉ là lần này nói ra, ý nghĩa đã khác, giọng điệu cũng không còn cứng rắn chuyện công ty của cô, đủ để khiến Hạ Thao tạm thời dời mắt khỏi cô.
Hạ Thao không đáp, vẫn cúi đầu đọc tạp chí trong văn phòng của cô có rất nhiều tạp chí, đủ ngành nghề, chỉ cần công ty từng hợp tác đều có. Anh tiện tay lấy vài cuốn, từng trang từng trang đọc rất chăm chú.
An Tử Quy nhìn anh chăm chú một lúc. Cô bắt đầu cảm thấy bất an, Hạ Thao lúc này rất giống với dáng vẻ khi anh đã quyết tâm làm một việc gì đó. Cô quá quen với điều này.
Rất nhiều cuộc chiến cô có thể thắng, nhưng nếu đối đầu với Hạ Thao, cô sẽ thua.
Mà thua nghĩa là cô sẽ phải kéo anh cùng chìm xuống.
Những đêm mất ngủ quái dị, những cơn nóng giận không thể kiểm soát, và lời Phí Cảnh Minh từng nói cô là người tiếp theo.
Ngay cả Phí Cảnh Minh một kẻ chơi bời lêu lổng như vậy, cũng không thoát được lời nguyền, thì cô có làm nổi không? Cô có thể thoát khỏi cơn ác mộng đó không?
Dù sao thì An Tử Quy vẫn là CEO của An Tâm Cố Vấn. Nhân viên trong công ty, dù ít dù nhiều cũng nghe phong thanh về những cuộc tranh đấu ở tầng quản lý, nhưng vì chưa có thông báo chính thức nên phần lớn vẫn giữ thói quen đến tìm An Tử Quy để xin quyết định cuối cùng. Sau khi chị Diêu rời đi, người tìm đến An Tử Quy bắt đầu kéo đến không ngớt.
Chuyện gì cũng có.
Có ngôi sao nào đó bị chụp hình đang xỉa răng trong nhà hàng, hình ảnh quá kém duyên, cần một chiến dịch truyền thông để cứu lại nhan sắc; có thương hiệu nọ, bộ sưu tập xuân hè năm sau lại có thiết kế trùng lặp cao với một thương hiệu khác, cần xử lý truyền thông từ trước, lại có đại lão nào đó sắp phát biểu công khai, nhưng nhất quyết không chịu dùng bài phát biểu do phòng truyền thông soạn sẵn mà với phong cách mở miệng là gây bão của vị này, họ phải chuẩn bị trước mọi phương án xử lý khủng hoảng...
Những người này nói chuyện pha trộn đủ thứ tiếng Anh và viết tắt, ăn mặc bóng bẩy lộng lẫy với Hạ Thao mà nói, như bước vào một thế giới lạ lẫm và kỳ ảo. Anh lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng có nhân viên không kìm được cười ngốc với anh thì anh cũng mỉm cười lại.
Một buổi chiều trôi qua rất nhanh. An Tử Quy cả buổi chỉ uống hết hai chai nước khoáng, ăn được một nửa miếng sôcôla; còn Hạ Thao thì lật xem hơn mười cuốn tạp chí, đọc hết toàn bộ các bài báo mà An Tử Quy đã khoanh tròn.
Anh luôn biết công việc của An Tử Quy là gì, từng cùng cô thực hành diễn tập các phương án xử lý sự cố. Lúc cô mới vào nghề, hay rụng tóc vì viết bài, vừa vừa kêu gào rằng sau này sẽ làm nội trợ, vừa thức trắng đêm chạy deadline.
Nhưng được tiếp xúc trực tiếp, chân thực như vậy là lần đầu tiên.
Dù đã muộn, nhưng kịp nhận ra có điều gì đó không đúng vẫn còn hơn là cứ ngơ ngác chẳng biết gì, rồi nghĩ rằng An Tử Quy chỉ đơn giản là chán anh nên muốn ly hôn.
Hạ Thao gấp cuốn tạp chí cuối cùng lại, xoay vai một cái:
“Muốn ăn sôcôla không?”
Anh hỏi rất bình thản, phớt lờ ánh mắt cảnh giác của An Tử Quy.
Rốt cuộc là cô không muốn anh chạm vào điều gì?
Cô không nói, thì anh sẽ tự đi tìm.